Xem khắp trong lịch sử từ cổ tới kim, dù
bất cứ ở đâu, dẫu bất kể thời nào, cổ nhân ta cũng coi trọng, biểu dương, nêu
cao và giữ gìn Liêm, Sỉ! Vì đặng làm một người chân chính thì dù là ai, cũng
không thể xa rời Liêm, Sỉ!
Ấy là cái Hồn để chăm cho cho cái Căn bản
con người xứng đáng là Con người, cái Cốt để vun cho cái Gốc thể chế vững mạnh.
Vì muốn xứng đáng một quốc gia thì cần phải có Quốc Sỉ, Quốc thể.
Liêm Sỉ và Quốc Sỉ là những giềng mối
căn bản làm nên địa vị, tiếng tăm, sức mạnh một con người; vị thế, sức mạnh và
thanh danh Đất nước!
Thanh sạch, liêm khiết ấy chính là Liêm
vậy. Người liêm khiết thì bất luận gặp hoàn cảnh nào cũng không động lòng tham
cầu, cũng chẳng muốn ham hố vật chất. Hơn nữa, chính là tinh thần chí công vô
tư, “dĩ công vi thượng” và biết quên mình mà làm chuyện ích lợi chung. Người
liêm khiết thì luôn giữ cho nhân cách mình được vẹn toàn, thanh danh mình được
thơm tho, không lợi dụng địa vị mình để chiếm công vi tư, để nhũng nhiễu, bóc lột
đồng loại. Một công bộc quốc gia liêm chính phải: có đức, tài, biết kính trọng
nghề nghiệp, vui vẻ với mọi người, công chính vô tư, biết lễ biết phép, biết hay
dở phải trái, v.v. Chung quy, một người liêm chính là người tài đức xứng với
danh vị của mình, với chức tước, phận vị của mình.
Liêm cũng lại là thấy của người, của quốc
gia mà lòng không ham chiếm đoạt một cách phi pháp. Tức là biết xét nét đâu là
giới hạn giữa công và tư, rồi không dám làm điều xấu, điều trái với quốc pháp
và đạo lý luân thường. Nhất là không che đậy điều xấu, nghĩa là đức hạnh vẹn
toàn. Nếu không Liêm thì của gì cũng cả gan lấy, không Sỉ thì việc gì cũng bất
chấp làm. Người mà đến như thế, thì không chỉ rước họa thân bại danh liệt, và
thử hỏi còn tai họa nào mà chẳng đến. Huống chi lại là kẻ làm quan mà cái gì
cũng rắp mưu đoạt, việc gì cũng bằng mọi thủ đoạn làm, thì sao mà thiên hạ
không loạn, quốc gia không mất cho được!
Sỉ là biết xấu hổ, tức là biết hổ thẹn.
Gặp chuyện gì không hợp đạo lý, đi ngược lại với lương tâm của mình thì tuyệt đối
chẳng làm. Sẽ là mang tiếng xấu hổ vì khi không làm tròn phận sự mình, vì những
điều xằng bậy mình đã trót nhúng chàm. Càng là xấu hổ vì mình đã không theo được
lý tưởng mình đã vạch ra. Xấu hổ là lúc trong lòng thời gian ác, xấu xa mà bên
ngoài mặt thời dùng lời nói hay, bộ tịch khéo léo, lịch sự để che đậy. Xấu hổ
là khi bề trong thì oán ghét người, mà bên ngoài lại giả tảng thân thiết với
người. Xấu hổ là khi trong nước còn nghèo, Nhân dân thiếu thốn, mà mình dùng những
phương tiện bất chính để trở nên “giàu có bất thường”, dư dật kệch cỡm. Xấu hổ
là lúc nào cũng bo bo nghĩ đến lợi lộc, áo cơm vị kỷ, còn gia phong, vận nước
thì mặc cho gió cuốn nổi trôi. Người xưa nói, xấu hổ khi tài đức không xứng với
chức vị, khi không có tài đức mà dám cầm trọng trách, để cho cơ đồ tan hoang, đổ
vỡ; khi mình đã ở cấp lãnh đạo mà không làm cho đạo đức được thi hành, quốc
pháp được tuân thủ. Những người chuyên sống xảo trá, quỷ quyệt, ăn cắp quốc khố,...
vô hình trung đã vứt bỏ mất tấc lòng hổ thẹn của mình rồi.
Vì thế, Liêm Sỉ là tính rất hay của loài
người. Cổ nhân nói: Khi đã không còn có Liêm, Sỉ như mọi người, thì làm sao mà
còn là giống người được nữa! Nó là cái đại tiết để giúp con người nên Người.
Vì, người mà không Liêm thì cái gì cũng mưu đoạt lấy, không Sỉ thì việc gì cũng
rắp tâm làm. Nhưng, khi mắc tội lại tỏ ra hèn hát, quỵ lụy, van lơn, tự hạ nhục
mình! Người mà đến thế là người bỏ đi, không khác gì giống vật. Nhất là những bậc
đứng chủ trương việc nhà, chủ trì việc công mà vô Liêm, vô Sỉ thì thân khoác
ươn hèn, nhà phải suy bại, nước phải nguy vong!
