Jan 19, 2026

“Tam quyền phân lập” - luận điệu cũ trong âm mưu mới chống phá Việt Nam

         Trên trang Baotiengdan, Lê Chí Thành có bài viết: “Tâm thư gửi tân Tổng Bí thư, người đứng đầu đảng và lực lượng quyền lực nhất đất nước”,cho rằng: “Việt Nam nên lựa chọn con đường tam quyền phân lập…”. Thực chất, đây là luận điệu xuyên tạc Hiến pháp, cường điệu hóa học thuyết “tam quyền phân lập” để thực hiện mục tiêu chống phá Việt Nam.

Thứ nhất, cần hiểu đúng Hiến pháp Việt Nam và tại sao Việt Nam không áp dụng “tam quyền phân lập” trong tổ chức bộ máy nhà nước. Ở Việt Nam, Hiến pháp phản ánh ý chí và nguyện vọng chung của dân tộc và toàn thể nhân dân lao động dưới sự lãnh đạo của Đảng, đội tiên phong của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của toàn dân tộc Việt Nam; là cơ sở pháp lý cho xây dựng nhà nước của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân.

Hiến pháp Việt Nam do Quốc hội nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ban hành, theo một quy trình thủ tục chặt chẽ. Từ chủ trương xây dựng Hiến pháp đều được biểu thị bằng nghị quyết của Quốc hội; việc xây dựng Hiến pháp được tiến hành bằng một cơ quan do Quốc hội lập ra; dự thảo Hiến pháp được lấy ý kiến rộng rãi của nhiều tầng lớp nhân dân; việc thông qua Hiến pháp được tiến hành tại một kỳ họp của Quốc hội và chỉ được thông qua khi có ít nhất hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành. Việc sửa đổi Hiến pháp cũng được thực hiện theo một trình tự quy định tại Hiến pháp.

Trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung, phát triển năm 2011), cũng như Hiến pháp năm 2013 (sửa đổi, bổ sung năm 2025) xác định rõ: Quyền lực nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp.

Quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp ở Việt Nam được giao cho các cơ quan khác nhau trong nhà nước, trong đó: Quốc hội Việt Nam là cơ quan thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng, cốt yếu của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước. Chỉ có Quốc hội mới có đủ thẩm quyền quyết định những vấn đề thuộc chủ quyền quốc gia, các vấn đề trọng đại của đất nước. Cùng với quyền lập hiến, Quốc hội cũng là cơ quan có quyền sửa đổi Hiến pháp. Chính phủ là cơ quan hành chính nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thực hiện quyền hành pháp, là cơ quan chấp hành của Quốc hội. Chính phủ chịu trách nhiệm trước Quốc hội và báo cáo công tác trước Quốc hội, Ủy ban thường vụ Quốc hội, Chủ tịch nước. Các cơ quan tư pháp (Tòa án nhân dân, Viện Kiểm sát nhân dân) là cơ quan bảo vệ pháp luật, bảo vệ quyền con người, quyền công dân, bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa, bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.

Việc Việt Nam không lựa chọn “Tam quyền phân lập” trong tổ chức bộ máy nhà nước, bởi lẽ: Về phương diện lý luận, “tam quyền phân lập” là một học thuyết phức tạp, đa chiều, còn có nhiều ý kiến khác nhau. Ở mỗi kiểu nhà nước, phụ thuộc vào nhiều yếu tố, như trình độ dân chủ, truyền thống dân tộc, cũng như tình hình chính trị, kinh tế, xã hội của mỗi nước. Về bản chất và nguồn gốc của quyền lực nhà nước, quyền lực nhà nước là thống nhất; mọi quyền lực nhà nước đều thuộc về nhân dân, nhân dân là chủ thể tối cao và duy nhất của quyền lực nhà nước. Khi quyền lực nhà nước là thống nhất và thuộc về nhân dân, thì về nguyên tắc, quyền lực nhà nước không thể phân chia (chia sẻ cho cá nhân hay tổ chức nào khác); các cơ quan nhà nước khi thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp là thực hiện các quyền của nhân dân giao phó, ủy quyền. Điều này chứng tỏ rằng, dân chủ và pháp quyền không phụ thuộc vào việc có hay không tam quyền phân lập, mà phụ thuộc vào bản chất của quyền lực nhà nước và mục tiêu phục vụ nhân dân.

Thứ hai, thực tế xây dựng Hiến pháp và thực thi pháp luật ở Việt Nam được bảo đảm một cách tuyệt đối, quyền lực nhà nước là thống nhất. Từ khi thành lập nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đến nay, nước ta đã ban hành và sửa đổi bổ sung Hiến pháp, đó là: Hiến pháp năm 1946, Hiến pháp năm 1959, Hiến pháp năm 1992, (sửa đổi, bổ sung một số điều năm 2001), Hiến pháp năm 2013 (Sửa đổi bổ sung 2025). Quá trình xây dựng Hiến pháp ở Việt Nam luôn phát huy dân chủ rộng rãi trong nhân dân. Trong Hiến pháp năm 2013, xác định rõ mối quan hệ trong việc phân quyền, phân công, phối hợp và thực hiện kiểm soát quyền lực giữa Quốc hội, Chính phủ, Tòa án nhân dân, Viện Kiểm sát nhân dân. Như vậy, bảo đảm tốt cho thực hiện kiểm soát, cân bằng, khống chế và kiềm chế quyền lực giữa các cơ quan nhà nước, qua đó ngăn ngừa được sự chuyên chế phát sinh ở xã hội lạm quyền. 

