Apr 22, 2016

Bùi Tín - không xứng đáng bàn về chuyện hòa giải, hòa hợp dân tộc

Tre Việt - Cứ đến gần Ngày Chiến Thắng 30 - 4, không ít kẻ tráo trở, phản bội lại lợi ích của dân tộc lại “băn khoăn”, “mong muốn” Nhà nước Việt Nam thực hiện tốt việc hòa giải, hòa hợp dân tộc với mục đích xấu. Trong số này, nổi lên có Bùi Tín.

Bùi Tín
Ngày 13-4-2016, Bùi Tín có viết bài “Hòa hợp tự tâm hay tính toán chính trị” đăng trên VOA Tiếng Việt và các trang mạng phản động, chống đối chế độ ở Việt Nam. Tự nhận mình là “người trong cuộc”, nắm được nhiều “thâm cung, bí sử”, Bùi tín cho rằng Hòa hợp, hòa giải dân tộc, là “vấn đề quan trọng nhất” của Hội nghị Pa-ri, nhưng “đã bị lãng quên và vô vọng chưa biết đến bao gi mi thành hin thc”,v.v. Ông ta cho rằng, nguyên nhân của việc trên không được thực hiện là do Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam. Thật là nực cười!
 Trong bài viết, Bùi Tín khoe rằng, “theo dõi Hội nghị Paris họp từ cuối năm 1968, trong các bài phát biểu và các văn kiện của các bên, những chữ và hòa giải hòa hợp (HGHH) được lặp đi lặp không biết bao nhiêu lần. Trong Hiệp định cuối cùng năm 1973, còn có một chương riêng v HGHH, lp Hi đồng HGHH Dân tc. Vn đề này theo riêng tôi là vn đề ln nht, đáng trân trng nht trong các vn đề được nêu”. Bùi tín tự khoe rằng,“Có lẽ vì từ trong gia đình và dòng họ Bùi của tôi, tình nghĩa họ hàng luôn được coi rất trọng. Các anh chị em chú bác của tôi đều coi nhau như anh chị em ruột thịt, thương yêu nhau hết lòng, không một chút phân biệt. Nhà tôi và nhà hai ông Bác ruột tuy ở cùng một ngõ, cách nhau vài trăm thước, nhưng luôn gọi là “Nhà Trong”, “Nhà Giữa” và “Nhà Ngoài”, cứ như chung sng dưới mt mái nhà vy. Nghĩa tình dân tộc đi từ tình nghĩa gia đình, dòng họ, rồi tình đồng hương, đồng học, đồng nghiệp, đồng bào, đồng loại. Mẹ tôi theo đạo Phật rất sâu sắc, có giọng hát và ru con đặc biệt hay, thường dạy chúng tôi khi còn nhỏ, trước lp v lòng, những câu: tình đồng loại, nghĩa đồng bào, tứ hải giai huynh đệ, thương người như thể thương thân, thấy người nghèo đói thì thương, thy người tàn tt li càng xót xa, ri lá lành dùm lá rách, miếng khi đói bng gói khi no, nhân chi sơ tính bn thin, hin gp lành, tích phúc tích đức cho con cháu,v.v. Lớn lên tôi vào Hội Hướng đạo, được luyn thêm v tình thương con người, cu giúp người nghèo kh, hàng ngày làm vic thin, bênh vc k nghèo kh, hc băng bó cp cu người b nn, chết đui,...”. Sau nhiều huyên thuyên, ba hoa chích chòe, Bùi tín lại xuyên tạc, vu cáo Nhà nước Vit Nam đã không thực hiện hòa giải, hòa hợp dân tộc!
Dòng họ Bùi ở Việt Nam thật vinh dự có những người con như b và m Bùi Tín. Nhưng, dòng họ Bùi ở Việt Nam rất đau lòng với Bùi tín. Bởi lẽ, trong con mắt của họ Bùi và mọi người Vit, thì Bùi Tín chỉ là một kẻ lừa thầy, phản bạn, tráo trở, phản bội lợi ích dân tộc. Ai cũng biết cha của Bùi Tín là cụ Bùi Bằng Đoàn, một chí sĩ lớn của đất nước, người có công xây dựng, bảo vệ nước Việt Nam độc lập, tự do khi còn non trẻ. Cụ luôn sống có tâm, có đức, công hiến sức lực và tài trí cho độc lập, tự do của đất nước, hạnh phúc của nhân dân. Chính phủ Việt Nam đã tạo mọi điều kiện cho Bùi Tín ăn học tử tế, thành người và s tht là Ông ta đã trở thành một nhà báo Quân đội với quân hàm đại tá. Nhưng tiếc thay, Bùi Tín đã không chịu tự rèn rũa mình, sống kèn cựa, tự cao, tự đại, mắc bệnh công thần, tiến tới suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, vi phạm đạo đức nghề nghiệp người làm báo, đạo đức người cộng sản, phản bội lại lợi ích của dân tộc. Những năm cuối thập niên 80, đầu thập niên 90 của thế kỷ XX, khi thấy mô hình xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu tan vỡ, tình hình trong nước có nhiều khó khăn, thách thức, với tư tưởng cơ hội, tâm trí tráo trở, Bùi Tín cho rằng thời cơ ca hn đã đến. Vì thế, Bùi Tín đã nhanh chân trốn chui, trốn lủi ra nước ngoài, nhm thc hin mưu đồ xu. Bùi Tín được các thế lc phn động chống cộng ở trong nước, ngoài nước coi như cc vàng và ra sc khai thác. Được các “ông chủ” thí cho tý đồ tha, Bùi tín ra sc xuyên tc, bôi đen chế độ xã hội chủ nghĩa, lãnh tụ Hồ Chí Minh, Đảng Cộng sản và Nhà nước Vit Nam. Đó là bn cht ca Bùi Tín.
Bùi tín nên nhớ, dân tộc Việt Nam vốn có truyền thống đoàn kết, yêu nước nồng nàn. Vì thế, trong lịch sử dựng nước và gi nước, dẫu có trải qua biết bao biến cố, song nhân dân Việt Nam luôn đứng vững trước mọi “thiên tai, địch họa”, xây dựng đất nước ngày càng cường thịnh. Từ khi ra đời đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn coi việc xây dựng, phát huy sức mạnh khối đại đoàn kết dân tộc; coi đó là một chiến lược nhm kết đoàn mi người dân Vit Nam, không k đẳng cp, tôn giáo, hc vn, ngh nghip cùng góp trí, góp công, góp của nhằm thc hin công cuc đấu tranh giành độc lp dân tc, thng nht T quc. Với sức mạnh vô địch của khối đại đoàn kết toàn dân tộc, kết hợp với sức mạnh của thời đại, dưới sự lãnh đọa của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhân dân ta đã làm nên những chiến thắng vĩ đại: Cách mạng Tháng Tám - 1945 thành công, lập nên nước Việt Nam dân chủ cộng hòa (ngày nay là nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam); chiến thắng Điện Biên Phủ - 1954, đánh đuổi thực dân Pháp; chiến thắng 30-4-1975, thống nhất đất nước; nhất là thắng lợi của 30 năm thực hiện công cuộc đổi mới toàn diện đất nước đã thể hiện sinh động sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là sự thật hiển nhiên không thể phủ nhận.   
Trên thc tế, Nhà nước Việt Nam đã có nhiều chủ trương, chính sách thc hin chiến lược đại đoàn kết toàn dân tc, phát huy ch nghĩa yêu nước Vit Nam chân chính để vượt qua biết bao khó khăn, gian khổ thực hiện thắng lợi sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chính vì vậy, Việt Nam từ một đất nước bị tàn phá nặng nề do chiến tranh, do sự bao vây, cấm vận,… để lại, nhưng đã vững bước trên con đường thc hin mc tiêu: dân giàu, nước mnh, dân ch, công bng, văn minh. Ngày nay, Vit Nam, không ch biu tượng cho khát vọng độc lập, tự do, đấu tranh giải phóng dân tộc, vì hòa bình, tiến bộ của mỗi dân tộc và thế giới, của chủ nghĩa nhân văn, chủ nghĩa anh hùng cách mạng, mà còn là biểu tượng ca ý chí, nghị lực, khát vọng, trí tuệ vươn lên trong công cuộc xóa đói, giảm nghèo. Việt Namđim sáng ca Liên hp quc trong cuc đấu tranh chng đói nghèo, thc hin quyn con người, quyn công dân. Hiện nay, Việt Nam có quan hệ đối tác toàn diện, đối tác chiến lược với nhiều nước, như: Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Trung Quốc, Đức,… và có quan hệ văn hóa, chính trị, thương mại,… với hầu hết các quốc gia, vùng lãnh thổ trên thế giới trên cơ s bình đẳng, vì lợi ích quốc gia, dân tộc, vì sự tiến bộ, hòa bình phát triển của cộng đồng quốc tế. Vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế không ngừng được nâng cao. Th hi, nếu Đảng Cng sn và Nhà nước Vit Nam không thc hin tt chiến lược đại đoàn kết toàn dân tc, không phát huy được sc mnh dân tc, sc mnh thi đại liu đất nước Vit nam có được như ngày hôm nay. Bùi Tín mù hay đầu óc có vn đề hay sao mà không thy? Chắc vậy (!)

