Apr 17, 2020

Ngộ nhận



          Tre Việt - Cách đây khoảng 20 giờ đồng hồ, trên trang faceboock Việt Tân có bài: “Tin tốt lành về “thế lực thù địch” của Nguyễn Đình Trọng. Bài viết dẫn các tin mà các báo chí của Nhà nước đã đưa, như: (1) Mỹ hỗ trợ Việt Nam 42 triệu USD giúp nâng cao năng lực cạnh tranh của nền kinh tế (vietnamfinance.vn); (2). Mỹ hỗ trợ Việt Nam gần 3 triệu USD chống dịch (vietnamnet.vn); (3). Lầu Năm Góc lên án vụ tàu hải cảnh Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam (thanhnien.vn). (4). Bộ Quốc phòng Mỹ lên tiếng vụ Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam (tienphong.vn) và (5) Thượng nghị sĩ Mỹ lên án Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt Nam (vnexpress.net). Từ đó, ông ta ngộ nhận đưa ra kết luận áp đặt, kiểu “gắp lửa bỏ tay người”.
          Trước hết, Đảng, Nhà nước ta từ khi bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ, không có tài liệu nào nói: Mỹ là thế lực thù địch của Việt Nam. Việt Nam và Hoa Kỳ từ là những cựu thù trong chiến tranh, hai nước đã chuyển sang bình thường hóa quan hệ và phát triển quan hệ lên một tầm cao mới với khuôn khổ “Đối tác toàn diện”. Trong quan hệ hai nước đã tạo niềm tin cho nhau, nên Tổng thống Mỹ Donald Trump đã chọn Hà Nội để gặp gỡ lần 2 với nhà lãnh đạo Triều  Tiên Kim Jong-un. Chẳng nhẽ, Hoa Kỳ lại lựa chọn nước coi mình là “thế lực thù địch” để tổ chức một hội nghị có tầm quan trọng đặc biệt được cả thế giới quan tâm sao? Đúng vậy, hai nước không còn coi nhau là thù địch. Trong Tuyên bố chung về Tầm nhìn quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ được công bố sau cuộc gặp của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với Tổng thống Mỹ Barack Obama (tháng 7/2015) có đoạn: “Việc thực hiện tốt, đầy đủ và không ngừng làm sâu sắc, phong phú thêm quan hệ đối tác toàn diện trên nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền, thể chế chính trị và không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau là cơ sở để xây dựng lòng tin, tiến tới đưa quan hệ phát triển lên một tầm cao mới”. Thế là đã rõ, Nguyễn Đình Trọng đã “gắp lửa bỏ tay người” để cho rằng, Đảng, Nhà nước ta cho rằng, Mỹ là thế lực thù địch. Đó là sự ngộ nhận.
          Thứ hai, về mặt nguyên tắc, Đảng ta chỉ ra: tất cả những ai, những thế lực nào cản trở con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội của chúng ta thì đều phải đấu tranh; những ai ủng hộ con đường đó thì đều phải hợp tác; ngay trong đối tượng cũng có những mặt cần hợp tác, trong mỗi đối tác cũng có mặt phải đấu tranh. Qua đó cho thấy, tư tưởng vừa hợp tác, vừa đấu tranh, vừa đấu tranh vừa hợp tác. Đấu tranh chưa hẳn đã là “thế lực thù địch”, mà đấu tranh về những nhận thức còn khác biệt để đến chỗ nhận thức chung thống nhất nhằm hợp tác tốt hơn trong thời gian tiếp theo. Trong hợp tác cũng có mặt phải đấu tranh để bảo đảm và giữ vững nguyên tắc trong quan hệ đối ngoại là bình đẳng, vì độc lập, chủ quyền, thống nhất toàn vẹn lãnh thổ, vì lợi ích quốc gia - dân tộc của mỗi bên.
          Như vậy, Nguyễn Đình Trọng ngộ nhận Hoa Kỳ là “thế lực thù địch”, để đi đến kết luận áp đặt: “Những lúc dịch bệnh, thiên tai, đất nước khó khăn chúng ta mới nhận ra ai là bạn ai là thù địch”. Ông ta viết tiếp: “Mong là ai đó thức tỉnh sớm dùm, càng nhận diện sớm là càng giúp được dân, ý nguyện lòng dân ở đó chứ đâu. Được lòng dân sẽ được tất cả, mất dân thì mất tất cả!”. Khi viết: “Mong là ai đó thức tỉnh sớm dùm” mặc dù không nói rõ, nhưng người đọc đều hiểu ông ám chỉ ai. Như trên đã nói, quan hệ với Hoa Kỳ, hai bên Việt Nam - Hoa Kỳ đã nâng lên thành “đối tác toàn diện” chứ có coi Hoa Kỳ là thế lực thù địch đâu, chẳng qua là Nguyễn Đình Trọng “Ngậm máu phun người” đó thôi./.

