Sep 24, 2020

Không làm cản trở quan hệ hợp tác của nhau

            Tre Việt - Ngày 22/9/2020 trên VOA Tiếng Việt có đăng bài viết về cái gọi là tuyên bố của Liên minh châu Âu (EU) do Người phát ngôn đưa ra (ngày18/9/2020), trong đó có đoạn: “EU thúc giục Việt Nam thông qua việc tạm hoãn áp dụng án tử hình, xem như là bước đầu tiên tiến đến việc bãi bỏ” (!). Thực chất là họ “phản đối án tử hình” do Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên đối với Lê Đình Công và Lê Đình Chức vì phạm tội tổ chức giết người trong “vụ án Đồng Tâm”.

          EU nên nhớ rằng, Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền được vận hành, quản lý theo quy định của Hiến pháp và pháp luật. Luật pháp phải phù hợp với thực tiễn của mỗi nước, nên không thể áp đặt thực tiễn của EU cho luật pháp Việt Nam và ngược lại. Nên có tử hình hay không còn căn cứ vào thực tế mỗi nước. Ở Việt Nam và một số nước hiện chưa bỏ án tử hình vì nhiều lý do; nếu thực hiện nhân đạo với một người thì lại mất nhân đạo với nhiều người khác. Trùm ma túy mà không tử hình thì nó gây tai họa cho biết bao nhiêu gia đình vì có người nghiện ma túy.

Tre Việt nhận thấy, mối quan hệ giữa Việt Nam với các nước, khu vực trên thế giới, trong đó có EU là trên nguyên tắc bình đẳng, cùng có lợi, không can thiệp vào chủ quyền quốc gia, công việc nội bộ của nhau. Việc Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội tuyên án tử hình đối với Lê Đình Chức và Lê Đình Công là hoàn toàn khách quan, đúng người, đúng tội, phù hợp với quy định của pháp luật, thực tiễn Việt Nam. Việc EU “phản đối”, “khuyên” Việt Nam như trong “tuyên bố” của mình là một hành động trái với những nguyên tắc, quy định trong quan hệ quốc tế, là vi phạm chủ quyền, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Việt Nam không chỉ làm tổn hại đến mối quan hệ đối tác hợp tác Việt Nam - EU, mà còn làm tổn hại đến lợi ích của nhân dân Việt Nam, nhân dân các nước trong EU./.

         

Sep 23, 2020

Tà kiến

          Tre Việt – Ngày 20/9/2020, dự và phát biểu chỉ đạo tại Lễ thành lập Hội Triết học Việt Nam, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng nhấn mạnh về vai trò, trách nhiệm của Hội là: nghiên cứu khoa học, tư vấn chính sách, cung cấp cơ sở lý luận triết học cho việc hoạch định đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước; đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực có tri thức và tư duy triết học cao; đẩy mạnh nghiên cứu tinh hoa triết học thế giới, nghiên cứu tư tưởng triết học Việt Nam. Trong đó, cần nghiên cứu và phát triển, làm sáng tỏ vai trò triết học Mác - Lê-nin, tư tưởng triết học Hồ Chí Minh với tư cách là bộ phận cấu thành quan trọng trong nền tảng tư tưởng của Đảng; đẩy mạnh đấu tranh phê phán, bác bỏ các quan điểm triết học sai trái, thù địch, đi ngược lại với lợi ích của quốc gia, dân tộc. Qua đó giúp Việt Nam có những triết gia, nhà nghiên cứu triết học tầm cỡ khu vực và thế giới.

Bình luận trên VOA về phát biểu đó, ông Nguyễn Xuân Diện thuộc Viện Nghiên cứu Hán Nôm, Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam nói: “Nếu Hội Triết học này cho phép công bố, nghiên cứu, biên soạn những tài liệu về các trường phái triết học khắp nơi trên thế giới, từ cổ chí kim, đông chí tây, thì đấy là chỉ dấu tốt. Nhưng tôi không hy vọng như vậy là có thể tốt được, bởi vì bao nhiêu lâu nay Việt Nam chỉ có một triết học là triết học Mác - Lê-nin làm độc tôn”. Mặc dù ông Diện là tiến sĩ, nhưng ông quên mất những bài học đầu tiên về lịch sử triết học khi còn là sinh viên. Việc nghiên cứu các trường phái triết học đông, tây, cổ, kim là nhiệm vụ của bộ môn lịch sử triết học. Bản thân triết học là khoa học, dùng để nghiên cứu về quá trình vận động của thế giới, vật chất và tư duy, không mang bất kỳ màu sắc chính trị nào. Mỗi quốc gia lựa chọn một trường phái triết học để xây dựng hệ thống lý luận, làm nền tảng cho quá trình lãnh đạo, phát triển đất nước là dựa vào tính khoa học, sự phù hợp với văn hóa, dân tộc của quốc gia đó.

Đảng ta lựa chọn triết học Mác – Lênin làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho việc lãnh đạo đất nước là bởi: bản thân triết học Mác – Lênin đã có sự kế thừa, phát triển triết học: cổ điển Đức, tiêu biểu là triết học của Hêghen và Phiơbắc... ; đồng thời, , tiếp thu tất cả những yếu tố tiến bộ mà lịch sử tư tưởng loài người để lại; có thể cung cấp một thế giới quan, phương pháp luận khoa học; được thử thách qua thực tiễn; phù hợp với văn hóa, con người Việt Nam,… chứ không xuất phát từ ý chí chính trị của Đảng. Tuy nhiên, quá trình phát triển của khoa học, công nghệ đã tác động sâu sắc tới đời sống văn hóa, xã hội của nhân loại làm phát sinh nhiều góc nhìn mới trong quá trình nhận thức thế giới, nên nhiều luận điểm của triết học Mác – Lê-nin cần được nghiên cứu, làm rõ để vận dụng vào thực tiễn sát hơn, đưa đất nước ta phát triển nhanh và bền vững là rất cần thiết.

