Tre Việt – Ngày 10/6, trang facebook Việt Tân đăng bài: “Vận động Nghị viện châu Âu chế tài tình trạng đàn áp xuyên quốc gia của Việt Nam”, rêu rao rằng: “Trong hai ngày 09 - 10/6/2026, Việt Tân cùng các cơ quan và tổ chức quốc tế có cuộc vận động tại Nghị viện Châu Âu về tình trạng đàn áp xuyên quốc gia của Việt Nam”. Tại buổi vận động, họ đề cập đến ba trường hợp tiêu biểu liên quan đến hoạt động “đàn áp xuyên quốc gia” của chính quyền Việt Nam, là: Nguyễn Văn Đài, Lê Trung Khoa và Y Quynh Bdap. Đồng thời, kỳ vọng sẽ góp phần nâng cao nhận thức của các nhà hoạch định chính sách châu Âu về thực trạng “đàn áp xuyên quốc gia”, thúc đẩy các biện pháp bảo vệ những người tị nạn chính trị và các nhà hoạt động nhân quyền đang sinh sống bên ngoài Việt Nam(!).
Trước hết cần khẳng định rõ: “đàn áp xuyên quốc gia” không phải là thuật ngữ pháp lý được thừa nhận trong luật pháp quốc tế. Việc một số tổ chức tự ý gán ghép, suy diễn khái niệm này cho Việt Nam thực chất là thủ đoạn đánh tráo khái niệm, cố tình biến các hoạt động hợp tác tư pháp, an ninh hợp pháp thành “vi phạm nhân quyền”.
Theo Hiến chương Liên hợp quốc, mọi quốc gia đều có quyền bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; đồng thời, có nghĩa vụ hợp tác quốc tế trong phòng, chống tội phạm, nhất là tội phạm xuyên biên giới, khủng bố. Việt Nam thực hiện các quyền và nghĩa vụ này trên cơ sở pháp luật, không có ngoại lệ và không nhắm tới bất kỳ cá nhân nào chỉ vì quan điểm chính trị.
Việt Nam cũng là thành viên của nhiều công ước quốc tế quan trọng về quyền con người, như: Công ước về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR), Công ước về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (ICESCR), Công ước chống tra tấn (CAT). Việc tham gia và thực hiện các công ước này cho thấy cam kết nghiêm túc của Việt Nam trong việc bảo vệ và thúc đẩy quyền con người.
Gần đây, tòa án Thái Lan trục xuất, dẫn độ Y Quynh Bđăp về Việt Nam cho thấy một cá nhân từng tin rằng tấm hộ chiếu nước ngoài và giấy tị nạn sẽ là “tấm kim bài” bảo vệ mình, nhưng cuối cùng vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, phá bỏ ảo tưởng “vùng an toàn” cho các đối tượng cực đoan.
Việc Việt Nam khởi tố, xét xử Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài,… và hợp tác với các tập đoàn công nghệ lớn, như: Meta (sở hữu nền tảng Facebook), Google (sở hữu nền tảng YouTube) gỡ bỏ các kênh chống phá Việt Nam, cô lập cộng đồng và cắt nguồn tài chính, minh chứng cho việc pháp luật Việt Nam có thể thực thi hiệu quả đối với các nền tảng xuyên biên giới. Những ví dụ này cho thấy, việc xử lý các hành vi vi phạm pháp luật của Việt Nam hoàn toàn tuân theo pháp luật, không phải hành vi đàn áp chính trị hay vi phạm nhân quyền.
Luận điệu vu khống Việt Nam “đàn áp xuyên quốc gia” là sản phẩm của sự suy diễn chủ quan và động cơ chính trị không trong sáng. Thực thi pháp luật nghiêm minh, hợp tác quốc tế về tư pháp và chống khủng bố không những không vi phạm nhân quyền, mà còn thể hiện trách nhiệm của Việt Nam đối với người dân và cộng đồng quốc tế.