Apr 14, 2020

Nói bừa




          Tre Việt - Trong những ngày cả thế giới đang căng mình đẩy lùi hiểm họa đại dịch Covid-19, ngày 10-4-2020, trên VOA Tiếng Việt, Tony Perkins , Chủ tịch của cái gọi là Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo (USCIRF) đã “kêu gọi các chính phủ trả tự do cho tù nhân lương tâm trong dịch COVID-19”; trong đó có Nguyễn Bắc Truyền đã bị Chính phủ Việt Nam “giam cầm sai trái”(!).
          Cần khẳng định ngay rằng, ở Việt Nam không có cái gọi là “tù nhân lương tâm”, Nguyễn Bắc Truyền là tội phạm hình sự, bị cơ quan chức năng bắt giữ, điều tra, truy tố, xét xử công khai, đúng người, đúng tội. Việc cho rằng, Nguyễn Bắc Truyền là “tù nhân lương tâm”, bị “giam cầm trái phép” là xuyên tạc sự thật, bôi nhọ tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam của các tổ chức, cá nhân chống cộng cực đoan, mà USCIRF là một điển hình.
          Thực tế cho thấy, là một công dân Việt Nam, lẽ ra Nguyễn Bắc Truyền phải luôn “Sống, làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”, nhưng không, Y đã trực tiếp tham gia và là thành viên sáng lập, cốt cán của một số tổ chức phi pháp, phản động, chuyên xuyên tạc tình hình dân chủ, tự do tôn giáo ở Việt Nam, bôi nhọ Nhà nước Việt Nam, tìm mọi phối hợp với các lực lượng thù địch nước ngoài tìm cách lật đổ chế độ dân chủ xã hội chủ nghĩa Việt Nam, như: “Đảng dân chủ nhân dân”, “ Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam”, “Văn phòng Công lý & Hòa bình thuộc dòng Chúa cứu thế Thành phố Hồ Chí Minh”, “Hội Anh em Dân chủ”, Khối 8406,… đã có nhiều hoạt động vi phạm nghiêm trọng Hiến pháp và pháp luật Việt Nam và đã không chỉ một lần bị cơ quan chức năng bắt giữ, điều tra, xét xử, truy tố trước pháp luật với những hình phạt đích đáng.
          Điển hình là, năm 2006, Nguyễn Bắc Truyền lúc này là “Bí thư đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh” của tổ chức phi pháp “Đảng dân chủ nhân dân” do tên phản động Đỗ Thành Công cầm đầu, đã bị cơ quan chức năng bắt giữ, điều tra, truy tố và năm 2007, bị phiên sơ thẩm Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh xử 04 năm tù giam vì đã vị phạm Điều 88, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 1999, sửa đổi năm 2009 “Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. Sau đó, với tinh thần nhân đạo, để tạo điều kiện cho Y có cơ hội hoàn lương, nhanh hòa nhập với xã hội, tại phiên phúc thẩm Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, tuyên xử Nguyễn Bắc Truyền: 03 năm 6 tháng tù giam.
          Sau khi mãn hạn tù, tưởng rằng Nguyễn Bắc Truyền ăn năm, hỗi lỗi, làm một người công dân “Sống, làm việc theo Hiến pháp và pháp luật”, nhưng do ăn phải bả của các tổ chức phản động, “ngựa quen đường cũ”, Nguyễn Bắc Truyền tuyên bố “vẫn là đảng viên đảng Dân chủ Nhân dân”, tham gia nhiều tổ chức phi pháp, ra sức kết nối với các tổ chức, phần tử cơ hội, phản động trong và ngoài nước, lợi dụng vấn đề dân chủ, tôn giáo xuyên tạc tình hình nhân quyền, tự do tôn giáo của đất nước, gây mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội. Ngày 30-7-2017, Nguyễn Bắc Truyển (lúc này là thành viên của cái tổ chức phi pháp Hội Anh em dân chủ do Nguyễn Văn Đài cầm đầu) tiếp tục bị cơ quan chức năng bắt giữ, điều tra và truy tố vì tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, theo điều 79 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tại tòa, với những nhân chứng, vật chứng Nguyễn Bắc Truyền đã cúi đầu nhận tội và bị Tòa án nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh tuyên phạt 11 năm tù giam.          Như vậy, việc Nguyễn Bắc Truyền bị Tòa án nhân dân phạt tù là đúng theo quy định của Hiến pháp và pháp luật của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, chứ đâu phải “bị giam cầm trái phép” như USCIRF nói bừa.