Ông Diện còn cho rằng, “lời “đặt hàng” của ông Thưởng với Hội Triết học là thừa vì bao nhiêu năm nay, nhiều nhân sĩ, trí thức đã đưa ra những đường hướng, đề xuất những giải pháp, chỉ ra những triết lý để kinh tế, văn hóa, giáo dục, chính trị của Việt Nam phát triển một cách lành mạnh và có tư tưởng tiến bộ, nhưng họ “không được mời đến đối thoại” với ông Thưởng; trái lại, không ít người trong số những người muốn đối thoại đã bị khai trừ khỏi Đảng hoặc bị bỏ tù”. Thực sự, ông Diện chỉ nghe có 1 tai, nhìn không rõ,  nhất là tâm có phần tối. Sự thật, nhiều nhân sĩ, trí thức quăng ra những giải pháp, nghe qua thì có lý, nhưng: không có hệ thống, chẳng sát thực tế; lợi mặt này nhưng hại mặt khác; lợi ít hại nhiều,… thì làm sao dùng được. Vả lại nếu chính quyền thấy cần tiếp thu thì chỉ tiếp thu phần thích hợp và cần có lộ trình để sửa đổi chính sách. Quản lý xã hội không phải chuyện “điều khiển một cỗ xe” để có thể dừng và chuyển hướng bất kỳ lúc nào. Còn đối với những kẻ bị bỏ tù chỉ vì họ vi phạm pháp luật; đặc biệt, chúng không phải là những triết gia mà là hoạt động chính trị, dựa vào “lý sự” để chống phá Nhà nước.

Cùng với đó, ông Diện còn nhấn mạnh: “đấu tranh, phê phán, bác bỏ các quan điểm sai trái, thù địch là nhiệm vụ của Ban Tuyên giáo, Bộ Công an và Bộ Thông tin và Truyền thông và các cơ quan này đã làm tốt, không cần đến Hội Triết học”. Thực sự, đây là quan điểm phiến diện, vì trước hết, đấu tranh chống quan điểm sai trái là trách nhiệm của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân; mỗi cá nhân cần quán triệt sâu sắc đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật Nhà nước, tự đấu tranh với bản thân để rời bỏ cái xấu, quan điểm tiêu cực, đến với những điều tốt đẹp. Các cơ quan nói trên nắm vai trò nòng cốt, xây dựng chủ trương, đường lối và hướng dẫn nhân dân đấu tranh với quan điểm sai trái, thù địch. Việc đấu tranh phải có tầng, có lớp; có diện rộng, chuyên sâu; có gốc, có ngọn. Do đó, Hội triết học là nơi hội tụ các chuyên gia thì phải đấu tranh chuyên sâu, nghiên cứu xây dựng nền tảng lý luận làm gốc, làm cơ sở cho các cơ quan, ban ngành và toàn dân đấu tranh trực diện, rộng rãi tạo thành làn sóng chủ đạo để nhấn chìm các luồng tư tưởng, quan điểm sai trái.

          Chúng ta thấy rằng, ông Diện tuy là tiến sĩ nhưng đang rơi vào “tà kiến”; bản thân có nhiều quan điểm sai trái, tiêu cực, không tin tưởng vào đường lối lãnh đạo của Đảng và nhân tài đất Việt. Những người như thế không phải nhân sĩ chân chính./.

         

 

 

 

 

 

Sep 18, 2020

Phiên tòa kết hợp hài hòa giữa sự nghiêm minh và tính nhân văn

 

Ngày 14/9, phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại xã Ðồng Tâm (Mỹ Ðức, Hà Nội) kết thúc, Hội đồng xét xử sơ thẩm TAND thành phố Hà Nội đã tuyên án phạt đối với 29 bị cáo. Tiếp cận vụ án từ góc độ một luật sư người Mỹ gốc Việt đang hành nghề tại Mỹ, Luật sư Hoàng Duy Hùng đã gửi tới Báo Nhân Dân bài viết bàn về một số vấn đề liên quan phiên tòa. Xin giới thiệu để bạn đọc tham khảo.

Các bị cáo nghe tòa tuyên án

Trước hết, phải nhấn mạnh rằng, trong lúc đất nước đang sống trong thời bình mà ba chiến sĩ công an lại phải hy sinh vì chính những người vẫn rêu rao là “vì nhân dân, chống tham nhũng” như “Tổ Đồng thuận” đó là điều rất đau lòng cho mọi người dân Việt Nam quan tâm tới đất nước, đó cũng là một trong các lý do quan trọng nhất để rất nhiều người quan tâm theo dõi vụ án. Và tôi nhận xét vụ án có một số điểm nổi bật như sau:

1. Vụ án này là vụ án hình sự, không phải vụ án chính trị, song một số luật sư bào chữa cho một số bị cáo lại muốn đánh tráo khái niệm, họ gọi đây là vụ án “mang đầy màu sắc chính trị” như một luật sư đã đăng trên trang Facebook của ông ngay ngày đầu xử án. Vấn đề cơ bản nhất là lúc đầu số người hùa theo “Tổ Đồng thuận” đã không hiểu luật một cách đúng đắn. Ở Việt Nam, đất đai là của Nhà nước, người dân được trao quyền sử dụng, khi cần sử dụng cho việc chung (như xây dựng công trình công cộng, công trình quốc phòng,... thì Nhà nước thu hồi, đền bù). Ở Mỹ và châu Âu cũng có luật Eminent Domain tương tự như vậy. Ðất Ðồng Sênh là đất của sân bay Miếu Môn, là đất phục vụ nhiệm vụ quốc phòng. Từ những năm 1980, khi là Bí thư Ðảng ủy, Chủ tịch Ủy ban nhân dân xã Ðồng Tâm, ông Lê Ðình Kình đã cắt đất bán cho sáu hộ dân một cách bất hợp pháp. Sau đó, sáu hộ đó sang tay và nhân lên thành 14 hộ. Khi thu hồi, Nhà nước đã điều đình, đền bù cho 14 hộ, họ nhận tiền, vui vẻ di dời. Các nhân chứng cho biết ông Lê Ðình Kình cùng “Tổ Đồng thuận” gây áp lực không cho các chủ hộ này dời đi, rồi hăm dọa, thậm chí đánh đập một số chủ hộ.

Gia đình ông Lê Ðình Kình và các bị cáo không có một mét vuông đất ở Ðồng Sênh sao lại gọi là tranh chấp đất đai? Các bị cáo thú nhận ông Lê Ðình Kình cho họ ăn “bánh vẽ” mỗi mét vuông giá sáu triệu đồng để khơi dậy lòng tham, kích động họ vi phạm pháp luật. Tôi lấy làm tiếc khi lòng tham đã che khuất lý trí của họ. Dù từ khi sự việc xảy ra, chính quyền đã tổ chức gặp gỡ, thảo luận, báo chí tuyên truyền, phổ biến các điều luật liên quan, chỉ rõ hành vi sai trái, kêu gọi tuân thủ pháp luật nhưng họ vẫn không nhận thức để tự giác điều chỉnh hành vi. Hơn nữa, khi lực lượng chức năng thực hiện biện pháp cần thiết để bảo vệ trật tự, ông Lê Ðình Kình cùng đồng phạm đã có kế hoạch chống trả từ trước, cho nên không thể coi việc giết hại công an một cách rất dã man lại thuộc về lĩnh vực “chính trị”.

