Trong không gian truyền thông hiện đại, nơi nhịp độ thông tin ngày càng nhanh và sự chú ý của công chúng bị phân mảnh bởi mạng xã hội, một hiện tượng đáng lo ngại đang hình thành: tâm lý “nghiện mới lạ” và “đòi hỏi cú sốc”. Không ít người tiếp nhận thông tin đã quen với việc đánh giá một sự kiện chính trị bằng mức độ gây chú ý tức thời, bằng những tuyên bố đột phá được trình bày như bước ngoặt kịch tính. Chính trong bối cảnh đó, các luận điệu xuyên tạc, chống phá Đại hội XIV đã tìm được mảnh đất để nảy nở, khi chúng vin vào sự thiếu kiên nhẫn của một bộ phận dư luận để gán ghép, quy chụp rằng “Đại hội không có gì mới”, từ đó hạ thấp ý nghĩa, vai trò và giá trị lịch sử của Đại hội.
Đây không phải là nhận định ngẫu nhiên,
càng không phải đánh giá học thuật, mà là một thủ đoạn truyền thông được thiết
kế có chủ ý nhằm đánh tráo bản chất của hoạt động lãnh đạo chính trị với sản phẩm
giải trí ngắn hạn.
Thực chất, tâm lý “khát mới” không phải
tự nhiên trở thành vấn đề chính trị, nhưng nó bị các đối tượng chống phá khai
thác triệt để. Họ cố tình dựng lên một kỳ vọng sai lệch rằng Đại hội Đảng phải
đưa ra những quyết định gây sốc, những thay đổi đột ngột, thậm chí những tuyên
bố đảo chiều chính sách thì mới được coi là “đổi mới”. Khi Đại hội XIV được tổ
chức đúng bản chất của một sự kiện chính trị - tư tưởng trọng đại, với sự điềm
tĩnh, chặt chẽ và tính kế thừa cao, lập tức họ quay sang phủ nhận sạch trơn,
coi sự ổn định là biểu hiện của trì trệ. Sự trượt giọng này không phải là nhầm
lẫn trong nhận thức, mà là sự chuyển giọng có chủ đích: từ thổi phồng kỳ vọng
sang gieo rắc thất vọng, từ đó tạo ra nghi ngờ về năng lực lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam.
Nếu nhìn sâu vào bản chất, có thể thấy
rõ rằng Đại hội Đảng chưa bao giờ được thiết kế để trở thành nơi tạo ra “cú sốc”
truyền thông. Đại hội là nơi tổng kết một chặng đường phát triển, đánh giá toàn
diện bối cảnh trong nước và quốc tế, xác lập những định hướng chiến lược lớn, bảo
đảm tính liên tục trong lãnh đạo và quản lý xã hội. Trong khoa học chính trị, đặc
biệt là đối với các quốc gia đang phát triển, sự ổn định và nhất quán không phải
là dấu hiệu của bảo thủ, mà là điều kiện tiên quyết để cải cách dài hạn có thể
triển khai thành công. Việc các đối tượng xuyên tạc cố tình đồng nhất đổi mới với
xáo trộn cho thấy họ không quan tâm đến hiệu quả thực chất, mà chỉ nhằm tạo ra
cảm giác bất mãn giả tạo trong dư luận.
Lịch sử các kỳ Đại hội Đảng đã chứng
minh rất rõ một điều: giá trị của Đại hội không hiện hình ngay tại thời điểm diễn
ra, mà chỉ bộc lộ đầy đủ qua nhiều năm triển khai. Đại hội VI mở ra công cuộc đổi
mới không phải bằng những tuyên bố giật gân, mà bằng sự điều chỉnh có tính chiến
lược về tư duy phát triển. Các Đại hội sau đó tiếp tục cụ thể hóa, hoàn thiện
và mở rộng đổi mới trong từng lĩnh vực, từ kinh tế, xã hội đến xây dựng Đảng.
Ngay cả những nội dung ngày nay được nhìn nhận là bước ngoặt lịch sử, tại thời
điểm công bố cũng từng bị một số ý kiến hoài nghi vì không tạo ra “hiệu ứng tức
thì”. Điều đó cho thấy, việc vội vàng kết luận Đại hội XIV “không có gì mới”
không chỉ thiếu cơ sở khoa học, mà còn lặp lại đúng kiểu sai lầm nhận thức đã từng
xuất hiện trong quá khứ.