Kẻ tráo trở, phản Tổ quốc như Bùi Tín không và không thể có đủ tư  cách để bàn về hòa hợp, hòa giải dân tộc./.

Những kẻ tự xưng là “yêu nước”, tự ứng cử vào Quốc hội khóa XIV và kết quả tất yếu

Tre Việt - Trong danh sách tự ứng cử vào đại biểu Quốc Hội khóa XIV (nhiệm kỳ 2016-2021) ở Hà Nội lần này, người ta thy có nhng người, như: Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Tường Thy, Đặng Bích Phượng, Nguyn Công Vượng (Vượng râu), v.v. Trong đơn tự ứng cử, họ đều nói là vì có “lòng yêu nước”, nên mong muốn được cử tri bầu làm đại biểu Quốc hội khóa XIV để được cống hiến nhiều hơn cho sự nghiệp phát triển đất nước. Họ nói vậy, nhưng tht ra không phi vy!

Vượng râu
Bộ mặt của những cá nhân nêu trên mọi người dân đều biết rõ. Họ luôn tự xưng là “nhà dân chủ”, đấu tranh vì “dân chủ, nhân quyền”, vì nước, vì dân. Nhưng trên thc tế, hot động ca nhng cá nhân này luôn nhằm mục đích gây rối an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội. Họ là thành viên của những tổ chức trá hình, trái pháp luật: No-U, Hội Nhà báo độc lập,… và đã nhiều lần tổ chức, tham gia xuống đường thực hiện cái gọi là biểu tình “yêu nước”, hay “tưởng nim” ở B H (Hà Ni), nhưng h không bao gi mang theo c T quc, mà chủ yếu là cờ vàng của chế độ ngụy quân, ngụy quyền (người dân gọi là cờ ba que). Địa điểm của họ, là ở quanh quẩn ở khu tượng đài Lý Thái Tổ, hoặc diễu quanh bờ hồ Hoàn Kiếm (Hà Nội); thời gian chủ yếu là các ngày 19-1; 17-2; 14-3. Nội dung chủ yếu để “tưởng niệm”, biểu tình “yêu nước là tung hô nhng lính ngụy Sài Gòn bị tử trận, là anh hùng trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền biển đảo ở Hoàng Sa (ngày 19-1). Hay để “tưởng nh và tưởng nim” vi khu hiu: “Nhân dân không bao gi quên” nhng lit s đã hy sinh ở biên giới phía Bắc (ngày 17-2); ngày Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma của chúng ta ở Trường Sa với băng rôn gọi những liệt sỹ Gạc Ma là tử sỹ (ngày 14-3), v.v. Cùng với đó, trong những buổi “tưởng nim, biu tình “yêu nước này, h đòi trả tự do cho những kẻ vi phạm pháp luật bị Nhà nước xử lý bằng pháp luật, mà họ gọi là “tù nhân lương tâm”; đồng thời, ra sc xuyên tạc chính sách, pháp luật Nhà nước, vu cáo Nhà nước ta đàn áp tự do ngôn luận, tự do báo chí, hèn nhát, bán bin, đảo cho nước ngoài, tố cáo Đảng Cộng sản Việt Nam “độc quyền”, “vi phạm nhân quyền”, v.v. Họ còn ngang nhiên kêu gọi thành lập cái gi là “xã hội dân sự”, thực hiện chế độ chính trị đa đảng đối lập,… tiến tới lật đổ sự cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt nam, đưa chế độ xã hội Việt Nam “phát triển” theo kiểu phương Tây. Trong khi đó, những ngày kỷ niệm mà cả dân tộc hướng đến, như: Chiến thng Đin Biên Ph (7-5); Chiến thắng của Chiến dịch Hồ Chí Minh, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước (30-4); Ngày Quốc khánh nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (02-9); Ngày Thương binh lit sĩ (27-7); ngày xảy ra “thảm sát Mỹ Lai” do quân xâm Mỹ và chư hầu gây ra (16-3),… thì không bao giờ thấy họ tổ chức “tưởng nim”, biểu tình “yêu nước. Vậy, động cơ thực sự về lòng “yêu nước” ca h là gì, chẳng cần nói chúng ta ai cũng hiểu! Thực tế cho thấy, mỗi lần tổ chức “tưởng nim”, biểu tình “yêu nước là h tìm cách gây rối an ninh chính trị, làm mất trật tự xã hội, an toàn giao thông; kéo băng rôn, khẩu hiệu, tổ chức chụp ảnh, quay vi-đê-ô loạn xị,… rồi sau đó đăng tải trên BBC, VOA, RFA, RFI và các trang mạng đối lập, phản động, nhằm tố cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm nhân quyền, kích động lòng dân, gây rối xã hội. Với động cơ nhằm tìm mọi cách để hạ bệ Đảng Cộng sản Việt Nam, lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa, xây dựng một chế độ xã hội theo kiểu phương Tây. H đã vi phạm pháp luật, không đủ tiêu chun làm ng viên đại biu quốc hội, hội đồng nhân dân các cấp - những đại diện cho quyền, lợi ích chân chính của người dân Vit Nam.

