Trong quá trình lấy ý kiến Nhân dân cho Dự thảo văn kiện trình Đại hội XIV của Đảng, phần lớn dư luận trong và ngoài nước đều đánh giá cao tính cụ thể và khát vọng của bản dự thảo. Tuy nhiên, vẫn xuất hiện một số ý kiến cho rằng văn kiện mang tính “sáo rỗng, hình thức”. Đây là nhận định phiến diện, thiếu căn cứ khoa học và tách rời thực tiễn phát triển của đất nước. Xem xét các con số kinh tế và nhiệm vụ xây dựng Đảng trong dự thảo, có thể khẳng định, đây là một lộ trình hành động có tính khả thi cao, đáp ứng yêu cầu cấp bách của giai đoạn mới.
Trước hết, có thể khẳng định Văn kiện của
Đảng không phải là một tập hợp các khẩu hiệu rời rạc mà là kết quả của quá
trình tổng kết lý luận và thực tiễn sau 40 năm đổi mới. Những ý kiến cho rằng
văn kiện “hình thức” thường lờ đi một thực tế quan trọng: Dự thảo lần này đã
tích hợp các nội dung về kinh tế - xã hội và xây dựng Đảng vào một chỉnh thể thống
nhất, nhằm triệt tiêu sự chồng chéo và tăng cường tính thực thi. Những mục tiêu
được đưa ra không dựa trên mong muốn chủ quan mà dựa trên các dự báo kinh tế vĩ
mô và nguồn lực quốc gia hiện có.
Điểm khác biệt lớn nhất của dự thảo báo
cáo chính trị lần này là tính cụ thể hóa qua các con số. Việc đặt mục tiêu tăng
trưởng GDP bình quân từ 10%/năm trở lên cho giai đoạn 2026 - 2030 là một con số
có tính toán kỹ lưỡng:
Về
thu nhập:
Dự thảo đặt mục tiêu GDP bình quân đầu người đạt khoảng 8.500 USD vào năm 2030.
Đây là ngưỡng quan trọng để Việt Nam vượt qua bẫy thu nhập trung bình thấp, gia
nhập nhóm nước có thu nhập trung bình cao một cách bền vững.
Về
cơ cấu nội lực:
kinh tế số phải chiếm 30% GDP. Đây là con số phản ánh sự chuyển dịch từ thâm dụng
lao động sang thâm dụng công nghệ. Để đạt được điều này, dự thảo tập trung vào
các ngành công nghiệp nền tảng như bán dẫn và AI.
Về
hiệu quả đầu tư:
tổng vốn đầu tư toàn xã hội được xác định khoảng 40% GDP, trong đó đầu tư công
giữ vai trò dẫn dắt (khoảng 20-22%). Chỉ tiêu đóng góp của năng suất nhân tố tổng
hợp (TFP) đạt trên 55% là minh chứng cho việc chuyển đổi sang mô hình tăng trưởng
dựa trên năng suất và đổi mới sáng tạo thay vì khai thác tài nguyên.
Để hiện thực hóa các con số kinh tế, dự
thảo đã vạch ra lộ trình thực thi chuyên biệt cho hai ngành mang tính xoay trục:
Ngành
công nghiệp bán dẫn:
Dự thảo xác định lộ trình trở thành trung tâm thiết kế và kiểm thử của khu vực.
Trước đó, từ năm 2024, Chính phủ Việt Nam đã ban hành Quyết định số 1017/QĐ-TTg
ngày 21/9/2024 phê duyệt Chương trình “Phát triển nguồn nhân lực ngành công
nghiệp bán dẫn đến năm 2030, định hướng đến năm 2050”. Trong đó, xác định: đào
tạo 50.000 kỹ sư chuyên ngành đến năm 2030 là nhiệm vụ trọng tâm. Đồng thời
hình thành ít nhất 02 nhà máy chế tạo chip (Fab) và 10 nhà máy đóng gói, kiểm
thử tại các khu công nghệ cao. Đây là giải pháp trực diện để Việt Nam tham gia
vào chuỗi giá trị toàn cầu ở phân khúc cao hơn, thay vì chỉ dừng lại ở lắp ráp
đơn thuần.