Ăn ốc nói mò



Tre Việt – Vừa qua, kênh VOA tiếng Việt có đăng loạt bài gồm 06 phần của Phạm Phú Khải viết về những suy nghĩ, cảm nhận được cho là của thế hệ trẻ Việt Nam về ngày 30/4, về tình hình đất nước, về mong muốn của thế hệ trẻ, v.v. Ông ta chỉ dựa trên những suy nghĩ, cảm nhận, ý kiến của một nhóm nhỏ tự cho mình là những nhà hoạt động dân chủ trẻ tuổi, rồi suy luận, đưa ra nhiều nhận định hồ đồ, không có cơ sở, không phản ánh đúng thực tế tại Việt Nam; mang tính kích động, khơi lại quá khứ, hận thù dân tộc, cổ vũ, kêu gọi giới trẻ tiếp tục đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền. Điển hình là, ở cuối phần 6 có tiêu đề “Người trẻ có muốn thay đổi đất nước?”, ông ta đưa ra nhận định rằng: “…, đại đa số giới trẻ thờ ơ với hiện tình đất nước, nhưng vẫn còn một thiểu số quan tâm, sẵn sàng dấn thân bất chấp mọi rủi ro và hiểm nguy để mong đem lại những đổi thay thiết thực”. Nếu chỉ đọc thoáng qua, người ta sẽ thấy đây là nhận định rất bình thường, thậm chí còn phản ánh mặt “tích cực” của một số ít bạn trẻ hiện nay. Tuy nhiên, trong khi chúng ta đang hướng tới kỷ niệm 45 năm Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2020) thì nhận định này rất không bình thường. Hơn nữa, bài viết bày tỏ quan điểm cá nhân của Phạm Phú Khải – một phần tử vốn có thâm thù với chế độ thì người ta sẵn sàng trà đạp lên tất cả, dùng mọi thủ đoạn miễn là đạt được mục đích - chống phá chế độ ta. Đó là thói: “Ăn ốc nói mò”. Bởi vì:
Thứ nhất, ở Việt Nam hiện nay có trên 9,9 triệu đoàn viên, thanh niên đang sinh hoạt trong các tổ chức hợp pháp, như: Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam, Hội Sinh viên Việt Nam,… nên những tổ chức này mới có đầy đủ cơ sở số liệu chính xác để có những nhận xét, phát ngôn đúng đắn. Vì vậy, chỉ những phát ngôn, ý kiến, nhận xét, đánh giá của Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Ban Chấp hành Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam mới được coi là tiếng nói đại diện cho đoàn viên, thanh niên, cho tuổi trẻ Việt Nam.
Thứ hai, trên thực tế, những năm qua, hàng triệu đoàn viên, thanh niên Việt Nam luôn xung kích, đồng hành cùng toàn Đảng, toàn dân, toàn quân trong tất cả các hoạt động xây dựng, phát triển đất nước, giữ gìn an ninh, trật tự, bảo vệ Tổ quốc trên khắp mọi miền đất nước, từ biên giới đến hải đảo. Điều này, đã được khẳng định thông qua việc các tổ chức đoàn, hội, đội đã phát động và triển khai thực hiện các chương trình, hoạt động, phong trào giàu ý nghĩa, mang lại kết quả thiết thực của tuổi trẻ cả nước, như: “Tôi yêu Tổ quốc tôi”, “Năm Thanh niên tình nguyện”, “Tuổi trẻ Việt Nam tự hào tiến bước dưới cờ Đảng”, “Tháng Thanh niên”, v.v. Trong những ngày này, tuổi trẻ Việt Nam đang tích cực chung tay cùng cả nước phòng, chống, đẩy lùi đại dịch Covid-19 với nhiều hoạt động hiệu quả, như: tham gia xét nghiệm, điều trị cho bệnh nhân; làm việc tại các điểm, chốt kiểm dịch, khu cách ly; giới thiệu việc làm, cung cấp xuất ăn miễn phí, giúp nhân dân khai báo y tế, v.v.
Vì thế, việc Phạm Phú Khải chỉ dựa trên việc khảo sát ý kiến qua mạng của nhúm người trẻ đang có nhận thức lệch lạc, sai lầm, chịu tác động từ lối sống phương Tây rồi suy diễn, nhận định “đại đa số giới trẻ thờ ơ với hiện tình đất nước” là hồ đồ, không có cơ sở. Đó là nhận định hoàn toàn cảm tính. Nó không có số liệu của cuộc khảo sát lớn, trong thống kê gọi là sắc xuất số lớn, mà đã vội vàng nhận xét. Nhận xét như Phạm Phú Khải, nhân dân ta gọi là “Ăn ốc nói mò”.
Thứ ba, trong thời gian qua, đúng là có việc một bộ phận thanh niên tham gia tụ tập đông người, gây rối trật tự công cộng tại một số địa phương để phản đối việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép trong vùng biển, thềm lục địa của Việt Nam; khi Công ty Formosa (Hà Tĩnh) xả thải trái phép, gây sự cố môi trường biển miền Trung và khi Quốc hội đưa ra dự thảo Luật Đặc khu. Song, đây chỉ là số ít thanh niên do thiếu hiểu biết, bị các thế lực thù địch, phần tử xấu kích động, xúi giục, dẫn đến có hành động vi phạm pháp luật. Đến khi được các cơ quan chức năng tuyên truyền, giải thích và phải nhận những bản án nghiêm minh của pháp luật thì họ đều ăn năn, hối cải về những việc làm sai trái, nông nổi của mình. Vì thế không thể dựa vào đó để nhận xét hàm hồ, thiếu khách quan, cổ vũ cho giới trẻ bất tuân Hiến pháp và pháp luật, làm mất an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội./.