2. Trước, trong và sau khi phiên tòa được tổ chức, một số tổ chức, cá nhân đã cố gắng “quốc tế hóa” vụ án để kích động. Từ ngày 09/01/2020, khi vụ án xảy ra, các tổ chức chống cộng ở nước ngoài, nhất là tổ chức khủng bố “Việt Tân”, đã ráo riết tiếp cận một số chính phủ để rêu rao Nhà nước Việt Nam “giết” ông Lê Ðình Kình, đề nghị họ can thiệp. Tội nghiệp thay cho đến nay, không có bất kỳ chính phủ nước nào lên tiếng can thiệp. Vì làm sao can thiệp khi cơ quan cảnh sát điều tra có đủ tang chứng, nhân chứng, vật chứng và lời thú tội của các bị cáo. Chưa kể, pháp luật nhiều nước trên thế giới đều có chế tài rất nghiêm khắc đối với hành vi sai phạm này.

           Ở Mỹ, án lệnh của Tối cao Pháp viện trong vụ Graham v. Connor (Gờ-ra-ham Co-nơ), 490 U.S. 386 (1989) cho phép cảnh sát dùng vũ lực bắn chết nghi phạm trong cả các trường hợp dân sự nếu cảnh sát cảm thấy tính mạng của mình bị đe dọa. Chánh Thẩm phán lúc đó là W.Rehnquist (W.Ren-quýt) viết án lệnh như sau: “Các cảnh sát viên phải quyết định chỉ trong tích tắc, rất căng thẳng, không chắc chắn tình thế ra sao cho mình, nên áp dụng bạo lực cần thiết là điều có lý (reasoanable)”. Căn cứ các bài viết và những hình ảnh công bố trên Facebook trước đó thì “Tổ Đồng thuận” đã chuẩn bị bom xăng, dao bầu, dao chọc, dao phóng lợn, bình ga, lựu đạn,... thề sẽ giết chết “từ 300 đến 500” công an thì rõ ràng, đó là một nhóm khủng bố cần áp dụng bạo lực cần thiết nếu họ chống người thi hành công vụ. Ở Mỹ, khi cảnh sát tiến vào mà một người cầm lựu đạn đòi ném vào cảnh sát thì không những họ bắn chết một mình người đó, mà bắn luôn cả những ai có mặt, không chỉ bắn một phát súng mà bắn cả một băng đạn. Vì luật pháp của Mỹ cũng như các quốc gia phương Tây như thế và trước vật chứng, nhân chứng, lời thú tội của các bị cáo, cho nên không nhà nước nào lên tiếng hoặc can thiệp vào vụ án xảy ra ở Ðồng Tâm, và đã làm cho những người chống phá Nhà nước Việt Nam bị nhục nhã, tẽn tò.

3. Tôi thấy tính nhân văn, lượng khoan hồng của luật pháp Việt Nam rất cao, khi Viện Kiểm sát nhân dân chuyển 19 người từ tội danh “giết người” sang tội danh “chống người thi hành công vụ”". Ở Mỹ, dù có khoan hồng, họ chỉ chuyển đổi tội “giết người” sang tội “"đồng lõa giết người” với mức án chí ít cũng 20 năm hoặc chung thân. Viện Kiểm sát nhân dân quyết định đổi tội danh vì các bị cáo đã nhận ra lỗi lầm và ăn năn, hối hận. Họ cũng nói rõ tự nguyện nhận lỗi để được khoan hồng chứ không bị bức cung. Chính ông Bùi Viết Hiểu, không cần tham khảo với luật sư của ông, đã bất ngờ giơ tay phát biểu thay đổi lời khai, thú nhận lỗi lầm. Theo tôi, từ hành động của ông Bùi Viết Hiểu và các bị cáo khác, mà ông mới được nhận mức án từ 16 đến 18 năm tù, còn cứ nghe cố vấn của luật sư để cố cãi theo chiều hướng vô tội, có thể sẽ bị đề nghị mức án cao hơn.

4. Theo tôi, một số luật sư bào chữa cho một số bị cáo trong vụ án có biểu hiện không bình thường. Hoạt động nghề nghiệp của mấy luật sư này tại phiên tòa khiến bị cáo nản lòng, nên trước ngày tranh luận cuối cùng, một số người công khai không nhờ luật sư biện hộ nữa, đó là điều rất hy hữu. Luật pháp cho phép luật sư dựa trên cơ sở pháp luật để bảo vệ quyền lợi thân chủ của mình một cách tối đa, nhưng khi đã có bằng chứng, nhân chứng, vật chứng, và lời thú tội của bị cáo thì không thể bào chữa theo hướng vô tội, mà phải bào chữa theo hướng hối lỗi để được pháp luật khoan hồng, giảm nhẹ hình phạt. Nhưng mấy luật sư này không làm thế, thậm chí còn đổ lỗi cho công an. Trong lúc phiên tòa đang diễn ra, có luật sư còn lên Facebook cho rằng “lựu đạn chỉ là để tập luyện trên thao trường nên không phải là vũ khí”; một luật sư khác viết trên Facebook rằng đó là “lựu đạn rởm” không thể coi là vũ khí giết người... Nếu ở Mỹ, theo án lệnh Graham v. Connor, 490 U.S. 386 (1989) đề cập ở trên, khi tính mạng bị đe dọa, chỉ trong tích tắc cảnh sát phải quyết định có hay không bóp súng, đâu cần xác định lựu đạn “rởm” hay lựu đạn “thật” mới bắn hạ.

Công an Việt Nam quá hiền, như theo luật pháp Mỹ thì cảnh sát đã bắn cả băng đạn. Tôi đặc biệt chú ý tới sự kiện ngay ngày đầu xử án, một vị luật sư than phiền vì không được ưu tiên gửi ô-tô gần tòa án, phải đi bộ 350 m trong trời mưa, cho nên khi bước vào tòa ông quát tháo ầm ĩ, rồi than phiền về Ðoàn Luật sư Hà Nội với mấy việc không dính líu tới vụ án. Ở Mỹ, luật sư tham gia vụ án đều bị nghiêm cấm không được viết hay bình luận khi quá trình xét xử đang diễn ra. Như luật sư nọ thì nếu không bị rút bằng hành nghề, thì chí ít cũng bị tống giam vì tội khinh miệt tòa án. Tôi biết ngành tư pháp ở Việt Nam đã có nhiều đổi mới rất tích cực; mấy vị luật sư này vẫn đòi cải tổ ngành tư pháp của Việt Nam. Song có lẽ với hành xử nghề nghiệp vừa qua, họ cần cải tổ nhận thức của chính mình. Cần hiểu rằng không luật pháp ở quốc gia nào cho phép luật sư hành nghề một cách phi lý, ngang ngược, vừa bào chữa trước tòa, vừa lên mạng xã hội công bố thông tin, bình luận về sự kiện đang diễn ra tại phiên tòa.

