Tre Việt - Trong những ngày đầu năm 2026, một số tổ chức nhân danh “bảo vệ nhân quyền”, tiêu biểu như Tổ chức theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch), tiếp tục công bố các báo cáo với những nhận định phiến diện về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Dù được trình bày với cách thức có phần tinh vi hơn, nhấn mạnh vào từng trường hợp cụ thể nhằm tạo hiệu ứng dư luận, song về bản chất, các báo cáo này vẫn lặp lại một khuôn mẫu quen thuộc với những cáo buộc như “hạn chế tự do ngôn luận”, “đàn áp người bất đồng chính kiến” hay “thiếu tự do tôn giáo”.
%20v%C3%A0%20Qu%E1%BB%91c%20kh%C3%A1nh%20n%C6%B0%E1%BB%9Bc%20C%E1%BB%99ng%20h%C3%B2a%20x%C3%A3%20h%E1%BB%99i%20ch%E1%BB%A7%20ngh%C4%A9a%20Vi%E1%BB%87t%20Nam%20(0291945-%200292025)..jpg)
Niềm vui của Nhân dân tại Lễ kỷ niệm 80 năm
Cách mạng Tháng Tám thành công (19/8/1945 - 19/8/2025)
và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
(02/9/1945 - 02/9/2025).
Cách tiếp cận đó bộc lộ rõ tính
phiến diện khi thường bắt đầu từ một số trường hợp cá biệt, tách rời khỏi bối
cảnh pháp lý và điều kiện xã hội cụ thể, rồi suy diễn thành nhận định mang tính
khái quát. Việc đánh đồng giữa hành vi vi phạm pháp luật với việc thực hiện
quyền con người chính là điểm cốt lõi dẫn đến sai lệch. Không thể lấy những
trường hợp vi phạm pháp luật để phủ nhận cả một quá trình bảo đảm và thúc đẩy
quyền con người của một quốc gia.
Thực tiễn Việt Nam cho thấy một
bức tranh hoàn toàn khác. Về thể chế, quyền con người được hiến định rõ ràng
trong Hiến pháp năm 2013. Trong đó Khoản 1, Điều 14 của Hiến pháp
xác định: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền
công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng,
bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật”. Trên nền tảng đó, hệ thống pháp
luật không ngừng được hoàn thiện theo hướng đồng bộ, thống nhất và ngày càng
tiệm cận với các chuẩn mực quốc tế. Quan trọng hơn, các quyền ấy không chỉ dừng
lại trên văn bản, mà được hiện thực hóa bằng những chính sách cụ thể và kết quả
rõ ràng trong đời sống xã hội.
Những năm qua, Việt Nam đã đạt
được nhiều thành tựu quan trọng về phát triển con người. Quy
mô GDP năm 2025 ước đạt 514 tỷ USD, tăng 5 bậc, vươn lên vị trí thứ 32 thế giới;
GDP bình quân đầu người đạt khoảng 5.026 USD, gấp 1,4 lần năm 2020, đưa Việt
Nam vào nhóm nước có thu nhập trung bình cao, vượt mục tiêu đề ra. Tỷ lệ
bao phủ bảo hiểm y tế đạt trên 95,5%; tỷ lệ người biết chữ trong độ tuổi từ 15
đến 60 đạt khoảng 98%; tuổi thọ trung bình đạt 74,5 tuổi; chỉ số phát triển con
người (HDI) đạt mức 0,766, thuộc nhóm các nước có chỉ số phát triển con người
cao. Những con số đó không phải là khẩu hiệu, mà là minh chứng sinh động cho
việc quyền con người được bảo đảm trên thực tế.
Trên lĩnh vực tự do tín ngưỡng,
tôn giáo, Việt Nam là quốc gia đa tôn giáo, đa tín ngưỡng với hơn 27 triệu tín đồ, sinh hoạt trong
khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước tôn trọng, bảo đảm. Các chính sách xã hội
và chính sách tôn giáo luôn hướng tới tạo điều kiện để đồng bào có đạo thực
hiện quyền tự do tín ngưỡng, đồng thời phát huy các giá trị tích cực của tôn
giáo trong đời sống xã hội. Thực tiễn sinh động của các hoạt động tôn giáo trên
khắp cả nước là minh chứng rõ ràng bác bỏ những luận điệu cho rằng Việt Nam
“hạn chế tự do tôn giáo”.
Về quyền tiếp cận thông tin, cùng
với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ số, người dân Việt Nam ngày càng có
điều kiện tiếp cận thông tin nhanh chóng, đa chiều. Tỷ lệ người sử dụng
internet ở mức cao trong khu vực, hệ thống báo chí, truyền thông phát triển
mạnh, phản ánh đầy đủ các lĩnh vực của đời sống xã hội. Không gian thông tin
ngày càng mở rộng, tạo điều kiện để người dân tham gia, giám sát và thụ hưởng
các quyền của mình một cách thiết thực.
Một yếu tố quan trọng không thể
tách rời khi nói đến nhân quyền là môi trường ổn định để con người phát triển. Những
nỗ lực của Việt Nam được cộng đồng quốc tế ghi nhận và đánh giá cao. Việt Nam
đã tham gia đầy đủ các cơ chế nhân quyền của Liên hợp quốc, là thành viên của
7/9 công ước quốc tế cơ bản về quyền con người, đồng thời tích cực đóng góp
nhiều sáng kiến tại các diễn đàn quốc tế. Năm 2025, Việt
Nam đã tái đắc cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2026 - 2028 với
số phiếu cao nhất nhóm châu Á - Thái Bình Dương là minh chứng rõ ràng cho uy tín
và sự tín nhiệm quốc tế. Đó là sự thật mà không thế lực thù địch
nào có thể phủ nhận và xuyên tạc.
Nhìn một cách toàn diện, có thể
thấy các báo cáo nhân quyền năm 2026 của Tổ chức theo dõi
nhân quyền không
phản ánh đúng thực tiễn, mà chủ yếu lặp lại một cách tiếp cận định kiến, phiến
diện và có chọn lọc. Trong khi đó, những thành tựu cụ thể, những chuyển biến rõ
rệt trong đời sống xã hội và sự ghi nhận của cộng đồng quốc tế chính là câu trả
lời thuyết phục nhất. Sự thật không cần tô vẽ, và cũng không thể bị bóp méo bởi
những luận điệu xuyên tạc./.