Apr 13, 2020

Lòng dạ hẹp hòi



Tre Việt - Sáng nay, 13/4 trên facebook Việt Tân có đăng hai bài: “Sự hào phóng của Đảng trong mùa đại dịch Vũ Hán”“Cộng đồng hải ngoại có nên đáp ứng lời kêu gọi của ông Phúc giúp đỡ phòng chống dịch Vũ Hán?” đều của Lê Ánh. Đọc hai bài viết ngắn của Lê Ánh thấy toát lên một vấn đề là hắn ta kêu gọi người dân không hưởng ứng lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Tuy cả hai bài không viết như thế, nhưng người đọc sẽ hiểu như vậy. Người ta gọi đó là ý ở ngoài lời. Tại sao nói vậy?
Bài thứ nhất: “Sự hào phóng của Đảng trong mùa đại dịch Vũ Hán”, Lê Ánh cho rằng: “Đảng thu tiền của dân xong đem tặng cho nước bạn để nâng cao uy tín của Đảng”. Rồi y đặt vấn đề: Biết bao nhiêu người dân đang gặp khó khăn trong mùa Đại dịch, Chẳng lẽ người dân Việt Nam không bằng người dân nước ngoài? Điều đó cho thấy lòng dạ hẹp hòi của Lê Ánh. Truyền thống của dân tộc Việt Nam là “Lá lành đùm lá rách”, trong lúc khó khăn, hoạn nạn phải có nhau. Không thể thấy “Cháy nhà hàng xóm mà bình chân như vại”. Hiện nay, cả thế giới đều đang căng mình chống đại dịch Covid-19, nên nước nào cũng gặp phải khó khăn. Chính trong lúc khó khăn như thế mà chúng ta thực hiện nghĩa cử cao đẹp: “Nhường cơm sẻ áo”, để những nước nhận được sự giúp đỡ thấy rõ tấm lòng thơm thảo của Việt Nam chúng ta. Không phải giúp bạn khi chúng ta thừa thãi, mà ngay cả khi khó khăn chúng ta cũng sẵn lòng giúp bạn. Trong kháng chiến chúng ta đã thực hiện: Hạt muối căn đôi, bát cơm sẻ nửa. Điều đó tạo nên sức mạnh của liên minh chiến đấu, giành thắng lợi. Ngày nay, cũng vậy ngay cả khi khó khăn, nhưng chúng ta sẵn sàng giúp đỡ nước khác, mới là điều đáng quý. Ông cha ta có câu: “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Trong thời đại toàn cầu hóa, hội nhập quốc tế sâu rộng ngày nay, Việt Nam muốn phát triển thì phải có bạn bè. Thấy bạn bè khó khăn, ta cũng khó khăn, nhưng vẫn thể hiện tấm lòng tình nghĩa với bạn bè, giúp bạn trong lúc bạn khó khăn. Người Việt Nam ta là thế, không vì thấy Chính phủ giúp nước khác chút ít mà đặt vấn đề: người dân Việt Nam không bằng người nước ngoài? Điều đó làm mất hết ý nghĩa, việc làm cao đẹp thể hiện tấm lòng nhân ái, vì bạn của dân tộc ta phải không Lê Ánh?
Bài thứ hai: “Cộng đồng hải ngoại có nên đáp ứng lời kêu gọi của ông Phúc giúp đỡ phòng chống dịch Vũ Hán?”, Lê Ánh lại hoài nghi: “liệu số tiền đóng góp của Cộng đồng Hải ngoại có được sử dụng những việc đúng hay không? Giúp đỡ có đúng người hay không? Cơ quan, tổ chức nào sẽ kiểm soát số tiền đóng góp và chi tiêu?”. Cảm ơn Lê Ánh đã nhắc nhở. Nhưng hãy yên tâm và tin tưởng rằng, có cả hệ thống kiểm tra, giám sát lẫn nhau nên không có chuyện tiền nhân dân nói chung, cộng đồng hải ngoại nói riêng quyên góp để chống dịch Covid-19 lại “đi lạc đường”! Chưa đóng góp mà đã sợ này sợ nọ thì chẳng thể mở hầu bao được. Những ai có nghĩa cử cao đẹp thì người ta chẳng “tính toán kỹ” đến mức đấy đâu, thấy việc cần phải giúp, phải làm, phải hành động là thực hiện thôi.
          Từ đó, Lê Ánh nói tẹt ra rằng: “nếu góp tiền, góp của qua ngõ của Nhà nước thì chẳng khác nào “giao trứng cho ác”. Vậy là đã rõ lòng dạ hẹp hòi, chỉ biết đến mình, mà không vì mọi người của Lê Ánh. Tay này, đặt vấn đề: “Theo các bạn, người Việt hải ngoại có nên đáp ứng lời kêu gọi của ông Phúc không?”. Vòng vo mãi rồi cũng đến cái đích của y là: có đóng góp không? Đặt câu hỏi, xin ý kiến, nhưng thực ra câu trả lời đã có ngay trong bài viết của Lê Ánh là: không đóng góp. Nói lòng dạ hẹp hòi, chỉ biết đến mình là ở chỗ đó./.

Apr 11, 2020

Thong manh


          Tre Việt - Ngày 10-4-2020, trên VOA Tiếng Việt, Trân Văn có đăng bài viết: “COVID-19, chính phủ chỉ ở đó nhìn dân nghèo ở đây!”, với nội dung chủ yếu xuyên tạc, vu cáo Chính phủ Việt Nam không chăm cho nhân dân, nhất là đối với những người già, tàn tật, người nghèo, người thất nghiệp do bị ảnh hưởng của đại dịch Covid-19.
          Đúng là Trân Văn có mắt mà không nhìn thấy, người ta gọi đó là thong manh!
          Đúng vậy. Ngay khi dịch Covid-19 xuất hiện, Chính phủ Việt Nam đã chủ động, quyết liệt các chủ trương, biện pháp để ngăn chặn, đẩy lùi dịch bệnh, chăm sóc, bảo vệ sức khỏe, mạng sống của mọi người dân. Với tinh thần “chống dịch như chống giặc”, Chính phủ Việt Nam kiên trì chiến lược: Ngăn chặn triệt để; phát hiện và phát hiện sớm nhất; cách ly và cách ly ngay lập tức; khoanh vùng và khoanh thật gọn; dập tắt và dập tắt triệt để, theo phương châm “dĩ bất biến, ứng vạn biến”. Đến nay, kết quả chống đại dịch covid-19 của Việt Nam đã đạt kết quả rất đáng ghi nhận. Thành công của Việt Nam trong chống đại dịch được Tổ chức Y tế thế giới, báo chí quốc tế, các quốc gia trên thế giới ca ngợi, coi là một hình mẫu về phòng chống, ngăn chặn đại dịch Covid-19.
          Cùng với phòng chống, ngăn chặn, đẩy lùi đại dịch Covid-19, Chính phủ Việt Nam đã triển khai hàng loạt các biệt pháp để hạn chế đến mức tối thiểu sự tác động tiêu cực do dịch bệnh tác động, bảo vệ, thúc đẩy nền kinh tế phát triển, chăm lo cuộc sống cho người dân. Hằng trăm ngàn tỷ đồng đã được Chính phủ thông qua để hỗ trợ các doanh nghiệp; đồng thời, Chính phủ cũng triển khai các giải pháp để cắt giảm các loại thuế, phí cho các loại hình doanh nghiệp, v.v. Đặc biệt, ngày 10-4-2020, Thủ tướng Chính phủ đã quyết định ký gói hỗ trợ an sinh xã hội khoảng 62 ngàn tỷ đồng cho các đối tượng: người có công với cách mạng; đối tượng bảo trợ xã hội (người già cô đơn, người tàn tật, trẻ mồ côi,…); hộ nghèo, hộ cận nghèo; người sử dụng lao động trả lương ngừng việc cho người lao động; người lao động tạm hoãn thực hiện hợp đồng lao động, thỏa thuận nghỉ không lương với người sử dụng lao động; người lao động bị chấm dứt hợp đồng lao động/hợp đồng làm việc nhưng không đủ điều kiện hưởng trợ cấp thất nghiệp; người lao động không có giao kết hợp đồng lao động (lao động tự do), v.v. Đó là sự thật hiển nhiên, ai cũng thấy, chỉ có kẻ bị thong manh mới không thấy, trong đó có Trân Văn!
         