Vì vậy, cái gọi là “đàn áp xuyên quốc gia” của chính quyền Việt Nam mà Việt Tân rêu rao chỉ là chiêu trò lợi dụng vỏ bọc “nhân quyền”, cố tình được thêu dệt nhằm bóp méo các hoạt động thực thi pháp luật hợp pháp, hợp tác quốc tế chính đáng của Việt Nam; qua đó, gây sức ép chính trị, làm tổn hại và bôi nhọ hình ảnh của Việt Nam trên trường quốc tế. Những luận điệu xuyên tạc, quy chụp lố bịch này không chỉ thiếu cơ sở pháp lý, mà còn đi ngược lại thông lệ và luật pháp quốc tế. Do đó, cần bị lên án và đấu tranh, bác bỏ./.
Theo Hiến chương Liên hợp quốc, mọi quốc gia đều có quyền bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; đồng thời, có nghĩa vụ hợp tác quốc tế trong phòng, chống tội phạm, nhất là tội phạm xuyên biên giới, khủng bố. Việt Nam thực hiện các quyền và nghĩa vụ này trên cơ sở pháp luật, không có ngoại lệ và không nhắm tới bất kỳ cá nhân nào chỉ vì quan điểm chính trị.
Việt Nam cũng là thành viên của nhiều công ước quốc tế quan trọng về quyền con người, như: Công ước về các quyền dân sự và chính trị (ICCPR), Công ước về các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa (ICESCR), Công ước chống tra tấn (CAT). Việc tham gia và thực hiện các công ước này cho thấy cam kết nghiêm túc của Việt Nam trong việc bảo vệ và thúc đẩy quyền con người.
Gần đây, tòa án Thái Lan trục xuất, dẫn độ Y Quynh Bđăp về Việt Nam cho thấy một cá nhân từng tin rằng tấm hộ chiếu nước ngoài và giấy tị nạn sẽ là “tấm kim bài” bảo vệ mình, nhưng cuối cùng vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, phá bỏ ảo tưởng “vùng an toàn” cho các đối tượng cực đoan.
Việc Việt Nam khởi tố, xét xử Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài,… và hợp tác với các tập đoàn công nghệ lớn, như: Meta (sở hữu nền tảng Facebook), Google (sở hữu nền tảng YouTube) gỡ bỏ các kênh chống phá Việt Nam, cô lập cộng đồng và cắt nguồn tài chính, minh chứng cho việc pháp luật Việt Nam có thể thực thi hiệu quả đối với các nền tảng xuyên biên giới. Những ví dụ này cho thấy, việc xử lý các hành vi vi phạm pháp luật của Việt Nam hoàn toàn tuân theo pháp luật, không phải hành vi đàn áp chính trị hay vi phạm nhân quyền.
Luận điệu vu khống Việt Nam “đàn áp xuyên quốc gia” là sản phẩm của sự suy diễn chủ quan và động cơ chính trị không trong sáng. Thực thi pháp luật nghiêm minh, hợp tác quốc tế về tư pháp và chống khủng bố không những không vi phạm nhân quyền, mà còn thể hiện trách nhiệm của Việt Nam đối với người dân và cộng đồng quốc tế.
Vì vậy, cái gọi là “đàn áp xuyên quốc gia” của chính quyền Việt Nam mà Việt Tân rêu rao chỉ là chiêu trò lợi dụng vỏ bọc “nhân quyền”, cố tình được thêu dệt nhằm bóp méo các hoạt động thực thi pháp luật hợp pháp, hợp tác quốc tế chính đáng của Việt Nam; qua đó, gây sức ép chính trị, làm tổn hại và bôi nhọ hình ảnh của Việt Nam trên trường quốc tế. Những luận điệu xuyên tạc, quy chụp lố bịch này không chỉ thiếu cơ sở pháp lý, mà còn đi ngược lại thông lệ và luật pháp quốc tế. Do đó, cần bị lên án và đấu tranh, bác bỏ./.

0 comments:
Post a Comment