Lời kết: Phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” xảy ra tại Ðồng Tâm (Hà Nội) đã kết thúc, Tòa đã tuyên các bản án tương ứng với mức độ hành vi phạm tội của từng bị cáo. Và những người chống cộng cực đoan lại tiếp tục la lối, điều đó không có gì phải ngạc nhiên. Tôi rất đồng tình với bản án vì ngoài việc răn đe thì luật pháp còn có tính nhân đạo, giáo dục con người khi họ biết hối lỗi. Dù có thể có phiên tòa phúc thẩm, tôi vẫn mong những người đã phải nhận án tù sẽ cải tạo thật tốt để tiếp tục được hưởng khoan hồng, những người nhận án tù treo sẽ cố gắng sinh sống lương thiện để trở thành công dân tốt. Là một luật sư người Mỹ gốc Việt, tôi quan sát vụ án và rất tán thành cách làm việc của tòa án, trình tự rõ ràng, xử lý nhân văn, mức án đúng người, đúng tội. Qua vụ án, pháp luật Việt Nam đã chứng tỏ với thế giới về sự nghiêm minh nhưng cũng đầy tính nhân văn. Cũng như trong thực tế cuộc sống đất nước hiện nay, ý Ðảng và lòng dân đã kết hợp hài hòa, triển khai rất cụ thể, hiệu quả. Phiên tòa là một bằng chứng thuyết phục, góp phần bẻ gãy những luận điệu chống phá Nhà nước Việt Nam.

Hoàng Duy Hùng (nguồn: Báo Nhân Dân, ra ngày 18/9/2020)

Sep 16, 2020

Về cái gọi là “Phản đối bản án Đồng Tâm”


Tre Việt - Chiều 14/9, Hội đồng xét xử Tòa án nhân dân Thành phố Hà Nội đã ra phán quyết sơ thẩm đối với các bị cáo trong vụ án giết người và chống người thi hành công vụ xảy ra tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội. Nhìn chung là dư luận ủng hộ và đồng tình với phán quyết này. Bởi công lý đã được thực thi nghiêm minh, nhưng pháp luật cũng rất khoan dung, nhân văn, nhân đạo đối với những bị cáo biết thức tỉnh lương tâm, thừa nhận tội lỗi của mình để sửa chữa, trở thành những công dân có ích cho gia đình và xã hội.
Thế nhưng trên mạng xã hội, internet, một số tổ chức, cá nhân, đối tượng phản động, cơ hội, chống đối chính trị trong và ngoài nước lại kêu oan, nhằm hướng lái, đánh lừa dư luận về bản chất vụ án, diễn biến phiên tòa và hoạt động tư pháp của Việt Nam. 
Ngày 15/9, trên trang facebok Việt Tân có bài: “Facebook Việt Tân lên án phiên tòa bất công xét xử 29 nông dân Đồng Tâm”, rêu rao rằng: “Bản án quá nặng nề nhằm vào các nông dân Đồng Tâm đã khiến hàng nghìn người dân trong nước và cộng đồng Quốc tế phẫn nộ vì mức độ tàn nhẫn, phi nhân tính”.   
Tre Việt đặt câu hỏi, thế nào là bản án bất công? Thống kê của tổ chức nào mà quả quyết: hàng nghìn người dân trong nước và cộng đồng Quốc tế phản đối bản án này? Vì sao các đối tượng trong vụ án đều đã cúi đầu nhận tội, xin hưởng lượng khoan hồng và pháp luật cũng đã rất nhân văn, nhân đạo khi chuyển tội danh cho 19 bị cáo để giảm nhẹ hình phạt, vậy bất công ở điểm nào, bản án nặng nề chỗ nào?
Trong quá trình xét hỏi, khi được nói lời sau cùng, trước khi Hội đồng xét xử, luận tội, các bị cáo (Lê Đình Công, Lê Đình Chức, Lê Đình Doanh, Bùi Viết Hiểu, Nguyễn Quốc Tiến, Nguyễn Văn Tuyển,…) đều đã cúi đầu thừa nhận hành vi phạm tội của mình, thừa nhận cáo trạng là đúng, xin pháp luật cho hưởng lượng khoan hồng và xin lỗi gia đình 3 chiến sĩ công an hy sinh. Lê Đình Chức, nói: “Lời đầu tiên, bị cáo xin gửi lời xin lỗi đến gia đình ba chiến sĩ công an hy sinh. Cho dù bị cáo sau này phải chết hay được trở về thì vẫn mong các gia đình tha thứ, để lương tâm bị cáo được thanh thản phần nào”. Còn Lê Đình Công, thì nói: “Về sự hy sinh của ba chiến sĩ công an, bị cáo không hay biết gì. Sau khi biết tin, bị cáo vô cùng hối hận, đã thành khẩn, ăn năn hối lỗi về những sai lầm của mình. Bị cáo kính mong Hội đồng xét xử cho hưởng sự khoan hồng”. Một trong những người hoạt động tích cực nhất trong “Tổ Đồng thuận” là Bùi Viết Hiểu, cũng đã cúi đầu nhận tội và nói: “Nhận thấy cáo buộc của Viện kiểm sát về mọi hành vi và sai phạm vừa qua của mình là rất đúng”.  Một tình tiết đặc biệt tại phiên tòa, đó là: một số bị cáo đã từ chối việc luật sư tiếp tục bào chữa cho mình. Lý do là bản cáo trạng, bản luận tội của Viện Kiểm sát đã đúng người, đúng tội, đúng sự thật, nên họ không cần tiếp tục được bào chữa; mặt khác, họ còn sợ rằng, nếu để các luật sự bào chữa tội cho mình, không những không được giảm tội, mà còn bị tòa tuyên “kịch khung” hình phạt. Vậy, xin hỏi Việt Tân vẽ ra cái “phản đối”, “kiến nghị” kia, cho rằng bản án là bất công, thì bất công ở chỗ nào? và bất công cái gì?
Tội ác của các đối tượng trong vụ án này, nhất là tội ác của Lê Đình Công, Lê Đình Chức là không thể tha thứ, pháp luật cần phải nghiêm trị để đảm bảo tính nghiêm minh. Với những bị cáo khác, nếu chiếu theo đúng những gì họ đã gây ra thì hình phạt cho họ đáng lẽ phải nghiêm khắc hơn, nhưng pháp luật đã cho họ hưởng sự khoan hồng nhất định, để họ có cơ hội làm lại cuộc đời, trở thành những công dân tốt đối với xã hội. Điều đó thể hiện tính nhân văn, nhân đạo của pháp luật và chính sách khoan hồng của Đảng và Nhà nước ta đối với những người biết ăn năn, hối lỗi.
Một xã hội hiện đại cần phải thượng tôn pháp luật, phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án đã khép lại. Những người vi phạm pháp luật đều phải trả giá cho hành vi mà mình đã gây ra, đó không chỉ là việc các bị cáo phải nhận mức án phạt tương xứng với hành vi phạm tội; mà hơn thế, bản án này còn được thực thi trong lương tâm của các bị cáo. Họ không chỉ nhận thức được sai phạm, thành khẩn khai nhận tội, mà điều quan trọng hơn là, sau phiên tòa này lương tâm họ đã được thức tỉnh. Thật nực cười cho cái gọi là “Phản đối bản án Đồng Tâm”, đó chỉ là một trò hề. Việt Tân đừng “cố đấm ăn xôi”, “cười thuê, khóc mướn” bằng những hành động vô ích nữa../.


