Jun 21, 2018

Công cụ giúp dân, phòng giặc


Tre Việt - Ngày 12-6-2018, sau khi Quốc hội đã thông qua Luật An ninh mạng, các thế lực thù địch cho rằng, “Luật An ninh mạng là để dọa dân chứ không phòng giặc” (?)
Tại Việt Nam, sau 20 năm sử dụng internet, nhờ sự phát triển nhanh chóng của công nghệ cáp quang mà cước phí liên tục giảm, làm cho các dịch vụ ứng dụng trên nền tảng internet, như: mạng xã hội, thương mại điện tử, xây dựng chính phủ điện tử,… phát triển mạnh, nhất là sau khi triển khai các dịch vụ 3G, 4G. Các ứng dụng công nghệ này đã kết nối cá nhân - tổ chức - xã hội, minh bạch hóa các mối quan hệ và giao dịch, tạo nên nền kinh tế chia sẻ, góp phần giải phóng sức lao động, tiết kiệm thời gian và nguồn lực, thúc đẩy Việt Nam phát triển mạnh mẽ; đồng thời, các hoạt động đó đã tạo nên cơ sở dữ liệu khổng lồ về hồ sơ cá nhân, tổ chức, doanh nghiệp, đây là loại tài sản cực quý giá của cuộc cách mạng công nghiệp 4.0. Tính đến năm 2017, Việt Nam đã có 64 triệu người dùng internet, chiếm 67% dân số cả nước, xếp thứ 12 trên toàn thế giới.
Tuy nhiên, đây cũng là môi trường thuận lợi cho các hoạt động phi pháp, như: buôn người, mại dâm, cá độ, đánh bạc, tuyên truyền chống phá các tổ chức, cá nhân trong xã hội,… đặc biệt là hoạt động của tin tặc đã gây thiệt hại lớn cho các tổ chức, cá nhân và doanh nghiệp trong cả nước. Theo thống kê của Trung tâm Ứng cứu khẩn cấp máy tính Việt Nam: năm 2016 khoảng 134.375 sự cố tấn công mạng (tăng 20 lần so với năm 2015); trong 3 tháng đầu năm 2017, đã có hơn 1.500 sự cố tấn công mạng, với khoảng hơn 600.000 máy tính bị nhiễm mã độc, v.v. Các vụ tấn công mạng đã làm hỏng nhiều Website của tổ chức, doanh nghiệp, lộ thông tin khách hàng, đánh cắp tiền và tài khoản ngân hàng,… gây thiệt hại trên 10.000 tỷ mỗi năm và không ngừng tăng lên.
Trước tình hình đó, Luật An ninh mạng ra đời với nhiều điều khoản quy định về quá trình triển khai, cung cấp, xử lý sự cố về an ninh mạng để ngăn chặn sự tấn công của tội phạm mạng, giúp bảo vệ quyền lợi của toàn dân, như:
Một là, giúp củng cố khối đại đoàn kết toàn dân, trật tự, an toàn xã hội, bảo vệ thuần phong, mỹ tục. Điều 8 quy định, cấm: soạn thảo, đăng tải, tán phát thông tin có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước; kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng; xuyên tạc lịch sử, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm tôn giáo, kỳ thị giới tính, phân biệt chủng tộc; hoạt động mại dâm, tệ nạn xã hội, mua bán người; đăng tải thông tin dâm ô, đồi trụy, tội ác; phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc, đạo đức xã hội, sức khỏe cộng đồng; xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội, v.v.
Hai là, bảo vệ uy tín, danh dự của cá nhân, tổ chức trong đời sống xã hội và hoạt động tài chính, sản xuất, kinh doanh. Điều 15 quy định, cấm phát tán thông tin bịa đặt, sai sự thật trên mạng về: sản phẩm, hàng hóa, tiền, trái phiếu, tín phiếu, công trái, séc và các loại giấy tờ có giá khác; trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, thương mại điện tử, thanh toán điện tử, kinh doanh tiền tệ,... hoặc các thông tin có nội dung làm nhục, xúc phạm nhân phẩm, danh dự của người khác, gây thiệt hại đến quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, v.v.
Ba là, giúp người sử dụng phòng ngừa và khắc phục hậu quả sau sự cố mất an toàn, an ninh mạng. Luật quy định rõ trách nhiệm của nhà cung cấp thiết bị, dịch vụ mạng, như: phải cảnh báo cho người sử dụng về khả năng, tình huống có khả năng mất an ninh mạng và hướng dẫn biện pháp phòng ngừa; xử lý ngay các rủi ro an ninh mạng; có biện pháp ngăn chặn nguy cơ lộ lọt, tổn hại hoặc mất dữ liệu, đồng thời, thông báo tới người sử dụng và báo cáo với lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng, v.v.
          Cùng với đó, Luật cũng quy định công tác Phòng, chống gián điệp mạng, tấn công mạng, khủng bố mạng,… để bảo vệ thông tin bí mật nhà nước, bí mật công tác, thông tin cá nhân trên không gian mạng; quy định Phòng ngừa, xử lý tình huống nguy hiểm về an ninh mạng; có các biện pháp đấu tranh bảo vệ an ninh mạng, nhất là đã xây dựng được cơ chế triển khai bảo vệ hoạt động an ninh mạng.
Bằng những điều khoản “giúp dân, phòng giặc” đó, Luật An ninh mạng ra đời là một bước tiến quan trọng trong việc lành mạnh hóa quá trình kinh doanh và phát triển internet ở Việt Nam; bảo đảm an toàn, an ninh thông tin cho các tổ chức, cá nhân và doanh nghiệp trong cả nước. Vậy nên, những ý kiến phản đối sự ra đời của Luật An ninh mạng đều không có cơ sở./.

