Jan 19, 2026

Bác bỏ luận điệu xuyên tạc về xử phạt vi phạm giao thông

          Tre Việt - Ngày 15/01/2026 trên trang facebook “Nhật Ký Yêu Nước” xuất hiện một bài đăng với giọng điệu cố tình giễu cợt và kích động: “Từ 1/1/2026: khấu trừ lương để đóng phạt vi phạm giao thông… Đảng đứng chỉ tay, Quốc hội ngồi vỗ tay, công an ra tay, nhân dân…”. Vài dòng chữ ngắn, nhưng đủ thấy thủ đoạn cũ rích: bịa ra cảm giác “Nhà nước tận thu”, rồi kéo theo loạt quy chụp bôi nhọ Đảng, Quốc hội và lực lượng Công an. Nếu gọi đúng tên, đây không phải “phản biện”, càng không phải “yêu nước”, mà là một mũi tên bẩn nhằm bắn vào nền tảng niềm tin của xã hội bằng ngôn ngữ chợ búa và sự thật bị cắt xén.

          Cần khẳng định ngay: “khấu trừ lương để nộp phạt” không phải “đẻ thêm quyền lực”, càng không phải “chủ trương bóc lột”. Đó là một biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính đã được luật hóa từ lâu trong hệ thống pháp luật Việt Nam. Luật số 88/2025/QH15 sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật xử lý vi phạm hành chính, ngày 25/6/2025 của Quốc hội quy định rõ các biện pháp cưỡng chế, trong đó có “khấu trừ một phần lương hoặc một phần thu nhập” và “khấu trừ tiền từ tài khoản” để bảo đảm người vi phạm chấp hành quyết định xử phạt. Nói nôm na: ai đã bị xử phạt hợp pháp mà cố tình không nộp, trốn tránh nghĩa vụ, thì Nhà nước có công cụ để buộc thực hiện. Đó là nguyên lý tối thiểu của nhà nước pháp quyền: phán quyết đã có hiệu lực thì phải được thi hành, không thể để “phạt cho có” rồi ai muốn nộp thì nộp, không muốn nộp thì thôi.

           Điều đáng nói là bài đăng kia cố tình đánh tráo bản chất. Nó làm như thể từ 01/01/2026, Nhà nước đột nhiên “thò tay vào túi dân”, muốn khấu trừ lương ai thì khấu trừ. Cách gieo cảm giác sợ hãi này rất thâm độc: chỉ cần đưa ra một mốc thời gian, gắn với cụm từ “khấu trừ lương”, rồi thêm vài câu “Đảng chỉ tay, Quốc hội vỗ tay, công an ra tay” là lập tức tạo ra ảo giác về một xã hội “bị bóp cổ”. Nhưng sự thật là khấu trừ lương không thể là chuyện “thích thì làm”, nó chỉ là biện pháp cưỡng chế trong trường hợp người vi phạm không tự giác chấp hành quyết định xử phạt. Pháp luật quy định rõ người bị phạt phải nộp trong thời hạn nhất định. Thực tế, thời hạn chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính thường là 10 ngày kể từ khi nhận quyết định. Nếu quá thời hạn mà cố tình không nộp thì mới phát sinh cưỡng chế. Đây là logic pháp lý phổ biến: tự nguyện trước, cưỡng chế sau. Không có chuyện “vừa vi phạm là bị trừ lương ngay”. Ai chấp hành đúng thì kết thúc ở khâu nộp phạt.

          Bởi vậy, câu hỏi cần đặt ra không phải là “tại sao Nhà nước khấu trừ lương”, mà là “tại sao người vi phạm lại không nộp phạt đúng quy định”. Thử tưởng tượng một xã hội mà người vi phạm cứ chây ì, không nộp, không ai cưỡng chế được, thì kỷ cương nằm ở đâu? Khi đó, người tuân thủ pháp luật trở thành kẻ thiệt thòi, còn kẻ lươn lẹo thì ung dung. Một hệ thống như vậy không phải “dân chủ”, mà là hỗn loạn, nơi người nghiêm túc bị phạt bằng sự nguội lạnh của công lý. Và đất nước muốn phát triển thì không thể quản trị bằng những tờ giấy vô hồn.