Sep 15, 2020

Một phiên tòa công tâm, nhân văn, đúng pháp luật

       
Các bị cáo nghe tòa tuyên án chiều 14/9. Ảnh: TTXVN.
 
Tre Việt - Sau 08 ngày xét xử theo đúng các trình tự theo quy định của pháp luật, chiều ngày 14/9/2020, Hội đồng xét xử, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã tuyên án đối với các bị cáo vụ án Đồng Tâm theo hai nhóm tội danh Giết người và chống người thi hành công vụ. Về tội danh Giết người, Hội đồng xét xử đã tuyên hình phạt tử hình đối với 02 bị cáo: Lê Đình Công và Lê Đình Chức. Cùng tội danh Giết người, bị cáo Lê Đình Doanh bị phạt tù chung thân; bị cáo Bùi Viết Hiểu, bị phạt 16 năm tù giam; bị cáo Nguyễn Quốc Tiến bị phạt 13 năm tù giam; bị cáo Nguyễn Văn Tuyển, bị phạt 12 năm tù giam. Bản án xác định, các bị cáo này có mục đích gây án đến cùng, thường xuyên bàn bạc phân công, chuẩn bị kế hoạch, cùng nhau “trực tiếp thực hiện phạm tội với mục đích giết được càng nhiều cảnh sát càng tốt” và phạm tội Giết người với tình tiết tăng nặng là “giết người bằng phương pháp giết nhiều người”. Trong đó, bị cáo Lê Đình Công giữ vai trò chủ mưu cầm đầu khi thường xuyên tổ chức họp bàn chống đối, phát video và tuyên bố “giết chết 300 đến 500 công an”. Lê Đình Công cũng đặt mua lựu đạn, hướng dẫn các bị cáo khác làm bom xăng. Hành vi của bị cáo này là một trong những nguyên nhân khiến ba chiến sĩ cảnh sát hy sinh khi đang thi hành công vụ. Các bị cáo: Lê Đình Chức, Lê Đình Doanh cùng đổ xăng xuống hố khi ba chiến sĩ cảnh sát ngã xuống - nguyên nhân trực tiếp khiến ba chiến sỹ hy sinh. Hành vi của hai bị cáo thể hiện tính côn đồ, hung hãn, với mục đích giết người đến cùng. Mặc dù vậy, Hội đồng xét xử đã tuyên bố “Bị cáo Doanh lẽ ra cần loại bỏ vĩnh viễn khỏi xã hội nhưng gia đình bị cáo có bố Lê Đình Công và chú ruột Lê Đình Chức đã bị tử hình nên Hội đồng xét xử thể hiện sự nhân đạo cho lĩnh án chung thân”. Bị cáo Bùi Viết Hiểu bị xác định một trong những thủ lĩnh tinh thần của cái gọi là “tổ đồng thuận”, trực tiếp ném bom xăng về phía công an. Bị cáo phạm tội khi trên 70 tuổi, không trực tiếp gây ra cái chết cho ba cảnh sát nên được áp dụ tình tiết giảm nhẹ. Về tội Chống người thi hành công vụ, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt: bị cáo Bùi Thị Nối, 06 năm tù giam; các bị cáo: Nguyễn Văn Quân, Lê Đình Uy, Lê Đình Quang, Bùi Văn Tiến, Lê Đình Quân, mỗi người 05 năm tù giam. 17 bị cáo còn lại bị phạt từ 15 tháng tù đến 3 năm tù nhưng cho hưởng án treo. Hội đồng xét xử cũng đã tuyên trả tự do ngay tại toà cho 14 bị cáo nếu không bị tạm giam trong vụ án khác. Trước đó, Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội đã vận dụng chính sách pháp luật hình sự, đường lối khoan hồng nhân đạo của Nhà nước để áp dụng tội danh nhẹ hơn và áp dụng hình phạt nhẹ dưới mức thấp nhất của khung hình phạt đối với một số bị cáo, tạo điều kiện cho các bị cáo có cơ hội làm lại cuộc đời.
          Điều đó cho thấy, đây là một phiên tòa diễn ra theo đúng quy định của pháp luật, xử đúng người, đúng tội, công tâm và nhân văn. Tại phiên tòa, khi được phát biểu, các bị cáo đều nhận thấy rõ tội lỗi của mình, sự nghiêm minh của pháp luật, tỏ rõ sự ăn năm hối cải, xin nhân dân Đồng Tâm và cả nước, gia đình người bị hại lượng thứ và xin được hưởng sự khoan hồng của Nhà nước.
          Phiên tòa thành công là cái tát trời giáng vào mặt những kẻ tự xưng là nhà dân chủ, luật sư đấu tranh về dân chủ,… ra rả xuyên tạc bản chất sự kiện Đồng Tâm, bản chất vụ án, chủ trương, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam và pháp luật Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trên các trang mạng phi pháp, báo chí tiếng Việt ở nước ngoài, điển hình là BBC, VOA, RFA - Những cơ quan truyền thông chuyên bảo kê cho các loại tội phạm, cơ hội, chống phá Việt Nam./.