Jun 20, 2018

Hành động trơ trẽn của RSF


Tre Việt - Sau khi kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIV của Việt Nam thông qua Luật An ninh mạng, một số tổ chức quốc tế thiếu thiện chí với Việt Nam đã lợi dụng diễn đàn mạng lên tiếng phản đối, kêu gọi hủy bỏ, thu hồi Luật này. Điển hình là Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF). Ông Daniel Bastard, người đứng đầu văn phòng phụ trách châu Á - Thái Bình Dương của RSF nói trên kênh VOA tiếng Việt: “Chúng tôi yêu cầu các nhà lập pháp Việt Nam thu hồi luật mới khắc nghiệt này, vốn là công cụ để củng cố sự kiểm soát của Chính phủ đối với việc tiếp cận thông tin” (!)Đây là hành động trơ trẽn, cố tình xuyên tạc Luật An ninh mạng, vi phạm trắng trợn quyền tự quyết của Việt Nam, cần bị vạch trần, lên án. Bởi vì:
Thứ nhất, hiện nay mỗi năm Việt Nam đang bị hàng nghìn cuộc tiến công từ bên ngoài trên không gian mạng, làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc gia, gây thất thoát, thiệt hại lớn về kinh tế. Cùng với đó, các đối tượng xấu gia tăng thực hiện xâm nhập, thu thập thông tin, tài liệu trái pháp luật; đồng thời, lợi dụng mạng internet để tuyên truyền, chống phá Đảng, Nhà nước, v.v. Nên Quốc hội Việt Nam thảo luận, thông qua Luật An ninh mạng là rất cần thiết, nhằm bảo vệ an ninh quốc gia, bảo đảm an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội. Đây là việc làm hoàn toàn bình thường, thể hiện quyền tự quyết của mỗi quốc gia, dân tộc.
Thứ hainhững quy định các hành vi bị nghiêm cấm; những nội dung thông tin không được đăng tải, phát tán trên không gian mạng; việc tạm ngừng cung cấp dịch vụ viễn thông, mạng internet,… trong Luật An ninh mạng đã thể chế hóa đầy đủ, bảo đảm tôn trọng quyền con người, quyền cơ bản của công dân theo đúng các quy định của Hiến pháp, pháp luật Việt Nam và phù hợp với thông lệ quốc tế. 
Thứ baLuật An ninh mạng vừa thông qua đã được lấy ý kiến, thảo luận kỹ càng, thận trọng của các đại biểu quốc hội - những người đại diện cho tiếng nói, quyền lợi của nhân dân và được biểu quyết tán thành với tỷ lệ 86,86%, được dư luận xã hội đồng tình ủng hộ. 
Vì thế, chẳng có hà cớ gì mà RSF lại cho rằng: Luật An ninh mạng khắc nghiệt, là công cụ để củng cố sự kiểm soát của Chính phủ đối với việc tiếp cận thông tin. Thật nực cười./.

