Dec 23, 2025

Luận điệu “nội bộ mất đoàn kết” - sản phẩm của chiến tranh dư luận nhằm chống phá Đại hội XIV

        Trước mỗi kỳ Đại hội của Đảng Cộng sản Việt Nam, không gian thông tin trong và ngoài nước lại chứng kiến sự gia tăng bất thường của những luận điệu xuyên tạc, suy diễn và kích động nhằm làm lung lay niềm tin xã hội. Trong số đó, luận điệu “nội bộ mất đoàn kết”, “đấu đá phe phái”, “chia rẽ quyền lực” nổi lên như một mũi nhọn quen thuộc nhưng luôn được “đóng gói” dưới những hình thức mới. Đây không phải là sự phản ánh khách quan thực tế chính trị, mà là sản phẩm điển hình của chiến tranh dư luận, nơi mục tiêu không phải là tìm hiểu sự thật mà là gieo nghi ngờ, kích hoạt tâm lý hoang mang và phá vỡ sự đồng thuận trong xã hội trước các thời điểm chính trị trọng đại như Đại hội XIV.

        Các luận điệu về “đấu đá nội bộ” thường được xây dựng theo cùng một khuôn mẫu. Trước hết, các đối tượng chống đối dựng lên những câu chuyện “hậu trường” không thể kiểm chứng, sử dụng ngôn ngữ mập mờ như “nguồn tin thân cận”, “giới quan sát cho rằng”, “rộ lên tin đồn”. Tiếp đó, họ gán ghép các quyết định kỷ luật, điều chuyển cán bộ hoặc các động thái tổ chức bình thường thành bằng chứng của “thanh trừng”, “tranh giành quyền lực”. Những sự kiện riêng lẻ bị tách khỏi bối cảnh tổng thể của công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và được diễn giải theo hướng tiêu cực, nhằm tạo cảm giác rằng nội bộ Đảng đang rạn nứt, thiếu thống nhất. Khi được lặp đi lặp lại trên nhiều nền tảng, từ trang mạng tự xưng “độc lập” đến các tài khoản mạng xã hội ẩn danh, luận điệu này dần tạo ra ảo giác về một “khủng hoảng nội bộ”, dù không có bất kỳ bằng chứng xác thực nào.

        Bản chất của luận điệu “nội bộ mất đoàn kết” nằm ở việc đánh tráo khái niệm giữa khác biệt trong thảo luận tập thể với chia rẽ chính trị. Trong bất kỳ tổ chức chính trị nghiêm túc nào, đặc biệt là một đảng cầm quyền lãnh đạo đất nước, việc thảo luận, tranh luận và phản biện trong khuôn khổ tổ chức là điều bình thường và cần thiết để đi đến quyết định đúng đắn. Tuy nhiên, các thế lực thù địch cố tình bóp méo sự đa dạng ý kiến thành “đấu đá”, biến cơ chế tập thể thành “phe phái”, từ đó phủ nhận bản chất dân chủ, kỷ luật và thống nhất của Đảng. Đây là một kiểu ngụy biện nguy hiểm, bởi nó làm cho công chúng nhầm lẫn giữa sinh hoạt chính trị lành mạnh và xung đột quyền lực mang tính phá hoại.

       Thực tế, quy trình lãnh đạo tập thể của Đảng Cộng sản Việt Nam là một trong những cơ chế bảo đảm cao nhất cho đoàn kết nội bộ. Các quyết định quan trọng, đặc biệt là liên quan đến đường lối, chính sách và nhân sự cấp cao, đều được thảo luận nhiều vòng, lấy ý kiến tập thể, thực hiện theo nguyên tắc tập trung dân chủ. Không một cá nhân nào có thể tự ý quyết định những vấn đề hệ trọng của Đảng và đất nước. Các quy định về trách nhiệm nêu gương, kiểm soát quyền lực, tự phê bình và phê bình được thiết kế để vừa khuyến khích thẳng thắn, vừa giữ vững kỷ luật và sự thống nhất. Chính cơ chế này giúp Đảng có khả năng tự điều chỉnh, tự sửa chữa và củng cố đoàn kết qua từng nhiệm kỳ.

       Các đối tượng chống phá cố tình làm ngơ trước thực tế đó. Họ không nói về hàng nghìn cuộc họp, hội nghị, lấy ý kiến tập thể diễn ra công khai, bài bản; không nói về sự thống nhất cao trong các nghị quyết lớn; mà chỉ chăm chú vào việc thổi phồng những chi tiết nhỏ lẻ, thậm chí là bịa đặt, để tạo ra cảm giác bất ổn. Khi một cán bộ bị xử lý kỷ luật vì vi phạm, họ lập tức gán ghép đó là “đòn đánh phe phái”; khi có điều chỉnh nhân sự theo quy hoạch, họ suy diễn thành “đấu đá quyền lực”. Cách làm này nhằm mục tiêu duy nhất: làm suy yếu niềm tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân vào sự đoàn kết nội bộ của Đảng, đặc biệt trong giai đoạn chuẩn bị Đại hội XIV.

