Mar 30, 2016

LUẬT SƯ LÊ QUỐC QUÂN LẠI “NÓI CÀN”

Tre Việt - Mới đây, nhân dịp Quốc hội Việt Nam khóa XIII đang họp, ngày 27-3-2016, Lê Quốc Quân viết bài “miễn nhiệm là đảo chính hợp hiến?” gửi cho BBC. Như mọi người điều biết: việc Quốc hội khóa XIII thực hiện chương trình, nội dung kỳ họp cuối cùng được công khai trên các phương tiện thông tin truyền thông; trong đó, Quốc hội sẽ miễn nhiệm và bầu các chức danh mới theo Luật tổ chức Quốc hội. Quy trình đó được các đại biểu Quốc hội thảo luận công khai và thực hiện bỏ phiếu kín; kết quả được Quốc hội thảo luận, biểu quyết thông qua Nghị quyết về việc miễn nhiệm và bầu các chức danh mới theo đúng luật. Việc làm này là hết sức bình thường, thế mà “luật sư” Quân cho rằng: việc làm này là vi hiến. Thử hỏi “ông luật sư” Điều 71, Điều 87 và Điều 97, theo đó nhiệm kỳ của Chủ tịch Quốc Hội, Chủ tịch nước, Thủ tướng là 5 năm và phải bắt đầu sau khi có quốc hội khóa mới, nhưng có nội dung nào quy định một cá nhân phải nhất thiết giữ chức danh của mình đúng 5 năm không? Có lẽ “ông luật sư” mắc bệnh nghề nghiệp đến hoang đường mà nói nhảm. Hơn nữa “ông” có biết rằng Quốc hội Việt Nam khóa XIII có bao nhiêu người có trình độ đại học và trên đại học không? Xin thông tin để “ông luật sư” biết, đại biểu có: trình độ đại học là 52,40%; trình độ trên đại học là 45,80%. Không cần nói chắc hẳn “ông” cũng biết, trong số đại biểu Quốc hội đương nhiên có những người là bậc thầy của “ông” về luật. Chẳng có lẽ “ông” lại tự đề cao mình hơn họ? Cứ cho rằng “ông” hơn được một hay vài người nhưng chắc chắn “ông” không thể hơn cả tập thể 500 vị đại biểu Quốc hội đại diện cho cử tri cả nước. Vậy thì, “ông” hãy câm ngay cái miệng, đừng “ngu đần” mà nói “miễn nhiệm là đảo chính hợp hiến”.
Lê Quốc Quân
Chẳng biết “ông luật sư” có trình độ cao đến đâu và đào sâu nghiên cứu thế nào mà cái miệng lại “phọt” ra: Cơ quan tối cao của đảng là đại hội đảng nhưng thực tế chỉ là hợp thức hóa ý định của Trung ương. Trung ương cũng chỉ là làm theo ý của Bộ Chính trị mà Bộ chính trị cuối cùng cũng chỉ là ý định của một vài cá nhân. Nếu nhìn chiếc nón chúng ta sẽ thấy được tính toàn trị của xã hội hôm nay. Từ trên chóp nón, một vài lãnh đạo chỉ đạo Trung ương, sau đó Trung ương chỉ đạo đại hội, chỉ đạo bầu nên quốc hội để thiết lập nhà nước ở Trung ương. Là công dân Việt Nam “ông luật sư” thừa biết, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo bằng đường lối thông qua các nghị quyết. Đảng không bao biện làm thay nhà nước. Nhà nước quản lý xã hội bằng luật, điều này hẳn nhiên là “ông luật sư” biết. Đố “ông luật sư” tìm thấy văn bản nào thể hiện Đảng Cộng sản Việt Nam có ban hành luật? Nhắc để “luật sư” biết: Nguyên tắc tổ chức và cơ cấu tổ chức của Đảng Cộng sản Việt Nam được quy định tại Điều 9 Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam; thực hiện lãnh đạo tập thể theo nguyên tắc tập trung dân chủ. Do đó quyền lực không do một cá nhân nào thâu tóm và quyết định. Như vậy, cái điều “ông luật sư” viết nêu trên hoàn toàn do tự “ông” bịa đặt nhằm mục đích xấu xa là hạ thấp uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Vậy, chúng ta hãy tìm hiểu xem Lê Quốc Quân là người như thế nào?
Lê Quốc Quân sinh năm 1971 tại huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, tốt nghiệp trường đại học Ngoại Ngữ Hà Nội. Lê Quốc Quân đã từng có thời gian làm giáo viên tại trường Đại học Giao Thông Vận tải sau đó thì nghỉ việc và được tham gia một khóa học từ học bổng của tổ chức Quốc gia Hỗ trợ Dân chủ NED (National Endowment for Democracy) ở Mỹ.