Luật An ninh mạng - công cụ bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia và quyền con người


Tre Việt - Ngày 12-6-2018, với 423 phiếu thuận, Luật An ninh mạng, với 07 chương, 43 điều đã được kỳ họp thứ 5,  Quốc hội khóa XIV nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thông qua và có hiệu lực từ ngày 01-01-2019. Sự ra đời của Luật An ninh mạng với những quy định để hoạt động trên không gian mạng được an toàn, không gây phương hại chủ quyền, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của các tổ chức, cá nhân; đồng thời, quy định trách nhiệm của cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan.
Ấy thế mà, ngay sau đó, trên VOA, BBC, RFAvà một số trang mạng đăng tuyên bố của một số tổ chức, cá nhân lên tiếng phản đối, như: Văn phòng Nhân quyền Liên hợp quốc chuyên trách Đông Nam Á; Tổ chức Ân xá Quốc tế (AI); Tổ chức Phóng viên Không biên giới (RSF), v.v. Họ cho rằng, một số điều khoản trong Luật, nhất là ở Điều 8 là: “trái với các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị”, gây “hậu quả tai hại cho tự do ngôn luận ở Việt Nam”,… và yêu cầu Việt Nam“thu hồi luật mới khắc nghiệt này”. Thậm chí, Daniel Bastard (người đứng đầu văn phòng phụ trách Châu Á - Thái Bình Dương trong RSF) còn ngang ngượcxuyên tạc, vu cáo Luật này là: “… công cụ để củng cố sự kiểm soát của chính phủ đối với việc tiếp cận thông tin” (!) Đây là những tuyên bố, đòi hỏi phi lý của những tổ chức, cá nhân mang tư tưởng cực đoan, chuyên xuyên tạc tình hình nhân quyềViệt Nam. Hành động của họ đã vi phạm các điều ước quốc tế về quyền con người, cổ vũ cho những hành động gây mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội ở đất nước Việt Nam cũng như các quốc gia khác trên thế giới. 
Họ không xứng với danh xưng mỹ miều đang mang.
Thực tế cho thấy, Điều 8, Luật An ninh mạng của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, nghiêm cấm các hành động sau: (1) Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam như xuyên tạc, phỉ báng chính quyền, xúc phạm dân tộc, quốc kỳ…; xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm tôn giáo, phân biệt đối xử về giới, phân biệt chủng tộc; (2) Kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng như kêu gọi tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ; (3) Làm nhục, vu khống như xúc phạm nghiêm trọng danh dự, uy tín, nhân phẩm của người khác; thông tin sai sự thật xâm phạm danh dự, uy tín hoặc gây thiệt hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của người khác; (4) Xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội bằng không gian mạng; (5) Đưa lên không gian mạng những thông tin thuộc bí mật cá nhân, bí mật gia đình, đời sống riêng tư trái quy định của pháp luật; (6) Xâm phạm trật tự quản lý kinh tế như thông tin sai sự thật về sản phẩm, hàng hóa…; thông tin sai sự thật trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, thương mại điện tử, thanh toán điện tử,…; (7) Thông tin sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của người khác; (8) Tuyên truyền, quảng cáo, mua bán hàng hóa, dịch vụ thuộc danh mục cấm theo quy định của pháp luật; (9) Thông tin hoạt động mại dâm, tệ nạn xã hội, mua bán người; đăng tải thông tin dâm ô, đồi trụy, tội ác; phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc, đạo đức xã hội, sức khỏe cộng đồng; (10) Cố ý xóa, làm hư hỏng, thay đổi thông tin thuộc bí mật nhà nước; bí mật kinh doanh, cá nhân, gia đình và đời sống riêng tư được truyền đưa, lưu trữ trên không gian mạng; cố ý thay đổi, hủy bỏ hoặc làm vô hiệu hóa các biện pháp kỹ thuật được xây dựng, áp dụng để bảo vệ thông tin thuộc bí mật nhà nước, kinh doanh, cá nhân và đời sống riêng tư; (11) Cố ý nghe, ghi âm trái phép các cuộc đàm thoại; hành vi cố ý xâm phạm bí mật nhà nước, bí mật công tác, bí mật kinh doanh, bí mật cá nhân, bí mật gia đình và đời sống riêng tư.