Cùng với Lễ, Nghĩa, thì Liêm, Sỉ hợp
thành bốn đầu dây của một quốc gia. Một đầu dây đứt thì nước phải nghiêng. Hai
đầu dây đứt thì nước phải nguy. Ba đầu dây đứt thì nước phải đổ. Bốn đầu dây đứt
thì nước phải diệt.Nếu nghiêng thì còn làm cho ngay lại được; nếu nguy có thể
làm cho yên được; nếu đổ thì có thể nâng lên được; nếu diệt vong thì không thể
nào gây dựng lại được nữa.
Thế mà từ bấy lâu nay, nhất là mấy năm
nay, thử ngó trông mấy người đứng ra “giải trình” mà như là lấp liếm, cả tiếng
“minh bạch hóa” nhưng lại tự chuốc tối tăm cho mình về sự phất lên chóng mặt đến
mức bất thường của những khối tài sản to sụ của họ (cố bằng mọi cách để cướp đoạt):
những “biệt phủ”, những “của nả như núi”, bào chữa cho “lợi ích nhóm”, “nhóm lợi
ích”, thậm chí nhen nhóm cả những “sứ quân”,... mà thấy sự Liêm thời nay bị họ
xúc phạm, chà đạp, bị làm cho tổn thương, thậm chí bị làm cho,... bị xỉ nhục
đau đớn!
Lại đoái nhìn những bản “tự kiểm điểm”,
“rút kinh nghiệm” chốn công vụ của những “bộ mặt mo” tới mức quẩn quanh, dối
trá mưu toan che đậy những mánh lới, thớ lợ của âm mưu “lẻn” vào chốn quan trường,
rắp “cả họ làm quan”, “nhất hậu duệ, nhì tiền tệ,...” mà không ai không,...
khinh bỉ. Rồi những thói lươn lẹo, cong queo, xảo trá, khuất tất nơi chính trường,
trái với nghĩa chính trị là sự ngay thẳng (“chính giả chính dã”) khiến ai ai
cũng... nổi giận! Vì chữ Sỉ bị chà đạp! Tệ hơn, cả thói quan chức “giả trang”
thỏa chí “xuất ngoại chui”, rồi thói “táy máy” ti tiện, hành xử xa lạ với thứ
văn hóa làm người ở nước ngoài, bất chấp thanh danh người Việt, thậm chí đây đó
cả sự ươn hèn, hổ nhục trong bang giao quốc tế làm phương hại thể diện người nước
Nam ta... mà dù ai trông thấy cũng phải bất bình, bỉ mặt! Họ có biết Quốc Sỉ bị
tổn thương không?
Gớm ghiếc thay, lắm người rình rập “cuỗm
lấy” cả trăm, nghìn tỷ đồng trong quốc khố, giở trò “đạo vị” bất chấp Liêm, Sỉ ở
chốn công đường mà làm ngơ quốc nhục, thậm chí cả mưu mô “ăn cắp, buôn bán niềm
tin” của Nhân dân, nhắm mắt cố tình xúc phạm quốc an mà không biết sợ “đời cha
ăn mặn, đời con khát nước”,... lại còn lên mặt rao giảng nghĩa khí, càng thấy
điều Sỉ ở thời nay bị họ làm cho bại hoại, bất chấp cả đạo lý, luân thường. Họ
có thấu đấy là xương máu, lòng tin ký thác của đồng bào gom góp lại không? Và,
sự hành Sỉ bị họ bôi nhọ, bẻ cong, chặt cụt, báng bổ cả đạo lý ở đời, chỉ
thoáng thấy thôi, nhưng cũng đủ khiến bất cứ ai ai, dù hiền từ nhất, cũng không
thể không bị xúc phạm và nổi giận, mà họ vẫn cứ nhởn nhơ không sợ quả báo sao!
Tham nhũng không chỉ táng thất Liêm Sỉ cá nhân mà còn làm nhục Quốc thể trong
các mối quan hệ bang giao quốc tế. Họ có biết, ấy là sự tự sát không?
Liêm, Sỉ là nền tảng của đạo làm người.
Chính những người ấy, chứ không phải ai khác, là hiện thân của thói ô nhục làm
cho nhân tình đảo ngược, làm cho phong tục suy đồi, khiến cho chính thể tổn
thương, niềm tin nơi Nhân dân bị xâm hại. Những ai chỉ biết chăm chăm xu thời nịnh
đời, vơ vét, biển thủ tài sản quốc dân,... nếu thử nghĩ lại, thì chẳng đáng cả
thẹn lắm sao, chẳng đáng phải tự mình phải lấy đó làm run sợ, kinh hãi lắm sao!