Ngành
năng lượng sạch:
để phục vụ tăng trưởng và cam kết khí hậu, lộ trình năng lượng được thiết lập mạch
lạc thông qua phát triển điện gió ngoài khơi đạt quy mô 6.000 MW vào năm 2030;
xây dựng hệ sinh thái Hydro xanh tại miền Trung và miền Nam để cung cấp năng lượng
cho sản xuất thép và hóa chất; triển khai cơ chế mua bán điện trực tiếp (DPPA)
để khơi thông nguồn vốn tư nhân vào hạ tầng năng lượng.
Bên cạnh đường lối và mục tiêu về kinh tế,
Văn kiện lần này cũng chỉ ra nhiệm vụ hết sức quan trọng đó là công tác xây dựng
Đảng trong giai đoạn mới: Siết chặt kỷ luật, kỷ cương trong Đảng.
Trong Dự thảo các văn kiện trình Đại hội
XIV, một thông điệp mang tính cách mạng được khẳng định: kỷ luật không phải để
răn đe một cách thụ động, mà là kỷ luật của sự hành động, của kết quả và của hiệu
quả thực chất. Bước vào kỷ nguyên vươn mình của dân tộc, Đảng ta xác định rằng,
một hệ thống chính trị thực sự có kỷ cương khi mọi chủ trương, đường lối được
chuyển hóa thành những giá trị thụ hưởng cụ thể cho nhân dân. Đây là bước chuyển
tư duy quan trọng, đưa kỷ luật Đảng thoát khỏi những khuôn mẫu hành chính khô
khan để hòa nhập vào dòng chảy của đời sống, lấy sự hài lòng của người dân làm
thước đo danh dự và năng lực của mỗi tổ chức đảng.
Để kỷ luật thực thi đạt được hiệu quả tối
ưu, Đảng ta xác định phải gắn chặt với cơ chế kiểm soát quyền lực và bảo vệ cán
bộ năng động, sáng tạo. Đây là một mối quan hệ biện chứng tinh tế: Kỷ luật để
kiểm soát quyền lực, tránh tha hóa; nhưng kỷ luật cũng phải tạo ra không gian để
những tư tưởng đột phá không bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ sai. Dự thảo văn kiện đặt
ra yêu cầu phải có các quy định rõ ràng để phân định giữa sai sót do trình độ,
do rủi ro khách quan với những sai phạm cố ý vì lợi ích nhóm. Sự minh bạch
trong kỷ luật sẽ giải tỏa tâm lý lo ngại cho cán bộ, giúp họ tự tin hành động
theo nguyên tắc “tự chủ, tự lực, tự cường”. Khi cán bộ dám bứt phá vì dân và Đảng
có kỷ luật để bảo vệ họ, sẽ có một đội ngũ lãnh đạo vừa có tâm, vừa có tầm, đủ
sức dẫn dắt quốc gia trong bối cảnh quốc tế đầy biến động.
Có thể nói, khi đi sâu phân tích từng nội
dung của các Văn kiện, có thể khẳng định, các Dự thảo văn kiện trình Đại hội
XIV với kết cấu, nội dung có nhiều đổi mới đã thể hiện tinh thần nhìn thẳng vào
sự thật, đánh giá khách quan tình hình, trên cơ sở đó đề ra hệ quan điểm chỉ đạo,
mục tiêu phát triển đất nước, các định hướng, nhiệm vụ trọng tâm và các giải
pháp đột phá để phát triển nhanh và bền vững đất nước, thể hiện khát vọng vươn
mình mạnh mẽ của cả dân tộc trong kỷ nguyên mới một cách khoa học và có tính khả
thi cao.
Dự thảo Báo cáo chính trị Đại hội XIV là
một bản quy hoạch chiến lược có tính hệ thống cao, với những con số định lượng
rõ ràng và lộ trình thực thi chuyên biệt cho giai đoạn mới. Sự chuyển dịch từ
tư duy quản lý hành chính sang tư duy kiến tạo phát triển; từ phòng chống tham
nhũng sang cả phòng chống lãng phí và bảo vệ thực thi chính là những minh chứng
sống động nhất cho tính thực tiễn của Văn kiện.
Những luận điệu xuyên tạc cho rằng Văn
kiện mang tính “hình thức” thực chất là đang cố tình phớt lờ sức sống và nhịp đập
phát triển hằng ngày của đất nước. Với các chỉ tiêu cụ thể và lộ trình khoa học,
Đại hội XIV sẽ là cột mốc quan trọng, đưa hệ thống chính trị và nền kinh tế bước
vào một kỷ nguyên phát triển thực chất, mạnh mẽ và tự chủ./.
(Trích nguồn: ivanlevanlan.wordpress.com)

