Trên trang Vietquoc, Lê Thành Nhân đăng tải bài viết: Dân quyền tự do là điều kiện cần thiết để đưa đất nước tiến lên”. Dưới vỏ bọc ngôn từ có vẻ “dân chủ”, “nhân quyền”, bài viết đã cố tình xuyên tạc bản chất chế độ chính trị Việt Nam, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, bóp méo thực tiễn dân chủ, quyền con người ở nước ta. Đây là thủ đoạn không mới, nằm trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” về tư tưởng, chính trị. Việc nhận diện rõ và kiên quyết đấu tranh phản bác là yêu cầu cấp thiết hiện nay.
Thứ
nhất,
luận điệu cho rằng Việt Nam “không có dân
quyền, tự do thực chất” là sự áp đặt phiến diện, phản khoa học và mang động cơ
chính trị. Cần khẳng định rằng dân quyền và tự do không phải là những khái
niệm trừu tượng, phi lịch sử, càng không tồn tại dưới một mô hình duy nhất mang
tính “chuẩn mực phổ quát” như các thế lực thù địch thường rêu rao. Trong khoa học
chính trị hiện đại, quyền con người, quyền công dân luôn gắn với điều kiện lịch
sử - văn hóa - trình độ phát triển kinh tế - xã hội cụ thể của mỗi quốc gia.
Ở Việt Nam, ngay từ khi giành được độc lập,
quyền con người, quyền công dân đã được xác lập một cách rõ ràng. Tuyên ngôn Độc
lập năm 1945 trích dẫn và phát triển sáng tạo các giá trị tiến bộ của nhân loại,
khẳng định quyền sống, quyền tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc của dân tộc Việt
Nam. Trải qua các thời kỳ, đặc biệt là trong công cuộc đổi mới, hệ thống pháp
luật về quyền con người ngày càng hoàn thiện. Hiến pháp năm 2013 dành riêng một
chương quy định về quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân, với
phạm vi rộng, nội dung cụ thể, tiệm cận các chuẩn mực quốc tế.
Thực tiễn cho thấy, người dân Việt Nam
được bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền cơ bản như quyền bầu cử, ứng cử; quyền
tự do tín ngưỡng, tôn giáo; quyền tự do ngôn luận, báo chí; quyền tiếp cận
thông tin; quyền học tập, chăm sóc sức khỏe, an sinh xã hội. Việt Nam cũng là
thành viên tích cực của nhiều công ước quốc tế quan trọng về quyền con người và
nghiêm túc thực hiện các cam kết quốc tế đó. Việc Lê Thành Nhân cố tình tách rời
dân quyền khỏi ổn định chính trị, độc lập dân tộc và phát triển bền vững để áp
đặt một mô hình dân chủ phương Tây là sự ngụy biện có chủ ý. Lịch sử thế giới
cho thấy không ít quốc gia sao chép máy móc mô hình dân chủ “đa đảng đối lập”
đã rơi vào hỗn loạn chính trị, xung đột xã hội, thậm chí nội chiến kéo dài. Việt
Nam lựa chọn con đường phát triển của mình là kết quả của lịch sử, là nguyện vọng
và sự lựa chọn có ý thức của Nhân dân, chứ không phải sự “áp đặt” như luận điệu
xuyên tạc đã bịa đặt.
Thứ
hai,
xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam nhằm phủ nhận dân chủ xã hội chủ nghĩa là sự tráo khái niệm nguy
hiểm. Luận điệu cho rằng “quyền lực chính trị tập trung vào một nhóm nhỏ
trong Đảng Cộng sản” thực chất là sự đánh đồng cố ý giữa vai trò lãnh đạo của Đảng
với việc tước bỏ quyền làm chủ của Nhân dân. Đây là một sự tráo khái niệm mang
tính phá hoại. Ở Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam không đứng ngoài, càng không
đứng trên Nhân dân, mà là lực lượng chính trị đại biểu cho lợi ích của giai cấp
công nhân, Nhân dân lao động và cả dân tộc. Vai trò lãnh đạo của Đảng được xác
lập không phải bằng đặc quyền, mà bằng uy tín chính trị, năng lực lãnh đạo và sự
tín nhiệm của Nhân dân, được hiến định rõ ràng.
Dân chủ ở Việt Nam là dân chủ xã hội chủ
nghĩa, trong đó Nhân dân thực hiện quyền làm chủ thông qua cả dân chủ đại diện
và dân chủ trực tiếp, dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước pháp
quyền xã hội chủ nghĩa. Nhân dân tham gia bầu cử Quốc hội, Hội đồng nhân dân
các cấp; tham gia thảo luận, góp ý vào các dự thảo luật, chiến lược, chính sách
lớn; thực hiện quyền giám sát, phản biện xã hội thông qua Mặt trận Tổ quốc và
các tổ chức chính trị - xã hội.
Thực tiễn qua 40 năm đổi mới là minh chứng
thuyết phục nhất bác bỏ luận điệu của Lê Thành Nhân. Từ một quốc gia nghèo nàn,
lạc hậu, bị bao vây cấm vận, Việt Nam đã vươn lên trở thành nước đang phát triển
có thu nhập trung bình, đời sống Nhân dân không ngừng được cải thiện, vị thế quốc
tế ngày càng nâng cao. Những thành tựu đó không thể có được nếu “người dân mất
quyền làm chủ” như các đối tượng chống phá rêu rao.
Tóm
lại, luận
điệu trong bài viết của Lê Thành Nhân không phải là dân quyền hay tự do, mà là
phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thúc đẩy đa nguyên chính
trị, đa đảng đối lập, từng bước làm suy yếu nền tảng tư tưởng của chế độ. Mỗi
người dân cần nêu cao cảnh giác và kiến quyết đấu tranh bác bỏ./.
(Trích nguồn:
nhanvanviet)