Apr 10, 2020

Muốn chiến thắng phải tạo nên sức mạnh


Tre Việt - Facebook Việt Tân vừa có bài: “Chỉ có Đảng mới có quyền phản đối Trung Quốc xâm lược”. Bài viết này cho rằng, “ngày 30/3/2020, lãnh đạo Việt Nam gởi văn thư chính thức đến Liên hợp quốc phản đối 2 công hàm ngang ngược của Trung Quốc về chủ quyền Việt Nam tại Biển Đông. Như thế có nghĩa là những người dân Việt Nam phản đối hành vi xâm lấn của Trung Quốc là đã làm ĐÚNG?”. Nhưng  “công an vẫn tiếp tục truy tìm những ai mặc áo có hình cắt lưỡi bò, đeo khẩu trang gạch chéo lưỡi bò, hay mang bất kỳ hình ảnh nào phản đối Trung Quốc xâm lược... để bắt lột áo, lột khẩu trang, hạch hỏi về nguồn gốc, và bắt đem về đồn. Như thế có nghĩa là những người Việt Nam phản đối hành vi xâm lấn của Trung Quốc đã quá SAI?” Từ đó họ đặt câu hỏi: “Chống Trung Quốc phải theo định hướng của Đảng, nếu đi ngược thì sẽ vào tù! Xin các bạn cho ý kiến”
Chiến sĩ đảo chìm thuyền trài luyện tâp sẵn sàng chiến đấu
Xin thì cho đây. Ý kiến của Tre Việt là: “Mạnh được yếu thua” là quy luật của chiến tranh. Đấu tranh ngoại giao cũng vậy. Muốn tạo được sức mạnh thì phải đoàn kết, muôn người như một. Do vậy, phải có nhạc trưởng, phải có người chỉ huy để tạo nên sự thống nhất, mới tạo nên sức mạnh. Bài hát đồng giao có câu: “Hòn đá to, hòn đá nặng/Một người nhắc, nhắc không đặng/ Hòn đá nặng, hòn đá bền/Nhiều người nhắc, nhắc sẽ đặng”. Nói thế chưa hoàn toàn đúng. Vì nhiều người nhắc, mà không tạo nên sự thống nhất, người trước, kẻ sau, theo kiểu: “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” thì thế nào? Như thế, có tạo nên sức mạnh hoặc tạo nên bản hòa nhạc hay? Cho nên, phải có nhạc trưởng, phải có chỉ huy để tạo nên sự thống nhất, hợp lực làm nên sức mạnh chiến thắng. Hơn nữa, đấu tranh quân sự hay ngoại giao thì đều phải có chiến lược, nghệ thuật, kỹ thuật, chiến thuật… những thứ này phải bí mật. Để khi ta tung đòn ra làm cho đối phương bất ngờ, bị động, lúng túng… rơi vào thế bất lợi, khi ấy ta mới tung đòn quyết định giành thắng lợi. Nếu đấu tranh mà làm lộ bài thì không còn yếu tố bất ngờ nữa, có khi dẫn đến thất bại.
Vậy nên, mỗi người dân cứ theo ý của mình có các hành động này nọ để đấu tranh với sự xâm lấn chủ quyền, sự toàn vẹn thống nhất của Tổ quốc thì có giữ được yếu tố bí mật không? Làm như vậy, có tạo nên hợp lực để có sức mạnh áp đảo không? Vậy nên, phải có chỉ huy thống nhất, tạo sức mạnh của cả nước, sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân tộc kết hợp với sức mạnh của thời đại, sức mạnh của bạn bè quốc tế thì mới tạo được sức mạnh áp đảo chiến thắng kẻ xâm lấn hòng chiếm biên giới, biển đảo của ta.
       Cùng với đấu tranh bảo vệ sự toàn vẹn thống nhất, độc lập chủ quyền quốc gia, dân tộc là phát triển sản xuất, nâng cao đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân. Cho nên, đấu tranh cũng vẫn phải giữ mối quan hệ bang giao để có được thị trường đầu vào của sản xuất là nguyên liệu, vật liệu và đầu ra của sản xuất là nơi tiêu thụ hàng hóa trong nước sản xuất ra. Như vậy, là phải thực hiện mục tiêu kép: vừa giữ vững được chủ quyền biển đảo, vừa đẩy mạnh phát triển kinh tế, xã hội không ngừng nâng cao đời sống vật chất, tinh thần của mọi người dân Việt Nam. Vì thế, chỉ có Đảng lãnh đạo, mới thực hiện được cả hai mục tiêu trên. Đó là câu trả lời của Tre Việt cho Việt Tân./.  