Sep 13, 2020

Nói bừa



Tre Việt - Trân Văn đã nói bừa qua bài viết: “Vụ án Đồng Tâm: Đảng bị răn đe và được dân giáo dục”, ngày 11/9/2020 trên VOA tiếng Việt. Bởi ông ta viết: “Rồi cũng sẽ tới lúc HĐXX sơ thẩm “vụ án Đồng Tâm” công bố bản án nhưng câu chuyện Đồng Tâm chưa kết thúc. Không phải tự nhiên mà càng ngày càng nhiều người Việt giận dữ”(!). Câu hỏi đặt ra là căn cứ vào đâu để ông đưa ra kết luận “càng ngày càng nhiều người Việt giận dữ” về vụ án Đồng Tâm. Rõ ràng không có khảo sát, đánh giá nào mà nói bừa như vậy. Đây cũng là cách nói không căn cứ thường thấy của các thế lực có thâm thù, chống phá Đảng, Nhà nước và Nhân dân ta. Mặc dù, chính Trân Văn cũng đã thừa nhận khi trích lời của Tuan Ngo tường thuật trên trang facebook của ông ta là khi được phép “nói lời cuối cùng” nhiều bị cáo đều chung một số ý: “…Xin lỗi gia đình bị hại, cảm ơn các thầy trong trại giam đã giáo dục để nhận ra lỗi lầm. Cảm ơn các luật sư và xin từ chối hoặc đề nghị luật sư không bào chữa theo hướng trả hồ sơ nữa. Cuối cùng là xin giảm nhẹ hình phạt”, thế mà Trân Văn là nói bừa “càng ngày càng nhiều người Việt giận dữ” về vụ án Đồng Tâm. Thế mới biết mức độ trơ chẽn của Trân Văn như thế nào rồi đấy!
Trân Văn nhắc lại câu hỏi ngây ngô của Lưu Trọng Văn được cho là gửi cho Đại tướng Tô Lâm về “chiến công Đồng Tâm”: “Tại sao người có “thành tích đặc biệt, Thượng tá Nguyễn Ngọc Mẽ - Trung đoàn trưởng Trung đoàn Cảnh sát Cơ động, trực tiếp chỉ huy trận chiến - bị điều chuyển sang Công an huyện Hoài Đức mà không ở lại trung đoàn để tổ chức mừng công và chờ thăng tiến?”. Nói câu hỏi ngây ngô vì họ không hiểu hoạt động, tính chất của công an, quân đội ở trung đoàn, sư đoàn khác gì với ở huyện, tỉnh. Hoạt động ở huyện, tỉnh đa dạng hơn ở trung đoàn, sư đoàn. Ở huyện, tỉnh hoạt động trên nhiều lĩnh vực chứ không thuần túy là huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu như ở trung đoàn, sư đoàn. Vì thế, cán bộ quân sự, công an công tác ở huyện, tỉnh có điều kiện phát triển toàn diện hơn. Chuyển Thượng tá Nguyễn Ngọc Mẽ - Trung đoàn trưởng Trung đoàn Cảnh sát Cơ động sang Công an huyện Hoài Đức với mục đích như thế.
Trân Văn lại nêu câu hỏi của Lưu Trọng Văn: tại sao đề nghị thưởng Huân chương Chiến công cho ba sĩ quan công an hy sinh mà không biểu dương, đề nghị tặng huân chương cho người khác? Việc khen thưởng là căn cứ vào thành tích, cống hiến của mỗi người, thành tích, cống hiến đến đâu thì khen thưởng đến đó, sao có chuyện tùy tiện được. Đó là lẽ đương nhiên. Thế mà họ cũng nêu câu hỏi. Thật là nực cười!


Sep 12, 2020

Can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam là trái công ước quốc tế

         Tre Việt - Lợi dụng phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án giết người, chống người thi hành công vụ ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, mới đây, trang facebook Việt Tân có đăng bài “Tổ chức Theo dõi nhân quyền yêu cầu CSVN để các nhà quan sát quốc tế tham dự tòa Đồng Tâm” của Lê Ánh. Trích lời ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của tổ chức Theo dõi nhân quyền (HRW) nói ngay trước phiên tòa sơ thẩm, rằng: “Yêu cầu nhà cầm quyền CSVN hãy để cho các nhà quan sát quốc tế độc lập, gồm cả giới ngoại giao, báo chí và NGO, theo dõi phiên tòa, và chấm dứt việc sách nhiễu, theo dõi thân nhân, gia đình của các bị cáo”.
Cần phải khẳng định rằng, việc làm của HRW là hết sức lố bịch, đã can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Việt Nam. Chúng ta đều biết, tổ chức HRW được thành lập với mục đích là cùng với một số tổ chức quốc tế khác có chung tôn chỉ, mục đích chuyên nghiên cứu và cổ vũ cho phát triển nhân quyền. Tuy nói là chuyên nghiên cứu và cổ vũ cho nhân quyền, nhưng tổ chức này thường xuyên lợi dụng nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Nhiều quốc gia trên thế giới đã cáo buộc HRW chịu quá nhiều chi phối từ Chính phủ Hoa Kỳ, hoạt động không đúng tôn chỉ, mục đích. Chẳng hạn Liên bang Nga đã nhiều lần chỉ trích HRW về những động thái tuyên truyền, xuyên tạc, kích động, tạo cớ can thiệp vào những vấn đề nội bộ của nước này. Tương tự, do có những hành động vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc tế và các quy tắc cơ bản của quan hệ quốc tế, cũng như can thiệp vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc nên Chính phủ nước này đã áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với HRW. Không phải ngẫu nhiên mà trang web của HRW lại bị cấm hoạt động tại Thái Lan; Chính phủ nước này buộc phải làm điều ấy là vì thông qua trang web này, HRW thường xuyên đội lốt “theo dõi nhân quyền” để tuyên truyền xuyên tạc, tán phát những nội dung thông tin sai lệch, kích động, vi phạm các quy định về an ninh quốc gia của họ. HRW còn bị nhiều quốc gia, như: Liên bang Đức, Cuba, Sri Lanka, Triều Tiên, Ethiopia, Syria,... chỉ trích, phản đối với những nội dung và mức độ khác nhau, vì đã can thiệp, làm phức tạp tình hình, gây khó khăn cho việc bảo đảm nhân quyền ở các nước này.
Trong khi đó, ngay trên đất Mỹ nơi HRW đặt trụ sở thì vấn đề nhân quyền luôn đươc nhìn nhận là “vùng trũng” của thế giới. Hằng năm, cảnh sát Mỹ bắn chết hơn 1.000 người ngay tại những nơi mà không cần phải xét xử; nhất là trong những ngày đầu năm 2020 này, xuất phát từ vụ công dân Mỹ gốc Phi George Floyd bị cảnh sát da trắng ghì cổ đến chết đã và đang thổi bùng các cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc, từ đó dấy lên các cuộc bạo loạn, cướp bóc, đốt phá trên khắp nước Mỹ, cho đến nay vẫn còn là vấn đề đau đầu của Nhà trắng,… thế nhưng HRW không hề lên tiếng!
Đối với vụ án đặc biệt nghiêm trọng xảy ra ngày 09/01/2020 tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội, toàn bộ vụ việc đã được cơ quan điều tra kết luận rõ ràng với những chứng cứ xác thực và sự thừa nhận của chính các bị can trong vụ án. Thực tế là, sau 04 ngày phiên tòa diễn ra, quá trình xét hỏi tại phiên toà, chính sự thành khẩn của các bị cáo (trong số 29 bị cáo hầu toà, có 25 bị cáo bị truy tố về tội “Giết người”, 04 bị cáo bị truy tố về tội “Chống người thi hành công vụ) đã khiến đại diện Viện kiểm sát thực hành quyền công tố khi luận tội, đã cân nhắc, đánh giá kỹ lưỡng trước khi đề nghị Hội đồng xét xử chuyển tội danh từ tội “Giết người” sang tội “Chống người thi hành công vụ” đối với 19 bị cáo. Việc đề nghị chuyển tội danh như vậy của Viện kiểm sát đã thể hiện tính nhân văn, nhân đạo của Đảng, Nhà nước và chính sách khoan hồng của pháp luật Việt Nam đối với các bị cáo. Vậy thì, HRW lấy tư cách gì mà yêu cầu Nhà nước Việt Nam cho quan sát quốc tế độc lập theo dõi phiên tòa?
          Rõ ràng, HRW đã vi phạm nghiêm trọng công ước và nguyên tắc quốc tế về cấm can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia khác trong các điều ước quốc tế. Điều 2, Hiến chương Liên hợp quốc (năm 1945), lần đầu tiên đã quy định về nguyên tắc cấm can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia khác. Sau đó, tại Nghị quyết 2625 (năm 1970) của Đại hội đồng Liên hợp quốc, nguyên tắc cấm can thiệp vào công việc nội bộ của quốc gia khác tiếp tục được ghi nhận cụ thể và rõ ràng hơn, đó là: “Không quốc gia nào hay nhóm quốc gia nào có quyền can thiệp, trực tiếp hay gián tiếp, vì bất kỳ lý do gì vào công việc đối nội và đối ngoại của bất kỳ quốc gia nào khác”. Sự công tâm hay “thượng tôn” pháp luật trong vụ án này sẽ được thể hiện bằng bản án công minh, tương ứng với những gì các bị can đã gây ra trên cơ sở sự thật khách quan. Đây là việc pháp luật của Việt Nam xử lý những công dân vi phạm để bảo đảm an ninh, trật tự của quốc gia, đó là công việc nội bộ của Việt Nam mà bất cứ quốc gia nào cũng sẽ phải làm như vậy. Thế nên, HRW đừng đội lốt “theo dõi nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, bởi vì đó là việc làm trái với công ước quốc tế./.