Nhân dân ta có truyền thống yêu nước chân chính và đó chính là vũ khí vô địch để quyét sạch lũ cướp nước và bán nước. Với trí tuệ mẫn tiệp, các cử tri đã nhận rõ bộ mặt của những kẻ chuyên gây rối, phá hại này. Kết quả lấy ý kiến cử tri tại nơi cư trú, nơi làm vic cho thấy: Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thy, Nguyn Xuân Din, Nguyn Công Vượng (Vượng râu), Đặng Bích Phương,… đã bị bác bỏ tư cách ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XIV và hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016-2021. Đây là kết quả tất yếu./. 

Apr 14, 2016

Bóc mẽ trò “dừng tự ứng cử” của các “rận chủ”

            Tre Việt - Thời gian qua, trên các trang “lề trái” liên tục xuất hiện “Tuyên bố dừng tự ứng cử” của một số ứng viên độc lập trong Cuộc bầu cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV. Tại sao lại có sự dừng lại đột ngột như vậy, trong khi trước đó họ rốt ráo, rùng beng đăng ký tự ứng cử!? Phải chăng là do họ tự cảm thấy không đủ năng lực và phẩm chất nên rút lui?

          Với những con người “mặt trơ, trán bóng” này thì chắc chắn không thể có cái gọi là “xấu hổ” rồi! Nên đây thật ra là một chiêu trò chống phá mới với mục tiêu: “nhất cử lưỡng tiện” của các “rận chủ”. Vì sao lại như vậy?
          Thứ nhất, sau khi chứng kiến một số ứng viên khác như Quang A, Xuân Diện, Trang Nhung… bị nhân dân vạch mặt bản chất chống đối, phản bội, đi ngược lợi ích dân tộc qua vòng hội nghị cử tri (Nguyễn Trang Nhung được 1 phiếu, Nguyễn Quang A được 6 phiếu), họ hiểu rằng sẽ không bao giờ qua mắt được nhân dân. Càng ra vòng hội nghị cử tri thì nhân dân càng có điều kiện bóc mẽ bản chất của họ và họ thừa biết khả năng thành công của mình là rất ít ỏi. Chính vì thế, để không tẽn tõ như Trang Nhung, Quang A, những “rận chủ” này đã cao tay tuyên bố dừng tự ứng cử. Và nghĩ rằng đây là cách rút lui an toàn.
          Nhưng đó chưa phải là mục đích duy nhất, sau khi tuyên bố tự dừng ứng cử, những “rận” này sẽ tiếp tục “ngoác mồm” rêu rao rằng, việc tự dừng ứng cử là để phản đối bầu cử thiếu khách quan, không công bằng; rằng họ là những người thực sự “có tâm”, “có tài” và muốn đưa “cái tâm”, “cái tài” đó để phục vụ đất nước, nhưng vì chính quyền cố tình loại họ ra bằng hội nghị cử tri nên họ tuyên bố tự dừng ứng cử để tẩy chay Cuộc bầu cử Quốc hội khóa XIV.
          Như vậy, các “rận” nghĩ rằng, mình vừa được ăn vừa được nói. Vẫn đạt được mục đích tuyên truyền chống phá Đảng, Nhà nước, phá hoại bầu cử đại biểu Quốc hội nhưng lại đảm bảo được cho bản thân không bị tẽn tò trước bàn dân thiên hạ. Nhưng thật ra, dưới con mắt của nhân dân, các “rận” vẫn là các “rận” thôi!

Apr 6, 2016

Một hành động thiếu văn hóa

Tre Việt - Ông M.Pát-xê (M.patzelt) là nghị sĩ, thành viên Ủy ban nhân quyền Quốc hội, nước Cộng hòa Liên bang (CHLB) Đức. Vừa đến Hà Nội, sáng ngày 23-3-2016, Ông đòi vào bằng được dự phiên tòa xét xử sơ thẩm hai bị cáo: Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy của Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội, về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, nhưng cấp có thẩm quyền không đồng ý. Lý do mà Ông không được vào dự phiên tòa này là bởi không đủ tư cách hợp pháp do pháp luật Việt Nam quy định. Khi không được vào dự phiên tòa, Ông ta đã có những hành động và lời nói thiếu văn hóa, không xứng với cái danh vị của mình!