Cùng với đó, Điều 8 của Luật này cũng cấm các hành vi lợi dụng hoạt động mạng để xâm phạm chủ quyền, như: (1) Sản xuất, đưa vào sử dụng phương tiện, phần mềm hoặc có hành vi cản trở, gây rối loạn hoạt động của mạng máy tính, viễn thông; phát tán chương trình tin học gây hại cho hoạt động của mạng máy tính, viễn thông, phương tiện điện tử; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác; (2) Chống lại hoặc cản trở hoạt động của lực lượng bảo vệ an ninh mạng; tấn công, vô hiệu hóa trái pháp luật làm mất tác dụng biện pháp bảo vệ an ninh mạng; lợi dụng hoạt động bảo vệ an ninh mạng để xâm phạm chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia; (3) Thực hiện tấn công, khủng bố mạng; làm sai lệch, ngưng trệ, tê liệt hoặc phá hoại hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia; (4) Giả mạo trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, cá nhân; làm giả, lưu hành, trộm cắp, mua bán, thu thập, trao đổi trái phép thông tin thẻ tín dụng, tài khoản ngân hàng của người khác; phát hành, cung cấp, sử dụng các phương tiện thanh toán trái phép; (5) Chiếm đoạt tài sản; tổ chức đánh bạc, đánh bạc qua mạng internet; trộm cắp cước viễn thông quốc tế trên nền internet; vi phạm bản quyền và sở hữu trí tuệ trên không gian mạng, v.v. Luật cũng quy định rõai vi phạm những điều trên, tùy theo tính chất, mức độ mà người vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật, xử phạt vi phạm hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự; nếu gây thiệt hại thì phải bồi thường theo quy định của pháp luật.
Ai cũng biết, trước sự phát triển mạnh mẽ của internet và ứng dụng internet vào cuộc sống, chủ quyền, an ninh của các quốc gia, dân tộc, quyền con người không chỉ đơn thuần là những hoạt động trên đất liền, trên biển, trên không, mà còn là những hoạt động trên không gian mạng. Bên cạnh những ưu điểm, những hoạt động trên không gian mạng đã bộc lộ những vấn đề rất nguy hại, nhất là việc lợi dụng không gian mạng để lừa đảo, xuyên tạc, bôi nhọ,… vi phạm quyền con người, quyền của các tổ chức, cá nhân; đồng thời, truyền bá tư tưởng cực đoan, tổ chức lực lượng, khích động bạo lực, gây mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội,… làm phương hại đến chủ quyền, an ninh của mi quốc gia và hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực cũng như trên thế giới. Bài học về những cái gọi là “cách mạng màu” diễn ra ở Liên Xô, Đông Âu, Trung Đông, Bắc Phi,… nhất là những vụ gây mất trật tự, an toàn xã hội, phá hoại tài sản của nhân dân và Nhà nước ở một số địa phương của Việt Nam ngày 10-6-2018 đã cho thấy rõ hậu quả của việc không gian mạng bị lợi dụng như thế nào. Vì thế, để bảo vệ chủ quyền, an ninh, nhiều quốc gia đã ban hành nhiều văn bản pháp luật điều chỉnh hoạt động của các tổ chức, cá nhân trên không gian mạng,từng bước luật hóa thành Luật An ninh mạng, trong đó có Việt Nam. Đây là việc làm khách quan, cấp bách để các hoạt động trên không gian mạng luôn hướng tới vì lợi ích chính đáng của con người, bảo vệan ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội và chủ quyềnthống nhất của quốc gia, loại trừ những mặt trái trong hoạt động ở không gian mạng
Việc xây dựng, thông qua Luật An ninh mạng của Quốc hội khóa XIV của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là việc làm khách quan, cấp thiết; đồng thời, phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốc về nhân quyền (năm 1945), Tuyên ngôn nhân quyền quốc tế của Đại hội đồng Liên hợp quốc (năm 1948), Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên hợp quốc (năm 1966) và thông lệ quốc tế. Sự ra đời của Luật An ninh mạng là công cụ hữu hiệu để Nhà nước Việt Nam bảo đảm ngày càng tốt hơn trong bảo vệ quyền con người, chủ quyền, an ninh quốc gia./.