Nghiêm trị kẻ trục lợi mất nhân tính

           Tre Việt - Trong khi cả nước từ cụ già đến trẻ em và kiều bào ta ở nước ngoài đang tích cực hưởng ứng lời kêu gọi của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, của Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc và Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, chung sức đồng lòng, tạo sức mạnh đẩy lùi dịch Covid-19, thì lại xuất hiện một số kẻ lợi dụng dịch bệnh để trục lợi làm mất hết nhân tính.
          Dư luận hết sức bất bình và cực lực lên án khi biết: ngày 08/4/2020, Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (Công an thành phố Hà Nội) phối hợp với Đội Quản lý thị trường số 1 (Cục Quản lý thị trường Hà Nội) bắt quả tang Công ty trách nhiệm hữu hạn Thương mại và Dịch vụ y tế Đức Anh (địa chỉ tại số 5 ngõ 178 Tây Sơn, quận Đống Đa, Hà Nội) kinh doanh số lượng lớn thiết bị y tế gắn nhãn mác giả mạo. Theo kết luận giám định của Phòng kỹ thuật hình sự Công an thành phố Hà Nội, hơn 1.300 bộ quần áo bảo hộ y tế này là hàng giả. Việc làm giả những bộ quần áo bảo hộ y tế kém chất lượng ảnh hưởng nghiêm trọng đến công tác phòng,  chống dịch; gia tăng nguy cơ lây nhiễm dịch bệnh cho các lực lượng ở tuyến đầu chống dịch. Bởi, đó là thiết bị bảo hộ an toàn cho lực lượng đang hằng giờ, hằng ngày vượt qua mọi khó khăn để trụ vững trên tuyến đầu, trực tiếp chiến đấu với kẻ thù vô hình hết sức nguy hiểm: giặc Covid-19. Nếu lực lượng này không được trang bị bảo hộ y tế đảm bảo chất lượng để bảo vệ bản thân trước thì làm sao có thể hoàn thành nhiệm vụ; lấy ai để phòng, chống dịch nơi tuyến đầu? Và như thế hậu quả là khôn lường. Trên thế giới, nhiều y, bác sĩ tham gia chống dịch Covid-19 đã bị lây nhiễm, thậm chí là hy sinh. Một trong những nguyên nhân dẫn đến việc đau lòng đó là dụng cụ bảo hộ y tế không đủ chất lượng. Đó là bài học đau sót, rất đắt giá.
          Việc làm gian rối của Công ty trách nhiệm hữu hạn Thương mại và Dịch vụ y tế Đức Anh là hành vi mất hết nhân tính, bất chấp tất cả để trục lợi trong bối cảnh cả nước đang gồng mình chống dịch Covid-19. Vì vậy, dư luận mong Công an thành phố Hà Nội nhanh chóng điều tra, đưa ra xét xử, nghiêm trị trong thời gian sớm nhất./. 

          