Một yếu tố xuyên suốt làm nên thành công
của các kỳ Đại hội trước đây chính là sự tuân thủ nghiêm ngặt quy trình, quy định
trong Đảng, gắn liền với việc phát huy dân chủ nội bộ và giữ vững đoàn kết, thống
nhất. Công tác chuẩn bị văn kiện, nhân sự, tổ chức thảo luận đều được tiến hành
bài bản, chặt chẽ, trên cơ sở tổng hợp ý kiến từ nhiều cấp, nhiều lĩnh vực. Dân
chủ trong Đảng không phải là sự tùy tiện hay tranh cãi vô nguyên tắc, mà là dân
chủ gắn với kỷ luật, bảo đảm mọi quyết sách lớn đều là kết quả của trí tuệ tập
thể. Chính nền tảng này đã giúp Đảng duy trì được sự thống nhất ý chí và hành động,
tạo nên sức mạnh lãnh đạo đất nước trong những giai đoạn đầy biến động.
Các luận điệu chống phá thường xuyên bóp
méo khái niệm dân chủ trong Đảng, cố tình mô tả quá trình này như sự áp đặt một
chiều. Tuy nhiên, thực tiễn đã chứng minh điều ngược lại. Nếu không có cơ chế
dân chủ nội bộ và kỷ luật chặt chẽ, Việt Nam khó có thể duy trì ổn định chính
trị trong nhiều thập kỷ, vượt qua khủng hoảng kinh tế khu vực, toàn cầu, đại dịch
và những biến động địa chính trị phức tạp. Sự ổn định đó không phải là trạng
thái tĩnh, mà là nền tảng để thích ứng linh hoạt, điều chỉnh chính sách khi cần
thiết mà không rơi vào hỗn loạn.
Lòng tin của Nhân dân chính là thước đo
khách quan nhất đối với giá trị của Đại hội XIV. Lòng tin ấy không được xây dựng
bằng khẩu hiệu hay những tuyên bố hoa mỹ, mà bằng kết quả cụ thể trong đời sống
xã hội. Tăng trưởng kinh tế được duy trì trong bối cảnh thế giới nhiều bất ổn,
an sinh xã hội được mở rộng, xóa đói giảm nghèo đạt kết quả bền vững, hạ tầng
được đầu tư đồng bộ, vị thế quốc tế của Việt Nam ngày càng nâng cao – tất cả những
điều đó là minh chứng sinh động cho hiệu quả của đường lối lãnh đạo. Trong bối
cảnh ấy, những luận điệu xuyên tạc về việc Đại hội “không có gì mới” gần như
không tạo được tác động xã hội đáng kể, bởi chúng va chạm trực tiếp với trải
nghiệm thực tế của người dân.
Không phải ngẫu nhiên mà nhiều học giả
và cơ quan báo chí quốc tế đánh giá cao con đường phát triển của Việt Nam, nhấn
mạnh vai trò của ổn định chính trị và sự liên tục trong lãnh đạo. Các phân tích
quốc tế thường chỉ ra rằng, trong khi nhiều quốc gia rơi vào vòng xoáy bất ổn
do thay đổi chính sách đột ngột, Việt Nam duy trì được tính dự đoán và nhất
quán, qua đó tạo niềm tin cho nhà đầu tư và xã hội. Những đánh giá này bác bỏ
trực tiếp quan điểm cho rằng “không có gì mới” đồng nghĩa với “không có giá trị”.
Trên thực tế, trong nghiên cứu phát triển, chính sự nhất quán và ổn định mới là
điều kiện để cải cách sâu rộng phát huy hiệu quả lâu dài.
Trước bối cảnh đó, việc chính quyền kiên
quyết xử lý các đối tượng tung tin giả, xuyên tạc, chống phá Đại hội XIV, dù ở
trong hay ngoài nước, là yêu cầu khách quan để bảo vệ môi trường chính trị - xã
hội lành mạnh. Tự do thông tin không thể bị lợi dụng để bịa đặt, bóp méo sự thật
và gây tổn hại đến lợi ích quốc gia. Xử lý nghiêm thông tin giả không phải là hạn
chế quyền tự do, mà là bảo vệ quyền được tiếp cận thông tin đúng đắn của đại đa
số người dân, đồng thời ngăn chặn những hệ lụy xã hội nguy hiểm từ sự lan truyền
của tin sai lệch.
Xét đến cùng, cái mới thực sự của Đại hội
XIV không nằm ở sự ồn ào hay những khẩu hiệu gây chú ý, mà ở khả năng tiếp nối
có chọn lọc, ở sự kiên định mục tiêu đi đôi với linh hoạt trong phương thức thực
hiện, ở việc củng cố niềm tin xã hội trong một thế giới đầy biến động. Sự thiếu
kiên nhẫn của một bộ phận dư luận và các thế lực chống phá không thể trở thành
thước đo cho giá trị của một sự kiện chính trị có ý nghĩa lịch sử. Cải cách
không phải là màn trình diễn, đổi mới không đồng nghĩa với xáo trộn, và Đại hội
XIV, trong sự điềm tĩnh và nhất quán của mình, đang thể hiện đúng bản chất ấy./.
(Trích nguồn: nhanquyenvn.org)