Các báo đài Mỹ và phương Tây gọi Lê Quốc Quân là luật sư, blogger và cũng là nhà tranh đấu dân chủ ở Việt Nam. Quân được các báo đài nước ngoài và các tổ chức phản động khen ngợi vì lòng dũng cảm lên tiếng bảo vệ quyền tự do tôn giáo và thể chế chính trị đa nguyên. Bởi, theo họ Quân được xem là một luật sư nhiệt tình giúp đỡ người nghèo, khao khát đóng góp cho một xã hội công bằng, tôn trọng nhân quyền và phát triển tại Việt Nam. Quân theo đạo công giáo và là một nhà tranh đấu cho quyền tự do tín ngưỡng. Bên cạnh đó Quân còn có nhiều bài viết đấu tranh cho tự do, dân chủ, đòi đa nguyên, đa đảng tại Việt Nam và tự coi mình là “luật sư bất đồng chính kiến”.
Sự thật thì, Lê Quốc Quân là một kẻ coi thường pháp luật: là một luật sư, là người hiểu biết về pháp luật, thế nhưng Lê Quốc Quân lại liên tục vi phạm pháp luật Việt Nam, là một nhân vật thường xuyên xuất hiện tại các đám đông gây rối trật tự công cộng, với vai trò kích động, lôi kéo. Năm 2008, Lê Quốc Quân đã từng tham gia tụ tập đông người, kích động gây rối trật tự công cộng, hủy hoại tài sản, chống người thi hành công vụ tại khu vực 42 Nhà Chung (quận Hoàn Kiếm) và 178 Nguyễn Lương Bằng (quận Đống Đa). Điển hình là: tháng 4-2011, Quân cùng một số người gây rối trật tự công cộng bên ngoài phiên tòa xét xử vụ án Cù Huy Hà Vũ; từ tháng 7-2011 đến nay, Lê Quốc Quân còn nhiều lần lợi dụng danh nghĩa yêu nước, biểu tình phản đối Trung Quốc để cùng nhiều người tụ tập gây rối trật tự công cộng tại khu vực tượng đài vua Lý Thái Tổ (quận Hoàn Kiếm), bị Công an quận Hoàn Kiếm nhiều lần ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức cảnh cáo. Trong kinh doanh, Quân còn bị khởi tố về tội trốn thuế và bị tạm giam. Kết quả điều tra xác định, Công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam do Lê Quốc Quân làm giám đốc đã 13 lần thay đổi Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh. Công ty này có ngành nghề kinh doanh là cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu, dịch vụ nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường. Lợi dụng pháp nhân trên, Lê Quốc Quân đã trực tiếp chỉ đạo nhân viên dưới quyền tìm một số cán bộ, chuyên gia kinh tế để lấy thông tin cá nhân, sau đó làm các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn, cộng tác viên khống nhằm mục đích để hợp thức việc tăng chi phí của công ty, rồi sau đó làm thủ tục kê khai với Cơ quan Thuế nhằm trốn thuế thu nhập doanh nghiệp. Cơ quan chức năng đã đủ chứng cứ kết luận công ty trách nhiệm hữu hạn Giải pháp Việt Nam đã trốn thuế với tổng số tiền là 437.500.000 đồng. Với những bằng chứng không thể chối cãi này Lê Quốc Quân không thể biện minh hay rao giảng rằng “mình hoàn toàn vô tội theo pháp luật Việt Nam và luật pháp thế giới”. Không chỉ vậy, Quân còn là một kẻ phản động, kích động nhân dân gây rối trật tự, an ninh. Quân thường xuyên trả lời phỏng vấn, cung cấp thông tin bịa đặt, sai sự thật về mặt trái xã hội cho một số cơ quan truyền thông nước ngoài; đăng tải những thông tin chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của cá nhân và tổ chức trên blog cá nhân. Bộ mặt thật, trơ trẽn, ngạo mạn, ngông cuồng và giã tâm của Quân được thể hiện qua chính câu nói: “Tôi muốn làm con ruồi Trâu đốt vào mông đít xã hội để cho nó nhảy về phía trước”.
Với những “thành tích” như vậy, việc Lê Quốc Quân “nói càn”, “sủa bậy” không có gì khó hiểu.