 Thực tế cho thấy, sự có mặt của người nước ngoài trong một phiên tòa tổ chức tại bất cứ quốc gia nào đều phải tuân thủ những quy định pháp luật nước sở tại. Điều này, chắc ông M.Pát-xê nắm rõ, nhất là trước khi Ông đến Việt Nam! Tưởng rằng, đã là nghị sĩ, thành viên Ủy ban nhân quyền của Quốc hội CHLB Đức thì cá nhân Ông hội tụ đầy đủ những phẩm chất của người tử tế, đó là: Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín và được biểu lộ trong phép hành xử bằng những hành động thấm đấm tính nhân văn, văn hóa. Nhưng thật đáng buồn, hành động của Ông lại rất thiếu văn hóa!
 Vì sao nói vậy?
Thưa Ông, Việt Nam là một quốc gia độc lập, có chủ quyền, có mối quan hệ đối tác chiến lược với nước CHLB Đức. Người Việt thường nói, “nước có quốc pháp, gia đình có gia phong” và “nhập gia tùy tục”; cho nên, ở Việt Nam, mọi quyền con người, quyền công dân được đảm bảo bằng Hiến pháp và pháp luật; các cá nhân trong gia đình đều sống và đối xử với nhau bằng những quy định đạo đức xã hội và quy ước dòng họ, gia đình. Nếu ai đi ngược lại những điều đó thì nhất định bị lên án, thậm chí bị xử trí bằng pháp luật. “Ông nghị” M.Pát-xê đến Việt Nam thì là khách không chỉ của quốc gia mà còn là khách của mọi gia đình và người dân Việt, cho nên, lẽ ra, Ông phải “nhập gia tùy tục” và như thế sẽ được đối xử theo đúng văn hóa và pháp luật Việt Nam.
Nhưng đáng buồn thay, những lời nói, hành động của ông không xứng với cái lẽ làm người. Ông kẻ cả, trịch thượng, can thiệp thô bạo vào công việc của Việt Nam, coi thường phép hành xử văn hóa của người Việt. Việc Ông không có chương trình làm việc, không được sự chấp thuận của Chính phủ Việt Nam, không tuân theo phương châm “nhập gia tùy tục”, nên Ông không thể gặp cơ quan chức năng yêu cầu tham dự phiên tòa là hoàn toàn đúng và nhân dân Việt Nam cũng chẳng thể đón Ông như một vị khách. Chính phủ và người dân Việt Nam không thể chấp nhận một nghị sĩ, thành viên Ủy ban nhân quyền Quốc hội Đức phát biểu rằng, đến đây để “hỗ trợ cuộc phản đối” và ngạo mạn tự cho rằng “Tôi nghĩ rằng với sự có mặt của tôi sẽ giúp cho được tuyên trắng án hoặc án sẽ được giảm nhẹ”! Ông đến đây với động cơ xấu, mang tâm thế kẻ “nhớn” coi thường Chính phủ, nhân dân và pháp luật Việt Nam. Hành động của Ông thật là thiếu văn hóa. Ông nên nhớ, Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy là tội phạm bị chính quyền Việt Nam truy tố, xét xử theo pháp luật. Bởi họ đã thường xuyên vi phạm pháp luật, xuyên tạc, vu cáo lãnh đạo Nhà nước cũng như chính sách và pháp luật Nhà nước Việt Nam. Tội phạm này đã được các cơ quan bảo vệ pháp luật của Nhà nước Việt Nam làm rõ. Đây là công việc nội bộ của Việt Nam, Ông chẳng có quyền gì mà can thiệp. Hành động hậu thuẫn, bảo vệ bọn tội phạm của Ông đã đi ngược lại khẩu hiệu thượng tôn pháp luật ở nước CHLB Đức, mà Ông là một đại diện. Hình ảnh Ông đứng trước khu vực phiên tòa xét xử bọn tội phạm tay giơ khẩu hiểu đòi thả tự do cho chúng thật là phản cảm, vô văn hóa, chẳng người Việt nào chấp nhận được! Hơn nữa, với hành động ấy, bản thân Ông đã vi phạm Công ước quốc tế về quyền dân sự, chính trị của Liên hợp quốc trên đất nước Việt Nam, lẽ ra các cơ quan pháp luật Việt Nam phải có biện pháp xử lý thích hợp, nhưng Ông là “khách” nên,… chắc đã hiểu.
Thưa “Nghị sĩ, Ủy viên nhân quyền” Quốc hội CHLB Đức - M.Pát-xê, chúng tôi rất biết, người Đức vốn nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực, trong đó có phép hành xử có văn hóa. CHLB Đức là một nước phát triển, là cái nôi cho sự đấu tranh vì độc lập, tư do, vì hạnh phúc và phát triển của người dân, mọi hành vi vi phạm pháp luật ở nước Ông đều bị các cơ quan bảo vệ pháp luật xử lý thích đáng. Vì thế, hành động thiếu văn hóa của Ông không chỉ bị Chính phủ, người dân Việt Nam, mà cả Chính phủ và nhân dân CHLB Đức lên án./.  

Mar 30, 2016

LUẬT SƯ LÊ QUỐC QUÂN LẠI “NÓI CÀN”