Thực tiễn, quá trình phát triển và tiến hành công cuộc đổi mới của đất nước, Việt Nam luôn coi trọng bổ sung, hoàn thiện Hiến pháp và hệ thống pháp luật, bảo đảm phù hợp với thực tiễn đất nước và sự phát triển của cách mạng Việt Nam, tạo được sức mạnh tổng hợp trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, giữ vững độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, thực hiện thắng lợi mục tiêu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”. Việt Nam từ nền kinh tế kém phát triển, nay đã trở thành nước đang phát triển có mức thu nhập trung bình, đang đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế. Tăng trưởng kinh tế giai đoạn 2021 – 2025 đạt bình quân khoảng 6,3%/năm, thuộc nhóm nước tăng trưởng cao của khu vực và thế giới. Quy mô GDP năm 2025 ước đạt trên 510 tỉ USD, gấp 1,47 lần so với năm 2020, xếp thứ 32 trên thế giới, GDP bình quân đầu người đạt khoảng 5.000 USD, gia nhập nhóm nước có thu nhập trung bình cao, được nhiều tổ chức quốc tế uy tín đánh giá cao.

Do vậy, luận điệu của Lê Chí Thành “khuyên” Việt Nam đi theo con đường “tam quyền phân lập” là phản khoa học và mang động cơ chính trị không trong sáng. Kiên định con đường xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là sự lựa chọn đúng đắn, hợp quy luật và hợp lòng dân, cần được bảo vệ và giữ vững. Chúng ta tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng; quản lý của Nhà nước; đề cao cảnh giác, nhận diện chính xác và kiên quyết đấu tranh bác bỏ những luận điệu sai trái, bảo vệ Đảng, Nhà nước, chế độ xã hội chủ nghĩa và cuộc sống bình yên của Nhân dân./.

(Trích nguồn: nhanvanviet.com)

 

Bác bỏ luận điệu xuyên tạc về xử phạt vi phạm giao thông

          Tre Việt - Ngày 15/01/2026 trên trang facebook “Nhật Ký Yêu Nước” xuất hiện một bài đăng với giọng điệu cố tình giễu cợt và kích động: “Từ 1/1/2026: khấu trừ lương để đóng phạt vi phạm giao thông… Đảng đứng chỉ tay, Quốc hội ngồi vỗ tay, công an ra tay, nhân dân…”. Vài dòng chữ ngắn, nhưng đủ thấy thủ đoạn cũ rích: bịa ra cảm giác “Nhà nước tận thu”, rồi kéo theo loạt quy chụp bôi nhọ Đảng, Quốc hội và lực lượng Công an. Nếu gọi đúng tên, đây không phải “phản biện”, càng không phải “yêu nước”, mà là một mũi tên bẩn nhằm bắn vào nền tảng niềm tin của xã hội bằng ngôn ngữ chợ búa và sự thật bị cắt xén.

          Cần khẳng định ngay: “khấu trừ lương để nộp phạt” không phải “đẻ thêm quyền lực”, càng không phải “chủ trương bóc lột”. Đó là một biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đã được luật hóa từ lâu trong hệ thống pháp luật Việt Nam. Luật số 88/2025/QH15 sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật xử lý vi phạm hành chính, ngày 25/6/2025 của Quốc hội quy định rõ các biện pháp cưỡng chế, trong đó có “khấu trừ một phần lương hoặc một phần thu nhập” và “khấu trừ tiền từ tài khoản” để bảo đảm người vi phạm chấp hành quyết định xử phạt. Nói nôm na: ai đã bị xử phạt hợp pháp mà cố tình không nộp, trốn tránh nghĩa vụ, thì Nhà nước có công cụ để buộc thực hiện. Đó là nguyên lý tối thiểu của nhà nước pháp quyền: phán quyết đã có hiệu lực thì phải được thi hành, không thể để “phạt cho có” rồi ai muốn nộp thì nộp, không muốn nộp thì thôi.

           Điều đáng nói là bài đăng kia cố tình đánh tráo bản chất. Nó làm như thể từ 01/01/2026, Nhà nước đột nhiên “thò tay vào túi dân”, muốn khấu trừ lương ai thì khấu trừ. Cách gieo cảm giác sợ hãi này rất thâm độc: chỉ cần đưa ra một mốc thời gian, gắn với cụm từ “khấu trừ lương”, rồi thêm vài câu “Đảng chỉ tay, Quốc hội vỗ tay, công an ra tay” là lập tức tạo ra ảo giác về một xã hội “bị bóp cổ”. Nhưng sự thật là khấu trừ lương không thể là chuyện “thích thì làm”, nó chỉ là biện pháp cưỡng chế trong trường hợp người vi phạm không tự giác chấp hành quyết định xử phạt. Pháp luật quy định rõ người bị phạt phải nộp trong thời hạn nhất định. Thực tế, thời hạn chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính thường là 10 ngày kể từ khi nhận quyết định. Nếu quá thời hạn mà cố tình không nộp thì mới phát sinh cưỡng chế. Đây là logic pháp lý phổ biến: tự nguyện trước, cưỡng chế sau. Không có chuyện “vừa vi phạm là bị trừ lương ngay”. Ai chấp hành đúng thì kết thúc ở khâu nộp phạt.