Sao bất lương thế? những kẻ giàu “cướp” đồ ủng hộ người nghèo giữa đại dịch

Rất tiếc, trình phát video này không tải được.(Mã lỗi: 100013)
Giữa những ngày cả nước gồng mình chống dịch, nhiều tấm lòng hảo tâm sẵn sàng chia sẻ, chung tay giảm bớt khó khăn cho người nghèo bằng những hành động đầy ý nghĩa để vượt qua cơn bão Covid-19. Tiếc thay, tấm lòng của họ lại bị những người giàu có lợi dụng và trắng trợn “cướp” đi những túi nhu yếu phẩm được chuẩn bị dành riêng cho những người khó khăn.
Nhiều người đang đi xe tay ga trên đường, 
thấy điểm phát miễn phí cũng dừng xe vào lấy một túi quà
Đó là những người đi xe máy xịn, tay đeo vòng đá, nhẫn vàng và sẵn sàng vứt bỏ liêm sỉ của mình để đến các điểm cứu trợ đem về những túi lương thực cơ bản với cân gạo, túi lạc, hay gói gia vị, v.v.
Không biết hổ thẹn vì hành động của mình, những người này còn tỏ rõ vẻ hả hê, sung sướng khi cầm được những túi lương thực chẳng mất tiền mua. Thậm chí, có người còn rủ rê, lôi kéo cả gia đình đến nhiều lượt để khuân về cho đẫy nhà. Họ sẵn sàng giẫm đạp lên cơ hội của những dân nghèo vì dịch bệnh mà chẳng thể mưu sinh để thoả mãn sự tham lam. Những túi lương thực giá trị chẳng đáng là bao, nhưng đám người vẫn chen chân, “cướp” đi của những người nghèo khó thật sự.
Thật khó có thể tưởng tượng, giữa Thủ đô văn minh, lại xảy ra hình ảnh xấu xí đến vậy! Thậm chí, khi những người này ồ ạt đến lấy đồ cứu trợ, có anh cán bộ phường vừa khóc, vừa van xin trong bất lực, với hy vọng mong manh rằng họ đừng lấy nữa, để dành cho những người nghèo thực sự.
Chẳng lẽ lương tâm của họ lại chỉ được đong đếm bằng cân gạo, túi khoai? Xã hội duy trì được sự bình yên trong cơn bão nhờ vào hai chữ sẻ chia, vậy mà những con người ấy, bất chấp tất cả để cướp đi những cân gạo, túi khoai, cướp đi những giá trị nhân văn ngay giữa lúc khó khăn, đại dịch.
Chứng kiến những hình ảnh này, tôi lại cảm thấy xấu hổ thay những người cũng đang sống ở Thủ đô văn minh, hiện đại, khi nhớ đến hình ảnh những cụ ông, cụ bà nghèo khó ở tỉnh lẻ, đi bộ hàng cây số để đem ủng hộ cho khu cách ly từng mớ rau, quả trứng hay vài chục nghìn đồng.
Câu tục ngữ “Lá lành đùm lá rách” vẫn còn nguyên giá trị suốt muôn đời nay, đó luôn là tinh thần giúp chúng ta vượt qua những khó khăn, để không ai bị bỏ lại trong cơn đại nạn, nhưng những kẻ tham lam kia đã sẵn sàng đạp đổ truyền thống tốt đẹp đó.
Dẫu rằng khó khăn đang giáng lên toàn xã hội, nhưng những người lao động nghèo vẫn luôn là đối tượng phải chịu nhiều thiệt thòi nhất. Sự chung tay, góp sức; sự sẻ chia, bù đắp dù chỉ mang tính chất tạm thời, cũng có thể giúp đỡ họ được phần nào.
Có thể, những hình ảnh được chia sẻ trên mạng xã hội chỉ là một góc nhỏ trong bức tranh lớn nhưng hình ảnh những kẻ đi xe sang, đeo nhẫn vàng cướp đi những túi lương thực của những người khó khăn cũng là hình ảnh đáng xấu hổ.
Một con sâu làm được, thì sẽ có nhiều con sâu khác cũng sẽ nhao lên làm theo. Cộng đồng không thể chỉ ở đó mà nhìn những kẻ đang tâm nhặt nhạnh miếng ăn của người nghèo để thỏa mãn, hả hê, ung dung vượt qua khó khăn chung bằng cách chà đạp, cướp bóc.
Cuộc chiến chống đại dịch còn dài, điều này đồng nghĩa với việc người nghèo sẽ tiếp tục phải chịu đói, gồng mình tìm kiếm kế sinh nhai cho qua ngày. Cần phải có những biện pháp mạnh hơn để đòi lại sự công bằng cho những ai đáng được hưởng. Dù đó chỉ là củ khoai, cân gạo với ít lạc, nhưng bằng mọi giá, chúng ta phải gửi nó đến tay đúng người./.
                                                            (Nguồn Báo điện tử VTC News)

Apr 9, 2020

Sao không chung tay dập dịch mà lại xăm soi vô cớ?



Tre Việt – Ngày 07/4 vừa qua, kênh VOA tiếng Việt đăng bài “Nhiều người nghi ngờ loạt bài các cụ hiến tiền, vàng chống Covid-19”. Nội dung bài viết nêu lên những nghi vấn của một số người dùng mạng xã hội rằng: “Vì sao người già không nơi nương tựa có được số tiền lớn để đóng góp”, rồi suy đoán rằng: các phóng sự về đóng góp của họ “nghe thực là hư cấu”. Hay có người thắc mắc “những người neo đơn dù có tiền trợ cấp nhưng số tiền đó ăn còn không đủ nên không thể tiết kiệm số tiền nhiều như vậy”. Đây là sự nghi vấn, thắc mắc một cách vô liêm sỉ của những kẻ vô công rồi nghề đối với tấm lòng chân thành đóng góp một phần công sức của những người cao tuổi đối với công cuộc chống đại dịch COVID-19 của đất nước và lại cho đó là sự dàn dựng, hư cấu.
Cụ bà Nguyễn Thị Tửu, 101 tuổi, ở thành phố Hà Tĩnh,
           trích 26 triệu đồng từ tiền tích góp hằng năm
           mua 02 tấn gạo tặng bộ đội chống COVID-19
(Ảnh: Đức Hùng - Vnexpress)
Để chung sức dập dịch COVID-19, Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đã phát động toàn dân ủng hộ phòng, chống dịch COVID-19. Phát biểu tại buổi phát động, Thủ tướng Chính phủ đã kêu gọi mỗi người dân đóng góp tùy theo khả năng của mình để đem lại sức mạnh vượt qua thử thách, đi đến thắng lợi. Hưởng ứng lời kêu gọi đó, các doanh nghiệp, doanh nhân, cán bộ, công chức và nhân dân cả nước, không phân biệt già trẻ đã đồng lòng ủng hộ như chúng ta đã thấy. Trong đó, có những câu chuyện, hình ảnh thật cảm động khi nhiều cụ già, ở tuổi “gần đất, xa trời”, thậm chí có những cụ già neo đơn, chỉ còn ở một mình đã trích một phần tiền tiết kiệm, của để giành từ nhiều năm nay và những lương thực, thực phẩm tự tay mình lao động, sản xuất ra mang đi ủng hộ cho công cuộc chống dịch, với mong muốn sớm đẩy lùi dịch bệnh, để cuộc sống trở lại bình thường. Những hành động, việc làm đóng góp tiền, vàng, vật chất, lương thực, thực phẩm,… của các cụ già cho việc chống đại dịch COVID-19 là những người thật, việc thật, đã được chính những người dân ghi lại, thông tin, phản ánh đến các phương tiện thông tin đại chúng chứ không hề hư cấu như chúng suy diễn. Mặc dù, số lượng tiền, vàng, lương thực, thực phẩm ủng hộ của mỗi cụ già là không lớn (như bọn chúng nghĩ) nhưng đã thể hiện tấm lòng tương thân, tương ái, đùm bọc lẫn nhau trong hoạn nạn, chia sẻ khó khăn với đất nước - một nét văn hóa đẹp của dân tộc Việt Nam từ bao đời nay. Vì thế, chính những kẻ đã nghi vấn, thắc mắc mới đáng xấu hổ sao không noi gương các cụ đóng góp công sức, vật chất, tinh thần cho việc dập dịch COVID-19, mà lại xăm soi vô cớ là sao?./. 