Jun 17, 2018

Giả danh lực lượng vũ trang - âm mưu cũ, thủ đoạn mới


Tre Việt - Mấy ngày qua, lợi dụng sự quan tâm của dư luận xã hội đến Dự thảo Luật Đặc khu kinh tế, các đối tượng chống đối ngoài việc sử dụng các thủ đoạn lôi kéo, kích động, tụ tập đông người gây rối làm mất trật tự, an toàn xã hội, an ninh chính trị ở một số địa phương, còn sử dụng thủ đoạn đưa người giả danh lực lượng vũ trang trà trộn vào đám đông tuần hành nhằm lôi kéo và thực hiện các hành vi quá khích. Đây là âm mưu cũ, thủ đoạn mới. Bởi việc giả danh là cán bộ lực lượng vũ trang chúng đã nhiều lần sử dụng. Trước đây, chúng giải danh, mạo danh là cán bộ cấp cao, có nhiều cống hiến, uy tín trong lực lượng vũ trang, không chỉ cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang biết đến mà nhiều người trong xã hội cũng biết đến mỗi khi nhắc đến tên tuổi của cán bộ mà họ mạo danh, giả danh. Lần này, cũng là giả danh lực lượng vũ trang nhưng lại có thủ đoạn mới. Đó là họ không giả danh, mạo danh cán bộ cấp cao mà là cán bộ sơ cấp, chiến sĩ; không xưng danh, mà “mượn” trang phục của cán bộ, chiến sĩ khoác vào thế là thành “cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang” cũng đầy đủ cả trang phục, cấp bậc, tên, số hiệu, phù hiệu... y như thật để tham gia tụ tập đông người, hòa vào đám đông phản đối Dự thảo Luật Đặc khu.
Tre Việt “nói có sách mách có chứng”. Trong đám đông phản đối Dự thảo Luật Đặc khu tại khu vực Công viên Hoàng Văn Thụ, Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh ngày 10-6-2018, lực lượng chức năng phát hiện 02 đối tượng giả danh cán bộ, chiến sĩ quân đội. Đó là, (1) Mai Trọng Bắc, SN 1988, quê Đào Viên, Quế Võ, Bắc Ninh; trú tại 2/49B/tổ 4/ phường Tân Hưng Thuận, Quận 12, Thành phố Hồ Chí Minh giả danh Trung úy quân đội; (2) Vũ Phước Đạt, SN 1994, giả danh là Học viên trường Đại học Trần Đại Nghĩa Trường Sĩ quan kỹ thuật quân sự thuộc Tổng cục Kỹ thuật. 
Đáng chú ý, lúc 12h30 ngày 16-6-2018, trên đường ĐT743 khu phố 5/phường Phú Hòa, Thủ Dầu Một, Bình Dương; lực lượng chức năng phát hiện, bắt quả tang 05 đối tượng giả danh cảnh sát cơ động, gồm: (1) Nguyễn Hoàng Khang, SN 1977, trú tại An Phú, Bình Dương; (2) Nguyễn Hoàng Sang, SN 1977, trú tại An Phú, Bình Dương; (3) Nguyễn Đức Thuận, SN 1964, trú tại Hiệp Thành, Thủ Dầu Một; (4) Huỳnh Duy Bút, SN 1990, trú tại Mỏ Cày Nam, Bến Tre; (5) Huỳnh Thành Nhân, SN 2000, trú Thành Phước, Tiền Giang. Cơ quan chức năng thu giữ quần áo, phù hiệu và các trang bị của lực lượng Công an.
Đây là việc làm gây ảnh hưởng xấu đến uy tín, danh dự của lực lượng vũ trang, cần nghiêm trị theo pháp luật. Họ không biết hay cố tình không biết “chiếc áo không làm nên thày tu” - thủ đoạn rất nguy hiểm, cần cảnh giác và lên án. Các đối tượng giả danh phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật. Cơ quan chức năng cần tìm kẻ chủ mưu đứng sau chỉ đạo, giật dây để nghiêm trị đúng người đúng tội. Qua đó, không chỉ giữ nghiêm kỷ cương phép nước mà còn bảo vệ danh dự, uy tín, hình ảnh của “Bộ đội Cụ Hồ”, của Công an nhân dân./.