Tre Việt - Mới đây, nhân dịp Quốc hội Việt Nam khóa XIII đang họp, ngày 27-3-2016, Lê Quốc Quân viết bài “miễn nhiệm là đảo chính hợp hiến?” gửi cho BBC. Như mọi người điều biết: việc Quốc hội khóa XIII thực hiện chương trình, nội dung kỳ họp cuối cùng được công khai trên các phương tiện thông tin truyền thông; trong đó, Quốc hội sẽ miễn nhiệm và bầu các chức danh mới theo Luật tổ chức Quốc hội. Quy trình đó được các đại biểu Quốc hội thảo luận công khai và thực hiện bỏ phiếu kín; kết quả được Quốc hội thảo luận, biểu quyết thông qua Nghị quyết về việc miễn nhiệm và bầu các chức danh mới theo đúng luật. Việc làm này là hết sức bình thường, thế mà “luật sư” Quân cho rằng: việc làm này là vi hiến. Thử hỏi “ông luật sư” Điều 71, Điều 87 và Điều 97, theo đó nhiệm kỳ của Chủ tịch Quốc Hội, Chủ tịch nước, Thủ tướng là 5 năm và phải bắt đầu sau khi có quốc hội khóa mới, nhưng có nội dung nào quy định một cá nhân phải nhất thiết giữ chức danh của mình đúng 5 năm không? Có lẽ “ông luật sư” mắc bệnh nghề nghiệp đến hoang đường mà nói nhảm. Hơn nữa “ông” có biết rằng Quốc hội Việt Nam khóa XIII có bao nhiêu người có trình độ đại học và trên đại học không? Xin thông tin để “ông luật sư” biết, đại biểu có: trình độ đại học là 52,40%; trình độ trên đại học là 45,80%. Không cần nói chắc hẳn “ông” cũng biết, trong số đại biểu Quốc hội đương nhiên có những người là bậc thầy của “ông” về luật. Chẳng có lẽ “ông” lại tự đề cao mình hơn họ? Cứ cho rằng “ông” hơn được một hay vài người nhưng chắc chắn “ông” không thể hơn cả tập thể 500 vị đại biểu Quốc hội đại diện cho cử tri cả nước. Vậy thì, “ông” hãy câm ngay cái miệng, đừng “ngu đần” mà nói “miễn nhiệm là đảo chính hợp hiến”.
Lê Quốc Quân
Chẳng biết “ông luật sư” có trình độ cao đến đâu và đào sâu nghiên cứu thế nào mà cái miệng lại “phọt” ra: Cơ quan tối cao của đảng là đại hội đảng nhưng thực tế chỉ là hợp thức hóa ý định của Trung ương. Trung ương cũng chỉ là làm theo ý của Bộ Chính trị mà Bộ chính trị cuối cùng cũng chỉ là ý định của một vài cá nhân. Nếu nhìn chiếc nón chúng ta sẽ thấy được tính toàn trị của xã hội hôm nay. Từ trên chóp nón, một vài lãnh đạo chỉ đạo Trung ương, sau đó Trung ương chỉ đạo đại hội, chỉ đạo bầu nên quốc hội để thiết lập nhà nước ở Trung ương. Là công dân Việt Nam “ông luật sư” thừa biết, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo bằng đường lối thông qua các nghị quyết. Đảng không bao biện làm thay nhà nước. Nhà nước quản lý xã hội bằng luật, điều này hẳn nhiên là “ông luật sư” biết. Đố “ông luật sư” tìm thấy văn bản nào thể hiện Đảng Cộng sản Việt Nam có ban hành luật? Nhắc để “luật sư” biết: Nguyên tắc tổ chức và cơ cấu tổ chức của Đảng Cộng sản Việt Nam được quy định tại Điều 9 Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam; thực hiện lãnh đạo tập thể theo nguyên tắc tập trung dân chủ. Do đó quyền lực không do một cá nhân nào thâu tóm và quyết định. Như vậy, cái điều “ông luật sư” viết nêu trên hoàn toàn do tự “ông” bịa đặt nhằm mục đích xấu xa là hạ thấp uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Vậy, chúng ta hãy tìm hiểu xem Lê Quốc Quân là người như thế nào?
Lê Quốc Quân sinh năm 1971 tại huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, tốt nghiệp trường đại học Ngoại Ngữ Hà Nội. Lê Quốc Quân đã từng có thời gian làm giáo viên tại trường Đại học Giao Thông Vận tải sau đó thì nghỉ việc và được tham gia một khóa học từ học bổng của tổ chức Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ NED (National Endowment for Democracy) ở Mỹ.
Các báo đài Mỹ và phương Tây gọi Lê Quốc Quân là luật sư, blogger và cũng là nhà tranh đấu dân chủ ở Việt Nam. Quân được các báo đài nước ngoài và các tổ chức phản động khen ngợi vì lòng dũng cảm lên tiếng bảo vệ quyền tự do tôn giáo và thể chế chính trị đa nguyên. Bởi, theo họ Quân được xem là một luật sư nhiệt tình giúp đỡ người nghèo, khao khát đóng góp cho một xã hội công bằng, tôn trọng nhân quyền và phát triển tại Việt Nam. Quân theo đạo công giáo và là một nhà tranh đấu cho quyền tự do tín ngưỡng. Bên cạnh đó Quân còn có nhiều bài viết đấu tranh cho tự do, dân chủ, đòi đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam và tự coi mình là “luật sư bất đồng chính kiến”.
Sự thật thì, Lê Quốc Quân là một kẻ coi thường pháp luật: là một luật sư, là người hiểu biết về pháp luật, thế nhưng Lê Quốc Quân lại liên tục vi phạm pháp luật Việt Nam, là một nhân vật thường xuyên xuất hiện tại các đám đông gây rối trật tự công cộng, với vai trò kích động, lôi kéo. Năm 2008, Lê Quốc Quân đã từng tham gia tụ tập đông người, kích động gây rối trật tự công cộng, hủy hoại tài sản, chống người thi hành công vụ tại khu vực 42 Nhà Chung (quận Hoàn Kiếm) và 178 Nguyễn Lương Bằng (quận Đống Đa). Điển hình là: tháng 4-2011, Quân cùng một số người gây rối trật tự công cộng bên ngoài phiên tòa xét xử vụ án Cù Huy Hà Vũ; từ tháng 7-2011 đến nay, Lê Quốc Quân còn nhiều lần lợi dụng danh nghĩa yêu nước, biểu tình phản đối Trung Quốc để cùng nhiều người tụ tập gây rối trật tự công cộng tại khu vực tượng đài vua Lý Thái Tổ (quận Hoàn Kiếm), bị Công an quận Hoàn Kiếm nhiều lần ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức cảnh cáo. Trong kinh doanh, Quân còn bị khởi tố về tội trốn thuế và bị tạm giam. Kết quả điều tra xác định, Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam do Lê Quốc Quân làm giám đốc đã 13 lần thay đổi Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh. Công ty này có ngành nghề kinh doanh là cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu, dịch vụ nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường. Lợi dụng pháp nhân trên, Lê Quốc Quân đã trực tiếp chỉ đạo nhân viên dưới quyền tìm một số cán bộ, chuyên gia kinh tế để lấy thông tin cá nhân, sau đó làm các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn, cộng tác viên khống nhằm mục đích để hợp thức việc tăng chi phí của công ty, rồi sau đó làm thủ tục kê khai với Cơ quan Thuế nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Cơ quan chức năng đã đủ chứng cứ kết luận công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam đã trốn thuế với tổng số tiền là 437.500.000 đồng. Với những bằng chứng không thể chối cãi này Lê Quốc Quân không thể biện minh hay rao giảng rằng “mình hoàn toàn vô tội theo pháp luật Việt Nam và luật pháp thế giới”. Không chỉ vậy, Quân còn là một kẻ phản động, kích động nhân dân gây rối trật tự, an ninh. Quân thường xuyên trả lời phỏng vấn, cung cấp thông tin bịa đặt, sai sự thật về mặt trái xã hội cho một số cơ quan truyền thông nước ngoài; đăng tải những thông tin chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cá nhân và tổ chức trên blog cá nhân. Bộ mặt thật, trơ trẽn, ngạo mạn, ngông cuồng và giã tâm của Quân được thể hiện qua chính câu nói: “Tôi muốn làm con ruồi Trâu đốt vào mông đít xã hội để cho nó nhảy về phía trước”.
Với những “thành tích” như vậy, việc Lê Quốc Quân “nói càn”, “sủa bậy” không có gì khó hiểu.