Ý định “tốt đẹp” của lời kêu gọi thả tù nhân vì dịch Covid-19



Tre Việt - Ngày 08/4, VOA tiếng Việt và facebook Việt Tân cùng đăng bài: “Các tổ chức kêu gọi Thủ tướng Việt Nam thả tù nhân vì dịch Covid-19”. Đọc lướt qua cho thấy họ “vì con người”, “vì sức khỏe của tù nhân”, nhưng sự thật có phải như vậy?
Không, hoàn toàn không phải như vậy, mà đó chỉ là cái cớ mà thôi. Họ kêu gọi thả tù nhân với cái lý là để thực hiện cách ly xã hội (giãn cách xã hội). Thế là họ đã cố tình hiểu sai về cách ly xã hội. Cách ly xã hội không phải là thả tù nhân ra mà thực hiện tù nhân ở trại nào, buồng nào giữ nguyên ở trại đó, buồng đó cũng giống như nhà nào ở nhà đó, thôn làng nào ở thôn làng đó, xã nào ở xã đó, huyện, tỉnh nào ở huyện, tỉnh đó. Như vậy, thả tù nhân ra là không đúng tinh thần cách ly xã hội là ai ở đâu thì ở nguyên đấy. Vậy nên, sao họ không thay cho lời kêu gọi thả thù nhân bằng lời đề nghị kiểm soát thật chặt tình hình dịch bệnh để không cho virus corona xâm nhập vào các trại giam? Thế là đã rõ đằng sau lời kêu gọi thả tù nhân của họ là gì? Quả thực là “tốt đẹp”, là “vì tính mạng người tù”?
          Họ cho rằng: “Trong thời gian diễn ra đại dịch, những tù nhân tôn giáo cần phải được trả tự do. Đó là một biện pháp y tế tốt và là điều nên làm”(!). Trước hết, ở Việt Nam không có ai tù vì tôn giáo, mà chỉ những công dân theo tôn giáo vi phạm pháp luật nên bị tù vì hành vi vi phạm pháp luật, chứ không phải tù vì có niềm tin tôn giáo. Thứ hai, theo họ là “thả tù nhân tôn giáo” vì điều kiện trong tù trật chội dễ lây lan dịch bệnh, thế mà tối 04/4 và sáng 05/4 một số giám mục tại một số giáo sứ thuộc Giáo phận Hà Tĩnh trên địa bàn tỉnh Hà Tĩnh vẫn tổ chức hành lễ với sự tham gia của hàng trăm giáo dân, dù trước đó, chính quyền địa phương đã tuyên truyền tổ chức hành lễ phải đáp ứng yêu cầu về phòng dịch bệnh. Vậy mà, mấy cái tổ chức kia lại kêu gọi “thả tù nhân tôn giáo”? Sao họ không kêu gọi các linh mục tổ chức hành lễ trong lúc dịch bệnh phải theo quy định: “tại những vùng đang bị dịch bệnh tấn công, buộc phải hạn chế việc di chuyển, tập trung đông người, các giám mục, linh mục có thể cử hành các nghi thức Tuần thánh không có giáo dân tham dự, tại một nơi thích hợp, không đồng tế và không cần thực hiện cử chỉ chúc bình an”, trong “Sắc lệnh trong thời gian dịch bệnh COVID-19” do Hồng y Robert Sarah (Rô-bớt Sa-ra) - Bộ trưởng Bộ phụng tự và kỷ luật các bí tích thuộc Tòa thánh Vatican, ký ngày 25/3/2020. Sao họ không kêu gọi các linh mục chấp hành quy định: “Giới hạn hết sức có thể các lễ hội và những cuộc hành hương đông người trong thời gian dịch bệnh chưa được ngăn chặn” của “Thông báo về việc phòng, chống dịch bệnh viêm đường hô hấp do virus corona” của Hội đồng Giám mục Việt Nam do Giám mục Nguyễn Văn Khảm - Tổng Thư ký Hội đồng Giám mục Việt Nam ký, ngày 02/02/2020. Sao họ không kêu gọi các linh mục phải chấp hành “Thông báo về những lưu ý trong phụng vụ để phòng tránh dịch bệnh COVID-19” của Giáo phận Hà Tĩnh do Giám mục Nguyễn Thái Hợp ký ngày 27/3/2020, trong đó có nội dung: “1. Các cha dâng thánh lễ hằng ngày, kể cả Chúa nhật, lễ trọng với một số rất ít người tham dự và bắt buộc phải đeo khẩu trang; 2. Hủy bỏ các chương trình Ngắm các sự Thương khó Chúa, các việc đạo đức có tập trung đông người. Khuyến khích làm các việc lành này trong nội bộ gia đình mỗi người...”.
          Như vậy là đã rõ ý định “tốt đẹp” của cái gọi là kêu gọi thả tù nhân của cái được gọi là tổ chức trong lúc đại dịch COVID-19./.