Trong bài viết “Chính trị thị trường - Tại sao không” trên Thongluan, Đinh Hoàng Thắng đã cố tình suy diễn, xuyên tạc thể chế chính trị ở Việt Nam hiện nay, nhằm phủ nhận đường lối lãnh đạo nhất quán của Đảng Cộng sản Việt Nam, gieo rắc hoài nghi và chia rẽ nội bộ. Việc đấu tranh phản bác luận điệu sai trái này là cần thiết để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và củng cố niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân vào Đảng và chế độ.
1. Đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam hiện nay là hoàn toàn đúng đắn, nhất quán, không có sự cạnh tranh trong nội
bộ. Đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là nhất quán, không
có sự cạnh tranh nội bộ hoàn toàn có cơ sở lý luận và thực tiễn vững chắc. Trước
hết, về mặt lý luận, Việt Nam lựa chọn con đường đi lên chủ nghĩa xã hội dưới sự
lãnh đạo của một đảng duy nhất là Đảng Cộng sản Việt Nam. Quan điểm này xuất
phát từ học thuyết Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh về vai trò của Đảng tiên
phong của giai cấp công nhân. Theo đó, để đảm bảo mục tiêu độc lập dân tộc gắn
liền với chủ nghĩa xã hội, cần có một lực lượng lãnh đạo thống nhất, có tổ chức
chặt chẽ, kỷ luật cao và mục tiêu rõ ràng. Đồng thời, nguyên tắc tổ chức cơ bản
của Đảng là tập trung dân chủ, tức là có thảo luận dân chủ trong nội bộ nhưng
khi đã thống nhất thì toàn Đảng hành động như một khối. Điều này không tạo ra cạnh
tranh quyền lực theo kiểu đối lập mà hướng đến sự thống nhất ý chí và hành động.
Vì vậy, tính “nhất quán” trong đường lối được bảo đảm bởi nền tảng tư tưởng,
cương lĩnh chính trị và nguyên tắc tổ chức của Đảng.
Trong thực tiễn lịch sử, từ khi thành lập
năm 1930 đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn giữ vai trò lãnh đạo xuyên suốt đối
với cách mạng Việt Nam. Những thắng lợi to lớn như giành độc lập dân tộc, thống
nhất đất nước, và công cuộc đổi mới từ năm 1986 đến nay là minh chứng cho sự
lãnh đạo ổn định và nhất quán đó. Đặc biệt, trong giai đoạn đổi mới, mặc dù có
nhiều điều chỉnh về chính sách kinh tế, xã hội để phù hợp với bối cảnh trong nước
và quốc tế, nhưng mục tiêu chiến lược (độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội)
không bao giờ thay đổi. Điều này cho thấy đường lối có sự linh hoạt trong
phương pháp nhưng kiên định về mục tiêu, không phải là sự cạnh tranh hay thay
thế giữa các lực lượng chính trị.
Từ cả góc độ lý luận và thực tiễn, có thể
khẳng định rằng, đường lối lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam mang tính nhất
quán, được bảo đảm bởi nền tảng tư tưởng, nguyên tắc tổ chức và vai trò lịch sử.
Sự khác biệt ý kiến trong nội bộ chỉ tồn tại trong khuôn khổ dân chủ nội bộ và
không dẫn đến cạnh tranh chính trị đối lập, mà hướng đến mục tiêu chung là phát
triển đất nước. Đảng Cộng sản Việt Nam luôn giữ vai trò trung tâm, vừa định hướng,
dẫn dắt, vừa tổ chức thực hiện để hiện thực hóa mục tiêu đưa Việt Nam trở thành
quốc gia phát triển, hùng cường.
2. Ở Việt Nam hiện nay, hoàn toàn không có
“chính trị thị trường”. “Chính trị thị trường” (thường thấy trong các nước
đa đảng) có những đặc điểm chính như: Quyền lực chính trị được “cạnh tranh” giữa
nhiều đảng phái, cử tri đóng vai trò như “người lựa chọn” giữa các chương trình
chính trị khác nhau, các đảng vận động tranh cử để giành quyền lãnh đạo nhà nước,
có sự đối lập giữa các lực lượng chính trị. Nói cách khác, chính trị vận hành gần
giống cơ chế thị trường: có cung, cầu, cạnh tranh, lựa chọn.
Ở Việt Nam hiện nay, hoàn toàn không có
chính trị thị trường. Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo
duy nhất đối với Nhà nước và xã hội. Không tồn tại nhiều đảng cạnh tranh quyền
lực như trong mô hình chính trị thị trường. Vì vậy, không có “cạnh tranh chính
trị” theo nghĩa giành chính quyền giữa các đảng. Quyền lực không được “mua -
bán” hay cạnh tranh như hàng hóa; không có các chương trình, chính sách được
“chào mời” để thu hút phiếu bầu. Ở Việt Nam, đường lối phát triển được xác định
thống nhất trong Đảng, không có hoạt động tranh cử giữa các đảng đối lập, không
coi quyền lực chính trị là thứ để cạnh tranh kiểu thị trường.
Hệ thống chính trị Việt Nam vận hành
theo nguyên tắc có thảo luận, góp ý trong nội bộ nhưng khi đã thống nhất thì thực
hiện đồng bộ. Điều này tạo ra sự thống nhất, không phải cạnh tranh đối kháng.Mục
tiêu chính trị mang tính định hướng lâu dài,Việt Nam kiên định mục tiêu: Độc lập
dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Các chính sách có thể điều chỉnh linh hoạt, nhưng
không thay đổi mục tiêu chiến lược, nên không hình thành các “gói lựa chọn” cạnh
tranh như trong chính trị thị trường. Việt Nam không phải là nền chính trị thị
trường vì không có đa đảng cạnh tranh quyền lực, không vận hành theo cơ chế “cạnh
tranh - lựa chọn” như thị trường, quyền lực chính trị mang tính thống nhất, tập
trung, định hướng phát triển được xác định lâu dài, không thay đổi theo cạnh
tranh chính trị. Đây là mô hình chính trị một đảng lãnh đạo, khác về bản chất
so với “chính trị thị trường” trong các hệ thống đa đảng.
Tóm lại, bài viết của
Đinh Hoàng Thắng là luận điệu phản động, xuyên tạc, cố tình phủ nhận đường lối
lãnh đạo nhất quán của Đảng Cộng sản Việt Nam. Những quan điểm sai trái đó hoàn
toàn không có cơ sở, suy diễn thiếu căn cứ, hoàn toàn không phù hợp với tình
hình thực tiễn hiện nay. Chúng ta luôn tin tưởng, đây không phải là “Chính trị
thị trường”, “cạnh tranh về đường lối”. Với uy tín, nền tảng tư tưởng vững chắc
là Chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, vai trò lãnh đạo duy nhất không
thể phủ nhân; với niềm tin của Nhân dân và thành tựu to lớn đạt được trong lãnh
đạo đất nước của Đảng, mọi luận điệu xuyên tạc trên nhất định sẽ bị đấu tranh
bác bỏ./.
(Trích
nguồn: nhanvanviet.com)
.jpg)