Khuyên ông hãy nghe lời cổ nhân dạy: “không biết thì dựa cột mà nghe” kẻo rước vạ vào thân thì khổ “ông luật sư”, “nhà dân chủ” tự phong nhé! 

Một bầy… lại “ông ổng sủa”

Tre Việt - Ngày 23-3-2016, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm các bị cáo: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy về tội: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258, Bộ luật Hình sự của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tại phiên tòa, mặc dù bị cáo Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy ra sức chối tội, bác bỏ cáo trạng do Viện Kiểm sát và cơ quan điều tra đưa ra, nhưng với những chứng cứ sát thực, Tòa án nhân nhân thành phố Hà Nội đã tuyên xử: Nguyễn Hữu Vinh 05 năm tù giam; Nguyễn Thị Minh Thúy 03 năm tù giam.
Nguyễn Hữu Vinh
Cần phải khẳng định ngay rằng, đây là bản án khách quan, đúng người đúng tội. Cơ quan điều tra đã thu thập đầy đủ chứng cứ, lời khai, làm rõ việc Nguyễn Hữu Vinh (chủ nhân của blog Việt sử ký, blog Chép sử và là người điều hành trang web Basam từ ngày 9-9-2007 đến 1-1-2012); Nguyễn Thị Minh Thúy (nhân viên của Nguyễn Hữu Vinh tại Công ty TTHH Điều tra và Bảo vệ-VPI và cũng là người trực tiếp điều hành trang web Basam từ năm 2012 đến nay) đã lợi dụng các quyền tự do dân chủ tung lên internet những bài viết có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân và cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội, công dân, quy định tại Điều 258 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Như vậy, hành động của bị can Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy đã được điều tra đúng theo quy định của pháp luật Việt Nam, nên việc Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án xử tù giam như trên là đúng người, đúng tội.
Thế nhưng, với một động cơ thiếu trong sáng, mục đích xấu, ngay sau khi Tòa tuyên án, một số tổ chức và cá nhân, như: Giám sát nhân quyền-HRW; Liên đoàn quốc tế nhân quyền - FIDH; Ân xá quốc tế - AI; Phóng viên không biên giới - RSF; Bảo vệ nhà báo - CPJ; Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam; L.Melian (quyền đại diện Văn phòng nhân quyền Liên hợp quốc tại khu vực Đông Nam Á),… lập tức “ông ổng sủa”, rằng: “Việc kết tội này… không phù hợp với các quyền tự do biểu đạt và tư do báo chí được quy định trong Hiến pháp Việt Nam, cũng như các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,…”; “… Chính phủ Việt Nam chấm dứt bản án theo Điều 258 và những điều khoản mơ hồ khác, ngưng truy bức các cá nhân sử dụng quyền tự do phát biểu ý kiến”! Nói một bầy,… “ông ổng sủa” chẳng sai chút nào. Bởi lẽ, Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền, là thành viên có uy tín và trách nhiệm của Liên hợp quốc cũng như những tổ chức của Liên hợp quốc. Hiện nay, Việt Nam đã và đang xây dựng, hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, mà ở đó mọi quyền con người, quyền công dân được đảm bảo ngày càng tốt hơn. Mọi người dân Việt Nam dẫu ở trong nước hay ở nước ngoài, cộng đồng quốc tế đều thấy rõ điều đó và ủng hộ cả về trí tuệ, sức người, sức của để xây dựng nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Những thành tựu quan trọng, có ý nghĩa lịch sử của Việt Nam trên con đường xây dựng đất nước “văn hóa, văn minh, giàu mạnh” được công đồng quốc tế đánh giá cao. Điều này là một sự thực hiển nhiên. Cùng với đó, những nội dung của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên hợp quốc, Hiến pháp Việt Nam, Điều 258 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam được công bố rất rõ ràng. Hành vi phạm tội nghiêm trọng của Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đã không chỉ vi phạm pháp luật Việt Nam mà còn vi phạm quyền con người, quyền công dân theo quy định của Công ước về quyền con người, quyền công dân của Liên hợp quốc và được chứng minh rõ. Do vậy, nói chúng sủa càn là chẳng sai!
Thực ra đối với người dân Việt Nam và những người chân chính luôn đấu tranh vì sự tiến bộ, dân chủ và phát triển trên thế giới chẳng lạ gì bộ mặt bẩn của: HRW, FIDH, AI, RSF, CPJ,… Những tổ chức này luôn tự nhận là đấu tranh vì quyền con người, quyền công dân, nhưng những hành động, phát ngôn của họ thực chất là có mục đích xấu. Chúng luôn tìm mọi cách để “tô son, trát phấn” cho bộ mặt dân chủ phương Tây. Bất kể quốc gia nào, thể chế chính trị nào mà không đi theo con đường dân chủ kiểu phương Tây đều bị chúng coi là phi dân chủ, là xấu, là vi phạm quyền con người. Việt Nam cũng chẳng ngoại lệ. Thật nực cười! Nực cười là tự nhận những tổ chức “đấu tranh bảo vệ quyền con người”, nhà này, nhà kia thế mà lại bị mù, nói càn. Thực ra họ giả mù, họ thấy hết, đọc rõ, nhưng họ cố tình xuyên tạc tình hình, vu cáo hành động bảo vệ dân chủ, nhân quyền của Nhà nước Việt Nam khi tuyên án những hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thu. Hành động của HRW, FIDH, AI, RSF, CPJ,… không những can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ Việt Nam, mà con tiếp tay cho những kẻ vi phạm pháp luật.

