Gần đây, trên trang Baoquocdan có bài viết cho rằng “Nhân quyền Việt Nam là con số không” và kêu gọi “xây dựng một Nhà nước Việt Nam tam quyền phân lập”. Đây là những luận điệu bóp méo sự thật về tình hình nhân quyền ở Việt Nam, đồng thời cường điệu hóa học thuyết “tam quyền phân lập” nhằm thực hiện mục tiêu chống phá chế độ.
1. Mục đích của các thế lực thù địch là xuyên tạc
về nhân quyền ở Việt Nam, thúc đẩy “xã hội dân sự” đối lập. Các luận điệu
xuyên tạc về nhân quyền ở Việt Nam thường tập trung phủ nhận các giá trị lý luận
và thực tiễn về dân chủ, nhân quyền; lợi dụng các hiệp định, chương trình hợp
tác quốc tế để gây sức ép chính trị, làm chệch hướng xã hội chủ nghĩa của nền
kinh tế thị trường ở Việt Nam. Chúng kích động các vấn đề dân tộc, tôn giáo;
xuyên tạc rằng Nhà nước Việt Nam hạn chế tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do
bày tỏ chính kiến; đồng thời bóp méo việc áp dụng pháp luật, đặc biệt là Bộ luật
Hình sự. Bên cạnh đó, chúng còn thúc đẩy quá trình “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” bằng cách đòi Việt Nam phải áp dụng ngay các tiêu chuẩn về quyền dân sự,
chính trị theo mô hình phương Tây mà không tính đến điều kiện lịch sử, văn hóa
và trình độ phát triển của đất nước. Chúng gắn vấn đề dân chủ, nhân quyền với
các hoạt động hợp tác phát triển, tôn giáo, tiếp cận thông tin và hoạt động của
các cơ quan lập pháp, hành pháp, tư pháp nhằm gây sức ép thay đổi thể chế chính
trị ở Việt Nam.
Một thủ đoạn đáng chú ý nữa là, chúng lợi
dụng danh nghĩa các tổ chức “xã hội dân sự”. Dưới vỏ bọc phản biện xã hội, một
số tổ chức trá hình tìm cách định hướng hoạt động theo chiều hướng đối lập với
Nhà nước, thúc đẩy xu hướng thoát ly sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà
nước. Chúng tăng cường móc nối với các đối tượng chống đối trong nước, hậu thuẫn
tài chính, vật chất nhằm hình thành các nhóm “bất đồng chính kiến”, từ đó hướng
tới xây dựng các tổ chức chính trị đối lập, thúc đẩy mô hình “đa nguyên chính
trị, đa đảng đối lập”. Ngoài ra, các thế lực thù địch còn lợi dụng diễn đàn quốc
tế, đặc biệt là các cơ chế của Liên hợp quốc, để vu cáo Việt Nam vi phạm quyền
con người; trao giải thưởng cho một số đối tượng chống đối nhằm tạo dựng “ngọn
cờ” chống phá Nhà nước Việt Nam. Thông qua đó, chúng kích động, lôi kéo và tập
hợp lực lượng chính trị đối lập trong nước.
2.
Các thế lực thù địch cố tình đồng nhất
Nhà nước pháp quyền với mô hình “tam quyền phân lập”. Một số quan điểm
sai trái cho rằng Nhà nước pháp quyền phải gắn với mô hình “tam quyền phân lập
tuyệt đối”, coi đây là chuẩn mực chung của mọi quốc gia. Từ đó, họ cho rằng Việt
Nam chưa xây dựng đúng Nhà nước pháp quyền vì không tổ chức quyền lực nhà nước
theo mô hình phân lập ba quyền: lập pháp, hành pháp và tư pháp. Đây là cách
nhìn phiến diện, không tính đến đặc thù lịch sử, văn hóa và điều kiện chính trị
của Việt Nam.
Thực tế cho thấy, “tam quyền phân lập”
là một học thuyết chính trị – pháp lý được hình thành trong những điều kiện lịch
sử cụ thể của phương Tây và có nhiều cách vận dụng khác nhau ở mỗi quốc gia. Việc
tổ chức quyền lực nhà nước ở mỗi nước phụ thuộc vào nhiều yếu tố như truyền thống
chính trị, trình độ phát triển kinh tế – xã hội và đặc điểm văn hóa của từng
dân tộc.
Ở Việt Nam, quyền lực nhà nước có nguồn
gốc từ nhân dân và thuộc về nhân dân. Nhân dân là chủ thể tối cao của quyền lực
nhà nước, thông qua Hiến pháp và pháp luật để trao quyền cho các cơ quan nhà nước
thực hiện chức năng lập pháp, hành pháp và tư pháp. Vì vậy, quyền lực nhà nước
về nguyên tắc là thống nhất, nhưng có sự phân công, phối hợp và kiểm soát lẫn
nhau giữa các cơ quan thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp. Hiến
pháp năm 2013 khẳng định: “Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà
nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân”. Nhà
nước quản lý xã hội bằng pháp luật, bảo đảm công khai, minh bạch và kiểm soát
quyền lực trên cơ sở nguyên tắc: Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm
chủ.
Trong thực tiễn, cơ chế kiểm soát quyền
lực nhà nước ở Việt Nam được thực hiện thông qua nhiều hình thức như: hoạt động
giám sát của Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp; hoạt động chất vấn của đại
biểu dân cử; công tác thanh tra, kiểm tra, kiểm toán nhà nước; vai trò giám sát
của Mặt trận Tổ quốc và các tổ chức chính trị - xã hội; cũng như sự tham gia
giám sát của nhân dân. Những cơ chế này góp phần bảo đảm quyền lực nhà nước được
thực hiện đúng pháp luật, tránh lạm quyền và phục vụ lợi ích của nhân dân. Mô
hình “quyền lực nhà nước thống nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát”
phù hợp với điều kiện chính trị, lịch sử và văn hóa của Việt Nam, đồng thời bảo
đảm hiệu quả quản lý nhà nước và sự ổn định chính trị - xã hội.
Những năm qua, Việt Nam không ngừng hoàn
thiện hệ thống pháp luật và cải cách bộ máy nhà nước nhằm nâng cao hiệu lực, hiệu
quả quản lý, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân. Điều này góp phần
tạo nên sức mạnh tổng hợp trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, giữ vững độc lập
dân tộc và định hướng xã hội chủ nghĩa.
Tóm lại, nhận diện,
đấu tranh và phản bác các quan điểm sai trái về nhân quyền và Nhà nước pháp quyền
xã hội chủ nghĩa Việt Nam là nhiệm vụ quan trọng nhằm bảo vệ nền tảng tư tưởng
của Đảng, củng cố niềm tin của nhân dân và giữ vững định hướng phát triển của đất
nước. Mỗi cán bộ, đảng viên và người dân cần nâng cao bản lĩnh chính trị, tỉnh
táo trước các luận điệu xuyên tạc, đồng thời góp phần khẳng định những thành tựu
của Việt Nam trong bảo đảm quyền con người và xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội
chủ nghĩa./.
(Trích nguồn: nhanvanviet.com)

0 comments:
Post a Comment