Thứ nhất, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn đề cao việc bảo đảm, thực thi quyền con người trong khuôn khổ Hiến pháp, pháp luật. Điều này được thể hiện rõ trong các văn kiện, nghị quyết của Đảng, được hiến định trong Hiến pháp và quy định rõ trong các văn bản pháp luật. Điều 25, Hiến pháp năm 2013 đã quy định rõ các quyền cơ bản của công dân. Cụ thể: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Đồng thời, quy định việc thực hiện các quyền này có thể bị hạn chế theo luật trong những trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội hoặc sức khỏe cộng đồng. Quan điểm này hoàn toàn tương đồng với các điều ước quốc tế về quyền con người, trong đó có Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR) mà Việt Nam là quốc gia thành viên.
Trên thực tế, những năm qua, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn cố gắng, nỗ lực bảo đảm thực thi các quyền này cho công dân; được thể hiện rõ trong thực hiện các quyền về dân chủ, đảm bảo đời sống, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, v.v. Ngoài ra, hệ thống các tổ chức chính trị - xã hội, đoàn thể,... rộng khắp trên cả nước từ Trung ương đến cơ sở, là cầu nối giữa Nhân dân với các tổ chức của Đảng, Nhà nước; nơi lắng nghe, tiếp thu, phản ánh tâm tư, nguyện vọng của Nhân dân.
Thứ hai, ở Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”, “tù nhân chính trị”. Mọi công dân Việt Nam đều bình đẳng trước Hiến pháp và pháp luật, được pháp luật tôn trọng, bảo vệ các quyền của công dân. Việc bị truy cứu trách nhiệm hình sự chỉ diễn ra với những công dân có hành vi vi phạm pháp luật được quy định trong Bộ luật Hình sự và trải qua quy trình điều tra, truy tố, xét xử theo Bộ luật Tố tụng hình sự. Bên cạnh đó, để pháp luật được thực thi nghiêm minh, triệt để, Việt Nam đã phối hợp chặt chẽ với các quốc gia, tổ chức quốc tế, trong đó có Thái Lan để đưa những công dân vi phạm pháp luật bỏ trốn ra nước ngoài về nước xét xử. Trên thực tế, những cái tên được bài viết nhắc đến như: Nguyễn Lân Thắng, Phạm Đoan Trang, Trịnh Bá Phương, Nguyễn Chí Tuyến, đều là những công dân có hành vi vi phạm pháp luật và đang phải thi hành bản án theo quy định của pháp luật. Và bản thân thân họ, đã nhận ra sai phạm, lỗi lầm của mình khi bị đưa ra xét xử.
Thứ ba, việc làm này của 18 tổ chức quốc tế là cố tình vi phạm nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia. Theo Hiến chương Liên hợp quốc, các quốc gia có chủ quyền bình đẳng và có quyền tổ chức hệ thống pháp luật, tư pháp phù hợp với điều kiện của mình trên cơ sở thực hiện các nghĩa vụ quốc tế đã cam kết. Vì thế, mọi quốc gia, tổ chức quốc tế khi quan hệ với Việt Nam đều phải dựa trên nguyên tắc tôn trọng chủ quyền quốc gia và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau. Do đó, việc 18 tổ chức quốc tế kêu gọi Liên minh Châu Âu vào cuộc, dùng áp lực ngoại giao để buộc Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho cái gọi là “tù nhân chính trị” là chưa tôn trọng tính độc lập của hệ thống tư pháp cũng như chủ quyền pháp lý của Việt Nam.
Đây không phải là lần đầu xuất hiện những kiến nghị như vậy. Những lời kêu gọi, lu loa tương tự đã được đưa ra nhiều lần trong khuôn khổ các cuộc đối thoại nhân quyền quốc tế cũng như các báo cáo thường niên của một số tổ chức phi chính phủ vốn có thâm thù với Đảng, Nhà nước, chế độ và Nhân dân Việt Nam. Đây là những hành động, việc làm với dụng ý xấu, nhằm chống phá cách mạng Việt Nam, cần bị nhận diện, vạch trần, đấu tranh bác bỏ./.