Những kẻ hùa nhau “ông ổng sủa” với những mục đích xấu sẽ bị dư luận lên án, bác bỏ/.

Mar 24, 2016

THẤT NGU TRONG MỘT BÀI VIẾT CỦA ĐÀO NHƯ

Tre Việt - Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam thành công, nhân dân cả nước phấn khởi, bạn bè quốc tế khắp năm châu gửi điện chúc mừng. Sự kiện này đã được truyền thông trong nước và quốc tế đưa tin. Đó là sự thật hiển nhiên. Thế mà, bác sĩ Đào Trọng Thể bút hiệu Đào Như, là người Việt Nam, sống lang bạt kỳ hồ trên đất Mỹ lại “tai điếc, mắt mù” đơm đặt đủ điều, xuyên tạc sự thật trong bài viết ngày 15-3-2016 đăng trên ViệtNamdaily.com. Xin tạm nêu những cái “ngu” trong bài viết của Đào Như:
Thứ nhất, đăng ảnh tượng đài V.I. Lê-nin tại Hà Nội để minh họa bài viết của mình, Đào Như chú thích ảnh: “Tượng đài Lê-nin tại Hà Nội, gần Đại sứ quán Trung Quốc - được canh gác cẩn mật ngày đêm”. Thật nực cười, Đào Như có mù không? Đào Như chống mắt, mở miệng thử hỏi khách du lịch trong và ngoài nước xem: Tượng đài V.I. Lê-nin trong công viên V.I. Lê-nin nằm trên mặt phố Điện Biên Phủ, Trần Phú và Hoàng Diệu, có công an canh gác không? Câu trả lời là không. Vậy mà ở tận nước Mỹ, Đào Như ngồi một chỗ như “ếch ngồi đáy giếng” lại dùng kỹ thuật phô-tô-xốp để ghép ảnh và chú thích minh họa cho bài viết để đánh lừa người đọc. Đúng là Đào Như được xếp vào hàng “đại ngu” trong thời đại kỹ thuật số ngày nay.
Thứ hai, trong bài viết, Đào Như sử dụng cụm từ “một mình một chợ, quyền lực của ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam,…” nhằm ám chỉ quyền lực chỉ tập trung một mình ở cá nhân Tổng Bí thư. Điều này, Đào Như giả “mù, điếc” để viết càn. Bởi, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo và làm việc theo nguyên tắc tập thể - do đó quyền lực không tập trung ở một cá nhân nào. Điều này được quy định rõ trong Điều lệ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Có thể “thông cảm” cho Đào Như là người ngoài Đảng! Song, “một mình” làm sao họp được chợ? Thế mà Đào Như lại nói “một mình một chợ”. Một mình tự bán tự mua à? Ngu đến thế là cùng.
Thứ ba, Đào Như viết “không kèn không trống không một loan báo trước dân chúng hay ngay cả người dân Thủ đô Hà Nội, đùng một cái Thông tấn xã Việt Nam loan tin phiên bế mạc của Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần 2 khóa XII”. Ai cũng biết, trên các phương tiện thông tin báo, đài truyền hình của Việt Nam đều công khai đưa tin về kỳ họp của Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ hai (khóa XII), thế mà Đào Như lại nhắm mắt viết là “loan tin”. Đây là sự điêu ngoa, bịp bợm trắng trợn của Đào Như. Hơn nữa, theo phong tục của người Việt Nam chỉ khi nào một người cụ thể nào đó mất đi, khi đưa tiễn người quá cố về với đất mẹ thì người ta mới ví von câu “không kèn, không trống” để chỉ rằng chết không kèn, không trống. Có ai sử dụng cách nói, viết này để ví với một tập thể bao giờ? Hiển nhiên, Đào Như lại cố tình ngu. Ông ta viết “loan tin” kiểu hàng tôm, hàng cá, của những người nhàn cư vi bất thiện, ngồi lê mách lẻo. Một tổ chức hẳn phải có thông báo, thông cáo báo chí, đâu có kiểu “loan tin” - tin đồn như Đào Như viết.
Thứ tư, việc Bộ Chính trị trình Ban Chấp hành Trung ương (khóa XII) xem xét, quyết định giới thiệu nhân sự ứng cử vào các chức danh trong bộ máy nhà nước để Quốc hội xem xét là công việc bình thường và đúng luật định. Bởi, Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ lãnh đạo bằng đường lối, không bao biện làm thay; Đảng giới thiệu đội ngũ cán bộ của mình tham gia ứng cử trong bộ máy nhà nước là lẽ đương nhiên. Đâu có phải Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ định cán bộ của mình giữ các chức danh trong bộ máy nhà nước. Thử hỏi Đào Như, ngay tại nước Mỹ: hai đảng Cộng hòa và Dân chủ hiện thời cũng đang chạy đua quyết liệt để giới thiệu người đại diện cho đảng mình để tham gia bầu cử tổng thống đó sao? Đây liệu có phải Đào Như “ấu trĩ” mà viết đầy mâu thuẫn? Đây là tư duy “ngu tối” của Đào Như.
Thứ năm, sự kiện toàn bộ máy làm việc là việc làm thường xuyên của bất kỳ một tổ chức nào, chứ chẳng phải nói đến bộ máy làm việc của chính phủ, hay quốc hội của bất kỳ một nước nào. Ở Việt Nam, việc thường xuyên kiện toàn các chức danh của Chính phủ được tổ chức theo Luật tổ chức Quốc hội Việt Nam cũng là lẽ đương nhiên, sao gọi là vi hiến. Đào Như lại “giả ngu” để nói, viết càn với dụng ý xấu.
Thứ sáu, Tổng thống B. Obama sẽ có chuyến thăm chính thức Việt Nam, điều này được cả Chính phủ Việt Nam và Hoa Kỳ tuyên bố công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng. Việc đón tiếp và lịch trình làm việc ra sao được Bộ Ngoại giao hai nước thống nhất, đâu có theo ý kiến riêng của một cá nhân nào đó. Ấy thế mà, Đào Như cậy cái “trí khôn” của ta đây, ra điều “ta biết” cũng nhắm mắt viết càn. Đúng là ngu “như bò”.
Thứ bảy, từ khi thành lập đến nay, chưa bao giờ Đảng Cộng sản Việt Nam, hay bất kỳ một đảng viên nào của Đảng khẳng định: “Cương lĩnh của Đảng quan trọng hơn Hiến pháp”. Thế mà, Đào Như một kẻ sống tha hương nơi đất khách: miệng nói yêu Tổ quốc mà cái tay lại viết xuyên tạc toàn điều xằng bậy rằng, “Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam quan trọng hơn Hiến pháp”. Hay đây chính là quan niệm riêng của Đào Như, của riêng cái đảng “quái dị” mà Đào Như theo đuổi, tôn thờ? Đúng là kiểu “suy bụng ta ra bụng người” của bác sĩ Đào Trọng Thể, thật là ngu hết phần người khác. Là bác sĩ ông hãy chuyên tâm chữa bệnh cho tốt; không có nhãn quan về chính trị, tốt nhất ông đừng có mà tham gia, kẻo làm hoen ố danh bác sĩ mà nhận thức vớ vẩn về xã hội đến thế thì tội nghiệp lắm Đào Trọng Thể - Đào Như ạ!