Sep 11, 2020

Kẻ máu lạnh



Tre Việt - Phiên tòa xét xử vụ Đồng Tâm đang thu hút sự quan tâm của dư luận. Theo Đài RFA mà một số trang facebook đưa lại cách đây hơn hai chục giờ đồng hồ cho biết: một vài luật sư trong số luật sư bảo vệ các bị cáo đề nghị thực nghiệm về việc 3 chiến sĩ công an hy sinh. Đây là sự đòi hỏi nhẫn tâm, của kẻ có máu lạnh.
          Lý lẽ của vài luật sư đòi thực nghiện hiện trường là: “Trong kết luận điều tra cho biết cái chết của 3 người này là do “ngạt khí và than hóa toàn thân do nhiệt ở mức độ rất nặng” và không có nêu bệnh nền”. Điều đó cho thấy, vài luật sư đòi thực nghiệm có ý nghi ngờ về kết luận điều tra. Việc 3 chiến sĩ công an hy sinh là thật, việc than hóa toàn thân là thật. Vậy họ nghi ngờ về cái gì? Thực tiễn cho thấy, cũng có trường hợp xuống giếng khơi đào sâu, có thể dẫn đến tử vong do bị ngạt khí, nhưng không “than hóa toàn thân” được. Nếu không có kẻ đổ xăng châm lửa thì các chiến sĩ ấy có bị than hóa toàn thân do nhiệt độ cháy của lượng lớn xăng gây ra? Thế mà họ còn nói “không có nêu bệnh nền”, ý của họ phải chăng là các chiến sĩ hy sinh do ở dưới hố sâu và bệnh nền? Cứ cho là 3 chiến sĩ có bệnh nền, nhưng không thể bệnh nền của 3 người như nhau để dẫn đến cái chết đều “than hóa toàn thân”. Rõ như ban ngày thế mà vài luật sư kia lại cố bảo vệ cho hành động sai trái, hành động giết người là sao? Lương tâm của những luật sư này để đâu?
          Đúng như Luật sư Nguyễn Hồng Bách, người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho 3 chiến sĩ công an nêu: “Chúng ta có thể dựng lại hiện trường 1 vụ giết người tàn bạo như vậy hay không?
Ai là người dám chui vào cái hố đó, cho người khác đổ xăng lên?
Thậm chí dùng vật thay thế hoặc con vật khác, chúng ta cũng không có quyền”. Bởi việc dựng lại hiện trường giết người tàn bạo như thế là sự nhẫn tâm, nó không chỉ gây đau thương cho gia đình 3 chiến sĩ công an, đồng nghiệp mà cho tất cả những ai có lương tâm và lương tri. Có lẽ chỉ những kẻ nhẫn tâm, vô cảm, có máu lạnh mới đủ “dũng khí” thực nghiệm hiện trường giết người man rợ đó mà thôi./.



Sep 10, 2020

Nói lấy được

            Tre Việt - Vụ án Đồng Tâm đang được xét xử, lại là dịp để một số người cố tình nói lấy được, nhằm bệnh vực những kẻ chống người thi hành công vụ tại thôn Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội vào ngày 09/01/2020.

Lý lẽ của họ là tại sao đang đêm hôm mà lực lượng chức năng lại vào làng, “tấn công người dân”(!). Có thực như vậy! Tre Việt được biết, để bảo đảm an ninh, an toàn cho lực lượng xây dựng tường rào tại khu vực đất quân sự vào sáng hôm sau, thì công tác chuẩn bị phải chuẩn bị trước, đi trước. Một trong những việc phải làm là ngăn một số người của thôn Hoành đòi hỏi vô lý “đất của mình” tại khu vực được xây tường rào. (Nói đòi hỏi vô lý là bởi, trong số những người đòi hỏi đất thì không ai có đất ở đấy cả, 14 hộ dân sử dụng đất trái phép đã nhận đền bù, bàn giao đất cho chính quyền). Để bảo đảm an ninh, an toàn cho lực lượng xây dựng tường rào bao quanh khu đất quân sự, thì một trong những nơi cần lập chốt bảo đảm an ninh, an toàn là đầu thôn Hoành. Trong khi lực lượng chức năng thực hiện nhiệm vụ ở đầu thôn Hoành (đầu thôn chứ không phải trong làng như họ gán ghép), thì những kẻ đòi đất vô lý sử dụng bom xăng, vũ khí tự tạo tấn công lực lượng chức năng trước, buộc lực lượng chức năng phải sử dụng biện pháp cần thiết đối với lực lượng này chứ không phải “người dân” như họ “lập lờ đánh lận con đen”. Đến khi buộc phải sử dụng biện pháp cần thiết với những kẻ này thì lực lượng chức năng mới vào làng. Như vậy, một số kẻ cho rằng, sao đang đêm hôm mà lực lượng chức năng lại vào làng để “tấn công người dân” là nói lấy được, là họ chưa chịu suy nghĩ, nhìn cả quá trình, mà chỉ thấy lực lượng chức năng có mặt trong làng vào sáng sớm là họ vội hồ đồ đưa ra kết luận sai thực tế.