Jun 16, 2018

Hành động ngang ngược, không thể chấp nhận

Đối tượng William Nguyễn leo lên xe cảnh sát, hô hào
Tre Việt - Ngày 16-6-2018, trên BBC, VOA, RFA,… và một số trang mạng phản động đăng tin về việc ba nghị sĩ Hoa Kỳ: Alan Lowenthal, Jimmy Gomez và Lou Correa điện đàm với Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Daniel Kritenbrink “đòi Việt Nam phóng thích William Nguyễn” và kẻ cả rằng: “Việc trả tự do cho anh William Nguyễn là chọn lựa tốt nhất cho chính quyền Việt Nam và để tiếp tục mối quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ”(!)  
Đây là một hành động ngang ngược, bất chất đạo lý và pháp luật, không thể chấp nhận.
Vừa qua, tại kỳ họp thứ 5, Quốc hội khóa XIVcủa nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam để các đại biểu Quốc hội cho ý kiến về các dự án luật, trong đó có: Dự án Luật Đơn vị hành chính - kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc và Dự án Luật An ninh Mạng. Lợi dụng quyền tự do, dân chủ, bị sự kích động của một số thế lực mang tư tưởng cực đoan ở trong và ngoài Việt Nam, một số người dân đã tụ tập, tuần hành và có hành vi quá khích, có ý chống đối người thi hành công vụ, phá hủy tài sản của Nhà nước và nhân dân, trong đó  William Nguyễn, mang quốc tịch Hoa Kỳ, là du học sinh tại Singapore, nhập cảnh vào Việt Nam ngày 09-6-2018, với mục đích du lịch. Sau khi nhập cảnh vào Việt Nam, thấy trên mạng xã hội kêu gọi biểu tình chống đối 02 dự án luật nêu trên, ngày 10-6-2018, Wiliam Nguyễn đãtham gia cùng đoàn người diễu hành trên các tuyến đường từ sân bay Tân Sơn Nhất hướng vào trung tâm thành phố Hồ Chí Minh. Không chỉ thế, Wiliam Nguyễn đã chụp ảnh, quay phim cảnh đám đông tụ tập, tràn xuống đường rồi đăng trên trang Facebook và Twitter cá nhân,…. cổ vũ, kêu gọi người dân xuống đường biểu tình chống đối chế độ. Khi đám đông di chuyển trên đường Nguyễn Văn Trỗi gặp lực lượng chức năng chốt chặn, Wiliam Nguyễn kêu gọi dòng người phá hàng rào để tiếp tục tiến về trung tâm thành phố Hồ Chí Minh. Đến ngã tư Nam Kỳ Khởi Nghĩa - Lý Chính Thắng (quận 3) gặp đoàn xe đặc chủng của lực lượng chức năng chặn ngang, Wiliam Nguyễn yêu cầu cảnh sát phải di dời xe, nhưng không được chấp nhận và anh ta đã leo lên xe cảnh sát, hô hào và giúp đỡ nhiều người khác leo theo, cố vượt hàng rào chốt chặn của cơ quan chức năng. Wiliam Nguyễn còn tiếp sức cho những kẻ quá khích bằng cách xông đến