Mar 15, 2016

ĐỪNG TỰ BIẾN MÌNH THÀNH CON RỐI

        Tre việt - Trong dịp bầu cử Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 - 2021, Nhà nước ta chủ trương dành khoảng 5% số ghế cho đại biểu là những người tự ứng cử. Đây là chủ trương nhằm mở rộng dân chủ hơn nữa, thu hút những người có trình độ cao, thật sự tâm huyết, vì dân, vì nước, tạo sự đa dạng trong thảo luận, quyết định các vấn đề, bảo đảm khách quan, chính xác, phản ánh đúng tâm tư, nguyện vọng của nhân dân. Theo đó, cho đến nay, đã có nhiều người thuộc các tầng lớp khác nhau: nghệ sĩ, nhà báo, nhà khoa học,… nộp đơn tự ửng cử, mà như BBC nói là “phong trào tự ứng cử”. Trong đó, nhiều người mong muốn được đem tài năng của mình ra để phục vụ đất nước, song không ít kẻ mong muốn đạt được chút ít gì đó, chứ chưa hẳn vì dân, vì nước như cái mồm họ nói, họ có thể ở mấy dạng sau:
          1. Những kẻ tạm gọi có chút ít danh tiếng trong xã hội được mấy người tung hô, giật dây, nghĩ rằng mình là người quan trọng cần phải làm gì đó to tát, mà không tự hỏi “mình là ai?”. Dạng này, có thể kể đến “diễn viên hài” Vượng Râu. Anh này nghe đâu cũng có học sân khấu điện ảnh, cóp nhặt mấy chuyện linh tinh rồi đi diễn nơi này, nơi khác, pha mấy câu tục tĩu, cười nhạt, gọi là hài, nghe ức chế lắm, chỉ lừa được mấy bọn trẻ con nhà quê thôi, thế nhưng cũng kiếm được số tiền kha khá, xây phủ gì đó đến tiền tỉ kia mà, nên ngộ nhận, cứ tưởng mình là “nghệ sĩ” lớn. Nghe đâu, cũng tham gia nhóm hoạt động dân sự gì đó? Chắc ra tự ứng ứng là có sự “động viên” của nhóm này, chứ hắn làm gì xứng đáng là đại biểu của dân, đúng là không biết mình là ai, hay hắn định vào Quốc hội để thi thoảng mang “hài” phục vụ các đại biểu cho đỡ căng thẳng?
          2. Mấy người cũng có học, ra ứng cử để nhằm thực hiện mục đích của mình là đối đầu với Đảng Cộng sản, biến xã hội Việt Nam thành xã hội dân sự, mà mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Tiêu biểu ở dạng này là Tiến sĩ Nguyễn Quang A. Ông ta đã nói với BBC như vậy, và đang được các thế lực ở nước ngoài ra sức tung hô, khuyến khích, coi như là phép thử trong lần bầu cử này. Vậy, xin thưa với Nguyễn Quang A rằng, chúng tôi không cần đại biểu Quốc hội như thế. Chúng tôi cần những đại biểu tâm huyết, đem trí tuệ, công sức ra làm cho đất nước phát triển, nhân dân sống ấm no, hòa bình, hạnh phúc, chứ không phải vào đó để đấu đá nhau, tranh giành quyền nọ, quyền kia. Như vậy, Ông cũng chỉ là nhóm lợi ích mà thôi, đừng có to mồm.
Nguyễn Quang A
          3. Một số người đã nghỉ hưu, nay ra ứng cử, như họ nói, là cơ hội để làm việc có ích cho xã hội. Song, thực chất là để vớt vát chút gì đó! Số này có thể kể đến Nhà báo Trần Đăng Tuấn, nguyên Phó Tổng giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam. Phải thừa nhận rằng, quá trình công tác trước đây, ông Tuấn đã có đóng góp lớn cho sự phát triển của ngành Truyền hình Việt Nam, khi nghỉ hưu cũng có nhiều hoạt động từ thiện mang ý nghĩa xã hội lớn và đôi lúc lên tiếng trước vụ việc tiêu cực được dư luận đánh gia cao, như vụ chặt cây ở Hà Nội. Thế mà chẳng hiểu sao, đang làm việc ngon lành, nơi công tác ngon lành, đùng một cái xin nghỉ hưu, dù ông cũng đã giải thích rồi, nhưng chắc có phần bất mãn, bởi sự thăng tiến của đàn em. Nay tự ra ứng cử đại biểu quốc hội nhằm thể hiện, chứng minh mình mới là người quan trọng, vớt vát chút công danh. Dù ông có giải thích thế nào, thì quyết định ra ứng cử lần này, cũng như quyết định về hưu trước kia, cũng cho thấy tâm trạng của một Trần Đăng Tuấn thất thế. Vậy nên hãy vui với những gì mình đang làm có lẽ là tốt hơn.

          Tự ứng cử để bầu vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp là quyền tự do của công dân. Song, mỗi người nên tự xem xét kỹ xem mình có xứng đáng, phù hợp không? Đừng để người đời chê cười, bôi bác, kẻ xấu lợi dụng, biến thành con rối bị giật dây./.