       Nhìn rộng ra quốc tế, có thể thấy luận điệu “nội bộ mất đoàn kết” là thủ đoạn quen thuộc được áp dụng với nhiều đảng cầm quyền xã hội chủ nghĩa. Tại Trung Quốc, Đảng Cộng sản Trung Quốc thường xuyên là mục tiêu của các chiến dịch thông tin nhằm mô tả công tác chống tham nhũng và điều chỉnh nhân sự như những cuộc “thanh trừng nội bộ”. Các phương tiện truyền thông nước ngoài nhiều lần cố tình gán cho những nỗ lực làm trong sạch bộ máy của Trung Quốc nhãn mác “đấu đá quyền lực”, nhằm phủ nhận tính chính danh của cải cách và củng cố định kiến rằng hệ thống này không thể tự điều chỉnh. Tương tự, tại Cuba, mỗi giai đoạn chuyển giao thế hệ lãnh đạo hoặc cải cách kinh tế đều đi kèm với các luận điệu xuyên tạc về “chia rẽ trong Đảng Cộng sản Cuba”. Các trang mạng chống đối thường khai thác sự khác biệt thế hệ hoặc những điều chỉnh chính sách để dựng lên câu chuyện “đấu tranh quyền lực”, dù không có bằng chứng. Mục tiêu vẫn là làm suy giảm niềm tin của người dân vào sự thống nhất lãnh đạo, từ đó tạo điều kiện cho các kịch bản gây bất ổn xã hội. 

       Những ví dụ quốc tế đó cho thấy, khi không thể công kích thành tựu phát triển hay phủ nhận vai trò lãnh đạo bằng lập luận thực chứng, các thế lực thù địch sẽ chuyển sang tấn công vào yếu tố đoàn kết nội bộ, bởi đoàn kết chính là nguồn sức mạnh cốt lõi của các đảng cầm quyền. Đối với Việt Nam, luận điệu “nội bộ mất đoàn kết” vì thế không phải là hiện tượng ngẫu nhiên, mà là một mắt xích trong chiến lược dài hạn nhằm làm suy yếu vai trò lãnh đạo của Đảng, đặc biệt trong những thời điểm then chốt như Đại hội XIV.

        Thực tiễn những năm qua cho thấy, công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng đã và đang phát huy hiệu quả rõ rệt trong việc tăng cường đoàn kết nội bộ. Việc đẩy mạnh tự phê bình và phê bình, xử lý nghiêm các vi phạm, kể cả đối với cán bộ cấp cao, không làm Đảng “chia rẽ” như các luận điệu xuyên tạc, mà trái lại, tạo ra nền tảng đoàn kết trên cơ sở kỷ luật, nguyên tắc và niềm tin. Đoàn kết không phải là che giấu khuyết điểm, mà là dám nhìn thẳng vào sự thật, sửa chữa sai lầm để cùng tiến lên. Chính cách hiểu đúng đắn này giúp Đảng củng cố sự thống nhất ý chí và hành động trong toàn hệ thống.

       Hiệu quả của công tác chỉnh đốn Đảng còn thể hiện ở việc niềm tin xã hội được củng cố, dù các thế lực thù địch liên tục tung tin xuyên tạc. Nhiều quyết sách lớn về phát triển kinh tế – xã hội, bảo đảm an sinh, hội nhập quốc tế và bảo vệ chủ quyền được triển khai với sự đồng thuận cao. Điều đó phản ánh sự thống nhất từ trong Đảng ra ngoài xã hội, chứ không phải một tổ chức “rạn nứt” như các luận điệu chống phá mô tả. Sự ổn định chính trị được duy trì trong bối cảnh khu vực và thế giới biến động mạnh là minh chứng thuyết phục nhất cho sức mạnh đoàn kết nội bộ.

       Về phương diện nhân quyền, việc xuyên tạc tình trạng đoàn kết nội bộ không chỉ là hành vi sai sự thật, mà còn xâm hại quyền được tiếp cận thông tin đúng đắn của người dân. Khi công chúng bị dẫn dắt bởi những câu chuyện bịa đặt về “đấu đá nội bộ”, họ bị tước đi khả năng đánh giá chính sách trên cơ sở dữ liệu và lập luận thực tế. Do đó, đấu tranh với luận điệu này không phải là “bịt miệng phản biện”, mà là bảo vệ môi trường thông tin lành mạnh, nơi phản biện phải dựa trên sự thật, không phải trên suy đoán ác ý.

       Trước thềm Đại hội XIV, nhận diện rõ luận điệu “nội bộ mất đoàn kết” như một sản phẩm của chiến tranh dư luận có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Nó giúp cán bộ, đảng viên và nhân dân không bị cuốn theo những kịch bản dựng sẵn, đồng thời củng cố niềm tin vào cơ chế lãnh đạo tập thể, vào năng lực tự chỉnh đốn và sức mạnh đoàn kết của Đảng. Khi đoàn kết được xây dựng trên nền tảng nguyên tắc, kỷ luật và minh bạch, mọi nỗ lực chia rẽ từ bên ngoài đều sẽ thất bại.

       Luận điệu “nội bộ mất đoàn kết” không phản ánh thực tế chính trị của Việt Nam, mà là một thủ đoạn có tính toán trong chiến tranh dư luận, được lặp lại với nhiều đảng cầm quyền trên thế giới. Việc vạch trần bản chất của luận điệu này không chỉ nhằm bảo vệ uy tín của Đảng trước Đại hội XIV, mà còn nhằm khẳng định một chân lý: đoàn kết luôn là giá trị cốt lõi, và chính vì vậy mà nó luôn bị kẻ xấu tìm cách phá hoại. Nhận diện đúng, phản bác kịp thời và kiên định con đường xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh chính là câu trả lời thuyết phục nhất đối với mọi âm mưu chia rẽ./.

(nguồn: nhanquyenvn.org)