Trong bài viết “Con đường Việt Nam thế kỷ XXI: Trở lại ánh sáng bằng tự do, giác ngộ và trách nhiệm”, Vũ Đức Khanh tiếp tục lặp lại một luận điệu quen thuộc của các thế lực chống phá: Phủ nhận con đường xã hội chủ nghĩa mà Đảng, Bác Hồ và nhân dân Việt Nam đã lựa chọn; xuyên tạc bản chất của chế độ chính trị ở Việt Nam; cổ xúy cho “xã hội dân sự”, “đa nguyên chính trị, đa nguyên tư tưởng” như một lối thoát duy nhất cho đất nước. Đây không phải là nhận thức học thuật mới mẻ, càng không phải là “giác ngộ”, mà là sự ngụy trang tinh vi của tư tưởng phản động, đi ngược lại lợi ích căn bản của dân tộc Việt Nam cần được nhận diện và đấu tranh bác bỏ.
1. Đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập không phải là “ánh sáng” mà là con đường dẫn tới bất ổn, lệ thuộc và đánh mất quyền tự quyết của dân tộc. Vũ Đức Khanh cố tình đánh tráo khái niệm khi cho rằng mở rộng “xã hội dân sự”, “đa nguyên chính trị, tư tưởng” sẽ đưa Việt Nam “trở lại ánh sáng”. Thực chất, đây là sự áp đặt mô hình phương Tây lên một quốc gia có lịch sử, văn hóa, thể chế và điều kiện phát triển hoàn toàn khác biệt. Chủ nghĩa Mác - Lênin đã chỉ rõ nhà nước và hệ thống chính trị luôn mang bản chất giai cấp, phản ánh tương quan lực lượng xã hội trong từng giai đoạn lịch sử cụ thể. Không tồn tại một mô hình chính trị “phi ý thức hệ”, “trung tính” hay “vì tất cả mọi người” như các thế lực phản động thường rêu rao. “Đa nguyên chính trị” trong xã hội tư bản không phải là sự bình đẳng về quyền lực, mà là đa đảng trong khuôn khổ thống trị của tư bản, nơi đồng tiền, tập đoàn tài phiệt và truyền thông thao túng đời sống chính trị.
Ở Việt Nam, sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản không phải là sự áp đặt chủ quan, mà là kết quả của lịch sử đấu tranh cách mạng, được nhân dân thừa nhận, kiểm nghiệm và trao quyền lãnh đạo thông qua thực tiễn. Đảng không đứng ngoài hay đứng trên dân tộc, mà là đội tiên phong chính trị của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc Việt Nam.
Thực tiễn thế giới cho thấy, không ít quốc gia rơi vào bất ổn chính trị kéo dài, xung đột xã hội, thậm chí nội chiến sau khi áp dụng mô hình đa nguyên chính trị một cách giáo điều, thiếu nền tảng lịch sử, văn hóa, thể chế phù hợp. “Mùa xuân Ả Rập” từng được ca ngợi là “ánh sáng dân chủ”, nhưng hậu quả là sự tan rã nhà nước, khủng bố, nghèo đói và lệ thuộc sâu sắc hơn vào các thế lực bên ngoài. Ngay trong khu vực và trên thế giới, nhiều quốc gia đa đảng vẫn đối mặt với phân hóa xã hội gay gắt, khủng hoảng niềm tin, bạo loạn đường phố, suy giảm năng lực điều hành quốc gia. Điều đó cho thấy, đa nguyên không đồng nghĩa với tiến bộ, càng không phải là bảo chứng cho hạnh phúc của nhân dân. Ngược lại, Việt Nam, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đã giữ vững ổn định chính trị, bảo đảm độc lập, chủ quyền, duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế, nâng cao đời sống Nhân dân, mở rộng quan hệ đối ngoại, nâng cao vị thế quốc tế.
2. Con đường cách mạng của Việt Nam là sự kế thừa và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin tư tưởng, Hồ Chí Minh. Vũ Đức Khanh cố tình dựng lên một sự đối lập giả tạo giữa “mô hình phương Tây”, “Khổng giáo truyền thống” và con đường mà Việt Nam đang đi, từ đó kết luận rằng Việt Nam cần một “con đường khác”. Đây là cách lập luận phi lịch sử, phi khoa học. Con đường phát triển của Việt Nam không phải là sự sao chép máy móc bất kỳ mô hình nào, mà là sự lựa chọn độc lập, tự chủ, dựa trên tổng kết sâu sắc thực tiễn dân tộc và tinh hoa nhân loại. Chủ nghĩa xã hội mà Việt Nam xây dựng là chủ nghĩa xã hội mang bản sắc Việt Nam, đặt con người ở vị trí trung tâm, gắn độc lập dân tộc với chủ nghĩa xã hội, phát triển kinh tế đi đôi với tiến bộ và công bằng xã hội. Tư tưởng Hồ Chí Minh khẳng định rõ tự do chân chính không tách rời độc lập dân tộc; dân chủ phải gắn với kỷ cương, pháp luật và lợi ích của nhân dân lao động. “Tự do” mà các thế lực phản động rao giảng thực chất là tự do vô chính phủ về chính trị, tạo điều kiện cho các nhóm lợi ích, thế lực bên ngoài chi phối vận mệnh quốc gia.
Thực tiễn đổi mới 40 năm qua là minh chứng sinh động bác bỏ mọi luận điệu xuyên tạc. Việt Nam từ một quốc gia nghèo nàn, lạc hậu đã vươn lên trở thành nước đang phát triển có thu nhập trung bình, hội nhập sâu rộng vào đời sống quốc tế, giữ vững độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ. Quyền con người, quyền công dân ngày càng được bảo đảm tốt hơn thông qua phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo, mở rộng giáo dục, y tế, an sinh xã hội. Những thành tựu đó không phải là sản phẩm của “đa nguyên chính trị”, mà là kết quả của sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng, của một hệ thống chính trị thống nhất, vì lợi ích của Nhân dân. Việc kêu gọi thay đổi con đường phát triển trong bối cảnh hiện nay không phải là “trách nhiệm”, mà là hành động gây nhiễu loạn tư tưởng, làm suy yếu niềm tin xã hội, phục vụ mưu đồ chính trị phản động.
Tóm lại, bài viết của Vũ Đức Khanh là sản phẩm tuyên truyền chính trị trá hình, nhằm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” từ bên trong. Những luận điệu đó cần được kiên quyết đấu tranh, bác bỏ bằng lập luận khoa học, bằng thực tiễn sinh động của cách mạng Việt Nam. Con đường Việt Nam trong thế kỷ XXI không nằm ở “đa nguyên chính trị” hay “xã hội dân sự kiểu phương Tây”, mà nằm ở kiên định độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, tiếp tục đổi mới sáng tạo, phát triển đất nước vì hạnh phúc của Nhân dân, vì tương lai bền vững của dân tộc./.
(Trích nguồn: nhanvanviet.com)