          Bởi vậy, câu hỏi cần đặt ra không phải là “tại sao Nhà nước khấu trừ lương”, mà là “tại sao người vi phạm lại không nộp phạt đúng quy định”. Thử tưởng tượng một xã hội mà người vi phạm cứ chây ì, không nộp, không ai cưỡng chế được, thì kỷ cương nằm ở đâu? Khi đó, người tuân thủ pháp luật trở thành kẻ thiệt thòi, còn kẻ lươn lẹo thì ung dung. Một hệ thống như vậy không phải “dân chủ”, mà là hỗn loạn, nơi người nghiêm túc bị phạt bằng sự nguội lạnh của công lý. Và đất nước muốn phát triển thì không thể quản trị bằng những tờ giấy vô hồn.

         Chúng ta cũng cần nhìn thẳng vào thực tế: vi phạm giao thông ở Việt Nam vẫn còn phổ biến và gây ra nhiều hệ lụy. Ai cũng muốn đường sá an toàn, tai nạn giảm, văn hóa giao thông tiến bộ, nhưng lại có một bộ phận khi vi phạm bị xử phạt thì tìm cách né, lờ, hoặc “để đấy tính sau”. Chính hành vi coi thường pháp luật ấy làm suy yếu trật tự, tạo ra sự bất công với số đông người dân chấp hành nghiêm. Cơ chế cưỡng chế, trong đó có khấu trừ lương, đặt ra để xử lý nhóm chây ì này, nhằm bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật. Nó không nhắm vào người lao động lương thiện mà để sự lươn lẹo không còn chỗ trong suy nghĩ của một số người vi phạm.

          Điều thâm độc nhất trong bài đăng xuyên tạc kia nằm ở chỗ nó không nói về đúng-sai, mà nói về hằn học. Nó gieo cảm giác đối đầu với Đảng, Quốc hội và lực lượng Công an bằng lối nói bỉ ổi, hạ nhục. Đây là công thức quen thuộc của các trang chuyên kích động: cứ có một chính sách hay biện pháp quản lý xã hội nào, họ lập tức “chính trị hóa” theo kiểu bôi nhọ, quy chụp, gán động cơ xấu. Đến khi xã hội rối lên, niềm tin suy giảm, họ mới là kẻ hưởng lợi, vì mục tiêu của họ không phải góp ý xây dựng, mà là phá hoại từ gốc.

         Rõ ràng là: Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất, ban hành luật. Chính phủ tổ chức thi hành pháp luật, ban hành nghị định để hướng dẫn thực hiện. Lực lượng Công an thực thi nhiệm vụ bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, trong đó có trật tự an toàn giao thông. Mỗi khâu đều có chức năng, nhiệm vụ, thẩm quyền trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật. Bôi nhọ cả hệ thống bằng vài câu vè là hành vi vừa vô trách nhiệm, vừa nguy hiểm, vì nó kích động tâm lý chống đối, làm xói mòn nền tảng pháp quyền. Người dân cần một xã hội ổn định để làm ăn, học tập, chăm lo gia đình. Không ai cần thứ “yêu nước bằng miệng” kiểu cười cợt rồi gieo rắc thù ghét, kích động bất mãn. Yêu nước thật sự là tôn trọng kỷ cương, góp ý đúng nơi đúng chỗ, bảo vệ cái đúng và phê phán cái sai bằng lý lẽ và chứng cứ. Còn “yêu nước” kiểu xuyên tạc luật pháp, bôi nhọ cơ quan nhà nước, kích động đám đông, thì đó là thứ “yêu nước giả tạo” khoác áo đạo đức để phá hoại niềm tin.

          Tóm lại, câu chuyện “khấu trừ lương nộp phạt giao thông từ 01/01/2026” nếu đặt đúng vào khuôn khổ pháp lý thì rất đơn giản: đây là biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt dành cho trường hợp không chấp hành, nhằm bảo đảm pháp luật được thực thi nghiêm minh. Người không vi phạm thì không bị phạt. Người bị phạt mà nộp đúng hạn thì chẳng ai động vào lương. Chỉ những ai vi phạm rồi chây ì mới bị cưỡng chế. Công bằng đến mức… không thể công bằng hơn! Một đất nước không thể bước lên hiện đại nếu luật pháp bị coi như trò đùa, nếu người vi phạm được quyền “đắc thắng” trước người tuân thủ và càng không thể để một vài trang mạng chuyên nghề xuyên tạc biến kỷ cương thành “tội ác”, biến sự nghiêm minh thành “đàn áp”./.