Một số kẻ của thôn Hoành có chủ động tấn công lực lượng chức năng không? Bằng thực tiễn những gì đã diễn ra, cho câu trả lời là có. Bởi lẽ, không chủ động tấn công lực lượng chức năng sao họ tự tạo bom xăng, vũ khí tự chế, mua lựu đạn,... những thứ bị pháp luật nghiêm cấm người dân sử dụng. Không chủ động tấn công lực lượng chức năng thì đang đêm hôm, chính xác là nửa đêm về sáng chúng đến nhà nhau làm gì? Bình thường thì vào giờ đấy người nào ở nhà người ấy. Thế mà một số kẻ có mặt ở nhà Lê Đình Kình, chẳng phải là chúng chủ động tổ chức tấn công lực lượng chức năng sao? Thế mà một số kẻ cứ nói lấy được, ra sức bênh vực cho những kẻ chống người thi hành công vụ ở thôn Hoành, Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội là sao? Nhìn vào cái tên ra sức bảo vệ kẻ chống người thi hành công vụ ở Đồng Tâm, chúng ta bắt gặp những cái tên luôn ra sức chống đối Đảng, Nhà nước, chế độ và Nhân dân ta. Những kẻ này với những người ở cái gọi là “Tổ đồng thuận” ở Đồng Tâm chẳng qua cũng cùng một giuộc, “Cùng hội cùng thuyền” mà thôi! Đúng là “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” người xưa nói chẳng sai chút nào./.


Lộng ngôn

           Tre Việt - Kênh tiếng Việt của Đài RFA vừa đăng bài: “Vấn nạn xã hội Việt Nam dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản”. Bài viết đã liệt kê thông tin về tình hình xã hội ở nước ta, cụ thể là một số vụ việc vi phạm pháp luật, đạo đức xã hội diễn ra trong thời gian gần đây. Đồng thời, đăng tải ý kiến, đánh giá, nhận định của một số phần tử (Mạc Văn Trang, Nguyễn Đình Cống, Lê Nguyên...), cho rằng, nguyên nhân của những vụ việc vi phạm pháp luật, đạo đức xã hội nêu trên là do hậu quả của lãnh đạo độc Đảng(!). Từ đó, nhận định bừa rằng “…, nếu tiếp tục theo kiểu thống trị của Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay thì xã hội Việt Nam ngày càng lụn bại. Tương lai của dân tộc, đất nước này u ám lắm,…”. Đây là những phát ngôn hàm hồ, lộng ngôn cần bị vạch mặt, lên án.

Thứ nhất, một số vụ việc vi phạm pháp luật, đạo đức xã hội xảy ra thời gian gần đây mà bài viết liệt kê chỉ là vụ việc mang tính nhỏ lẻ, bột phát, cá biệt chứ không phản ánh toàn diện về thực trạng xã hội Việt Nam với gần một trăm triệu dân. Trong thời buổi bùng nổ công nghệ thông tin, phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội như hiện nay thì thông tin về những vụ việc vi phạm pháp luật, đạo đức xã hội đến với công chúng nhanh hơn, nhiều thông tin hơn cũng là điều dễ hiểu. Và thực tế này không chỉ diễn ra ở Việt Nam mà ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, kể cả ở những nước phát triển đều có xảy ra. Cho nên, tình hình đó ở Việt Nam không phải là ngoại lệ. Chỉ có những kẻ bất mãn, tiêu cực, trở cờ, phản Đảng, chuyên săm soi, “bới lông tìm vết” thì mới lấy những vụ việc vi phạm pháp luật, đạo đức xã hội nhỏ lẻ, cá biệt, lấy đó là “miếng mồi” ngon để nói xấu, đả kích xã hội, rồi lộng ngôn xuyên tạc, chống phá chế độ khi cho rằng đó là hậu quả của sự lãnh đạo độc Đảng mà thôi.

Thứ hai, thực tế xã hội Việt Nam từ khi có Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, lãnh đạo đã hoàn toàn đổi thay: nhân dân ta từ thân phận nô lệ đã được độc lập, tự do, con người được phát triển toàn diện. Bộ mặt đất nước, kinh tế - xã hội ngày càng đổi thay, phát triển, cuộc sống nhân dân ngày càng đầy đủ, ấm no, hạnh phúc; vị thế, uy tín của đất nước trên trường quốc tế ngày càng được khẳng định, nâng cao. Sự thật đó đã quá rõ ràng và không thể phủ nhận. Thế nên nhận định rằng: xã hội Việt Nam ngày càng lụn bại. Tương lai của dân tộc, đất nước này u ám lắm,… chỉ là ý kiến chủ quan, không có cơ sở. Liên hợp quốc vừa tổ chức tọa đàm trực tuyến với chủ đề: “Việt Nam - ngôi sao đang lên”, nhiều nước, tổ chức quốc tế đã đánh giá cao về Việt Nam. Đó là kết quả của phòng, chống dịch Covid-19 giai đoạn 2, là kết quả phát triển kinh tế, thu hút đầu tư nước ngoài và xuất nhập khẩu, v.v.

Thứ ba, bản thân Mạc Văn Trang, Nguyễn Đình Cống là những người được sinh ra, dung dưỡng, trưởng thành, được là “ông nọ, bà kia” là nhờ chế độ xã hội này. Thế nhưng khi về hưu, họ đã không còn đủ bản lĩnh để đứng vững trước những tác động xấu dẫn đến thoái hóa, biến chất, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, sinh ra bất mãn, tiêu cực với chế độ, trở cờ, phản Đảng, “ăn cháo, đá bát”. Vậy nên, các ông nên bớt sân si, hãy sống vui vẻ cùng con cháu những tháng năm cuối đời, đừng để dư luận xã hội lên án, nguyền rủa./.