dùng sức để giúp lật xe, v.v. Hành vi quá khích, bạo lực của Wiliam Nguyễn đã bị cơ quan chức năng theo dõi, ghi lại hình ảnh và mời làm việc.Tại cơ quan công an, Wiliam Nguyễn thừa nhận hành vi của mình đã vi phạm pháp luật Việt Nam. Đó chính là vi phạm khoản 2, Điều 318, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về “Gây rối trật tự công cộng”. Chắc các ngài nắm rõ, Điều 2358, Bộ luật Hình sự Hoa Kỳ, nghiêm cấm các hành vi: “… lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Hoa Kỳ bằng vũ lực hoặc bạo lực”. Ở Việt Nam cũng vậy, bất k cá nhân, tổ chức nào vi phạm hành vị như thế sẽ bị pháp luật nghiêm trị. Như vậy, việc cơ quan chức năng bắt giữ, điều tra, truy tố là đúng quy định pháp luật Việt Nam và thông lệ quốc tế.
Thưa ba ngài nghị sĩ, đất nước Việt Nam được quản lý theo Hiến pháp và pháp luật. Mọi công dân Việt Nam, cũng như công dân nước ngoài sinh sống, học tập, công tác,… ở Việt Nam đều phải tuân thủ Hiến pháp và pháp luật Việt Nam, còn nếu không sẽ bị xử lý theo quy định pháp luật. Đó chính là đạo đức làm người và để thượng tôn pháp luật. Người Việt có câu: “Sống và làm việc theo Hiếp pháp và pháp luật” và có lẽ người Mỹ cũng vậy mà thôi. Vì thế, việc các ngài “đòi Việt Nam phóng thích William Nguyễn” là một hành động bất chấp đạo lý, bất chấp pháp luật, cổ vũ cho những hành động cực đoan, quá kích.
Hơn nữa, các ngài còn kẻ cả dọa rằng: “Việc trả tự do cho anh William Nguyễn là chọn lựa tốt nhất cho chính quyền Việt Nam và để tiếp tục mối quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ” thì thật ngang ngược. Thưa các ngài, vượt qua những thăng trầm của lịch sử, gác lại những đau thương, mất mát, vì lợi ích của nhân dân hai nước, Việt Nam đã có mối quan hệ đối tác toàn diện và hiện nay mối quan hệ này ngày càng tốt đẹp trên mọi lĩnh vực. Đây là sự cố gắng của hai dân tộc và hai Nhà nước, chứ không phải chỉ là của cá nhân một số nghị sĩ như các ngài và những ai đó cố tình vi phạm pháp luật Việt Nam, mà William Nguyễn là một ví dụTuân thủ pháp luật là lợi ích của cả hai dân hộc Việt Nam - Hoa Kỳ. Việt Namkhông đánh đổi lợi ích quốc gia, dân tộc để thực hiện cái gọi là “để tiếp tục quan hệ với Hoa Kỳ” như dọa dẫm ngang ngược của các ngài.
Hành động bất chấp đạo lý và pháp luật của các ngài không thể được nhân dân, Nhà nước Việt Nam cũng như nhân dân, Nhà nước của các quốc gia, dân tộc trên thế giới chấp nhận./.