         Chúng ta cũng cần nhìn thẳng vào thực tế: vi phạm giao thông ở Việt Nam vẫn còn phổ biến và gây ra nhiều hệ lụy. Ai cũng muốn đường sá an toàn, tai nạn giảm, văn hóa giao thông tiến bộ, nhưng lại có một bộ phận khi vi phạm bị xử phạt thì tìm cách né, lờ, hoặc “để đấy tính sau”. Chính hành vi coi thường pháp luật ấy làm suy yếu trật tự, tạo ra sự bất công với số đông người dân chấp hành nghiêm. Cơ chế cưỡng chế, trong đó có khấu trừ lương, đặt ra để xử lý nhóm chây ì này, nhằm bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật. Nó không nhắm vào người lao động lương thiện mà để sự lươn lẹo không còn chỗ trong suy nghĩ của một số người vi phạm.

          Điều thâm độc nhất trong bài đăng xuyên tạc kia nằm ở chỗ nó không nói về đúng-sai, mà nói về hằn học. Nó gieo cảm giác đối đầu với Đảng, Quốc hội và lực lượng Công an bằng lối nói bỉ ổi, hạ nhục. Đây là công thức quen thuộc của các trang chuyên kích động: cứ có một chính sách hay biện pháp quản lý xã hội nào, họ lập tức “chính trị hóa” theo kiểu bôi nhọ, quy chụp, gán động cơ xấu. Đến khi xã hội rối lên, niềm tin suy giảm, họ mới là kẻ hưởng lợi, vì mục tiêu của họ không phải góp ý xây dựng, mà là phá hoại từ gốc.

         Rõ ràng là: Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất, ban hành luật. Chính phủ tổ chức thi hành pháp luật, ban hành nghị định để hướng dẫn thực hiện. Lực lượng Công an thực thi nhiệm vụ bảo đảm trật tự, an toàn xã hội, trong đó có trật tự an toàn giao thông. Mỗi khâu đều có chức năng, nhiệm vụ, thẩm quyền trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật. Bôi nhọ cả hệ thống bằng vài câu vè là hành vi vừa vô trách nhiệm, vừa nguy hiểm, vì nó kích động tâm lý chống đối, làm xói mòn nền tảng pháp quyền. Người dân cần một xã hội ổn định để làm ăn, học tập, chăm lo gia đình. Không ai cần thứ “yêu nước bằng miệng” kiểu cười cợt rồi gieo rắc thù ghét, kích động bất mãn. Yêu nước thật sự là tôn trọng kỷ cương, góp ý đúng nơi đúng chỗ, bảo vệ cái đúng và phê phán cái sai bằng lý lẽ và chứng cứ. Còn “yêu nước” kiểu xuyên tạc luật pháp, bôi nhọ cơ quan nhà nước, kích động đám đông, thì đó là thứ “yêu nước giả tạo” khoác áo đạo đức để phá hoại niềm tin.

          Tóm lại, câu chuyện “khấu trừ lương nộp phạt giao thông từ 01/01/2026” nếu đặt đúng vào khuôn khổ pháp lý thì rất đơn giản: đây là biện pháp cưỡng chế thi hành quyết định xử phạt dành cho trường hợp không chấp hành, nhằm bảo đảm pháp luật được thực thi nghiêm minh. Người không vi phạm thì không bị phạt. Người bị phạt mà nộp đúng hạn thì chẳng ai động vào lương. Chỉ những ai vi phạm rồi chây ì mới bị cưỡng chế. Công bằng đến mức… không thể công bằng hơn! Một đất nước không thể bước lên hiện đại nếu luật pháp bị coi như trò đùa, nếu người vi phạm được quyền “đắc thắng” trước người tuân thủ và càng không thể để một vài trang mạng chuyên nghề xuyên tạc biến kỷ cương thành “tội ác”, biến sự nghiêm minh thành “đàn áp”./.

 

0 comments:

Post a Comment