Nếu cho Liêm, Sỉ là sự xấu hổ chung cho
cả nước, mà họ “nhân danh” mọi thứ hành xử như thế, dù trong bờ cõi hay ngoài
cương thổ, thì Quốc sỉ bị tổn thương, Quốc thể bị vấy bẩn, âu cũng không phải
là sự nói ngoa. Ở đời, những công bộc giữ Sỉ thì hiếu, đễ, trung, tín, lễ,
nghĩa, liêm kia sẽ còn; chứ khi Liêm, Sỉ đã mất, nhất là Sỉ, thì còn gì là luân
thường đạo lý ở đời, ai còn mong, còn tin cậy vào chính nghĩa quang minh nơi
đâu được nữa? Nhất là những người giữ trọng trách, dù ở cấp nào, mà Liêm bị
khinh, Sỉ bị hạ, thì danh dự nước nhà như “trứng để đầu đẳng”, thì Đảng và Nhân
Dân biết trông đợi và dựa vào ai chính đại và lỗi lạc được nữa? Lúc ấy, thì vận
nước nguy nan như “Gươm treo chỉ mành” kia hoặc họa quốc vong như “Tổ kiến hổng
sụt toang đê vỡ”, vòng Dân tộc bị nô lệ ắt sẽ cận kề, thì còn ai, còn đâu mà
nói về Liêm, về Sỉ, mà luận về Quốc sỉ hay Quốc thể được nữa!
Vì thế, dù cho thế nào, đã bao thời qua
và nay muôn dân đã xác quyết: Ai đó có thể bị nghiêng, ai đó có thể tự diệt, vì
không Liêm, Sỉ, chứ quyết không thể để Nước nghiêng, bị diệt hay tự diệt. Thế
nên, thiển nghĩ, cùng với Lễ, Nghĩa thì Liêm, Sỉ nhất định phải được gìn giữ vẹn
toàn, để mỗi người trở thành Người, để Quốc gia vững bền, Dân tộc cường thịnh!
Liêm Sỉ được tôn vinh, Quốc Sỉ, do đó, mà ngày càng cẩn trọng làm cho sạch sẽ
tinh tươm (“tuyết Quốc sỉ”), Quốc thể theo đó mà ngày càng vững vàng, tỏa sáng!
Càng trông, càng ngẫm những chuyện như
thế, nhỏ thì thử hỏi ai mà không lo cho Liêm, Sỉ, đạo lý ở đời bị nhiễu loạn; lớn
thì không thể không tự vấn rằng, mọi cấp, mọi ngành, nơi đâu không canh cánh lo
âu về trách nhiệm rửa sạch Quốc sỉ nước nhà, địa vị và uy tín cao thấp của Quốc
thể giang san xã tắc nước Nam ta trên cõi hoàn cầu!?
Đến đây, nhớ câu chuyện kể hơn 88 năm
trước, khi đồng chí Nguyễn Đức Cảnh được giới thiệu gia nhập Trung ương Đảng
lâm thời, đã từ chối và đề cử đồng chí Trần Văn Lan thay mình, mà xiết bao cảm
phục trước một nhân cách lớn, có thể là nói tấm gương vô song mang tầm vóc một
lãnh tụ. Và nay, trước nghĩa cử “treo ấn từ quan”, “cởi áo”, “trả lại chức vụ”
khi việc công được hứa trước Dân mà không thành do lẻ loi, do bị vô vàn “lực cản”
hữu hình và vô hình ngáng trở; lại có người xin “về nghỉ sớm” mấy năm, để nhường
vị trí lãnh đạo của mình đang nắm giữ cho lớp trẻ,... càng bỗng vui rằng cái
Liêm, Sỉ về sự “tri túc, tri chỉ” (biết đủ, biết dừng) hẵng còn vằng vặc sáng
trong đời này! Nhưng, lo ngại rằng, mấy vị ấy chỉ là “quan nho nhỏ”, lại rất
thưa thớt, còn bao “ông cả, bà nhớn” kia lại vốn gây bao nhời ong tiếng ve làm
u ám Dân tâm, hoen ố thiên hạ, há đã mấy ai dám làm theo Liêm, Sỉ trên đời, và
há mong gì ở họ về Quốc sỉ hay là Quốc thể nữa?
Vì thế, hiện thời, chẳng thể lùi bước và
quyết không thể không làm: Khi Đạo lý chưa đủ răn, Liêm Sỉ chưa đủ thức, Đạo đức
chưa đủ chuyển, Trách nhiệm chưa đủ buộc, Hậu họa chưa đủ sợ, Tự thân chưa quyết
sửa, chưa biết tự xử (tối thiểu là từ chức, là “tam ban triều điển” xưa),...
thì Pháp lý phải được toàn dụng, Dư luận kiểm soát phải được tôn vinh, với tinh
thần Dân chủ, muôn người Bình đẳng, với phương châm “Quốc pháp vô thân”!
Không trừ một ai, không ngoại lệ một cấp nào, không bỏ sót một nơi đâu!
(Nguồn: Ánh sáng Thăng Long)