Khuyên ông hãy nghe lời cổ nhân dạy: “không biết thì dựa cột mà nghe” kẻo rước vạ vào thân thì khổ “ông luật sư”, “nhà dân chủ” tự phong nhé! 

Một bầy… lại “ông ổng sủa”

Tre Việt - Ngày 23-3-2016, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm các bị cáo: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy về tội: “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258, Bộ luật Hình sự của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tại phiên tòa, mặc dù bị cáo Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy ra sức chối tội, bác bỏ cáo trạng do Viện Kiểm sát và cơ quan điều tra đưa ra, nhưng với những chứng cứ sát thực, Tòa án nhân nhân thành phố Hà Nội đã tuyên xử: Nguyễn Hữu Vinh 05 năm tù giam; Nguyễn Thị Minh Thúy 03 năm tù giam.
Nguyễn Hữu Vinh
Cần phải khẳng định ngay rằng, đây là bản án khách quan, đúng người đúng tội. Cơ quan điều tra đã thu thập đầy đủ chứng cứ, lời khai, làm rõ việc Nguyễn Hữu Vinh (chủ nhân của blog Việt sử ký, blog Chép sử và là người điều hành trang web Basam từ ngày 9-9-2007 đến 1-1-2012); Nguyễn Thị Minh Thúy (nhân viên của Nguyễn Hữu Vinh tại Công ty TTHH Điều tra và Bảo vệ-VPI và cũng là người trực tiếp điều hành trang web Basam từ năm 2012 đến nay) đã lợi dụng các quyền tự do dân chủ tung lên internet những bài viết có nội dung xấu, thông tin sai lệch làm giảm uy tín, mất lòng tin trong nhân dân và cơ quan nhà nước, tổ chức xã hội, công dân, quy định tại Điều 258 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Như vậy, hành động của bị can Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy đã được điều tra đúng theo quy định của pháp luật Việt Nam, nên việc Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên án xử tù giam như trên là đúng người, đúng tội.
Thế nhưng, với một động cơ thiếu trong sáng, mục đích xấu, ngay sau khi Tòa tuyên án, một số tổ chức và cá nhân, như: Giám sát nhân quyền-HRW; Liên đoàn quốc tế nhân quyền - FIDH; Ân xá quốc tế - AI; Phóng viên không biên giới - RSF; Bảo vệ nhà báo - CPJ; Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam; L.Melian (quyền đại diện Văn phòng nhân quyền Liên hợp quốc tại khu vực Đông Nam Á),… lập tức “ông ổng sủa”, rằng: “Việc kết tội này… không phù hợp với các quyền tự do biểu đạt và tư do báo chí được quy định trong Hiến pháp Việt Nam, cũng như các nghĩa vụ của Việt Nam theo Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị,…”; “… Chính phủ Việt Nam chấm dứt bản án theo Điều 258 và những điều khoản mơ hồ khác, ngưng truy bức các cá nhân sử dụng quyền tự do phát biểu ý kiến”! Nói một bầy,… “ông ổng sủa” chẳng sai chút nào. Bởi lẽ, Việt Nam là một quốc gia có chủ quyền, là thành viên có uy tín và trách nhiệm của Liên hợp quốc cũng như những tổ chức của Liên hợp quốc. Hiện nay, Việt Nam đã và đang xây dựng, hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, mà ở đó mọi quyền con người, quyền công dân được đảm bảo ngày càng tốt hơn. Mọi người dân Việt Nam dẫu ở trong nước hay ở nước ngoài, cộng đồng quốc tế đều thấy rõ điều đó và ủng hộ cả về trí tuệ, sức người, sức của để xây dựng nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Những thành tựu quan trọng, có ý nghĩa lịch sử của Việt Nam trên con đường xây dựng đất nước “văn hóa, văn minh, giàu mạnh” được công đồng quốc tế đánh giá cao. Điều này là một sự thực hiển nhiên. Cùng với đó, những nội dung của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên hợp quốc, Hiến pháp Việt Nam, Điều 258 Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam được công bố rất rõ ràng. Hành vi phạm tội nghiêm trọng của Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đã không chỉ vi phạm pháp luật Việt Nam mà còn vi phạm quyền con người, quyền công dân theo quy định của Công ước về quyền con người, quyền công dân của Liên hợp quốc và được chứng minh rõ. Do vậy, nói chúng sủa càn là chẳng sai!
Thực ra đối với người dân Việt Nam và những người chân chính luôn đấu tranh vì sự tiến bộ, dân chủ và phát triển trên thế giới chẳng lạ gì bộ mặt bẩn của: HRW, FIDH, AI, RSF, CPJ,… Những tổ chức này luôn tự nhận là đấu tranh vì quyền con người, quyền công dân, nhưng những hành động, phát ngôn của họ thực chất là có mục đích xấu. Chúng luôn tìm mọi cách để “tô son, trát phấn” cho bộ mặt dân chủ phương Tây. Bất kể quốc gia nào, thể chế chính trị nào mà không đi theo con đường dân chủ kiểu phương Tây đều bị chúng coi là phi dân chủ, là xấu, là vi phạm quyền con người. Việt Nam cũng chẳng ngoại lệ. Thật nực cười! Nực cười là tự nhận những tổ chức “đấu tranh bảo vệ quyền con người”, nhà này, nhà kia thế mà lại bị mù, nói càn. Thực ra họ giả mù, họ thấy hết, đọc rõ, nhưng họ cố tình xuyên tạc tình hình, vu cáo hành động bảo vệ dân chủ, nhân quyền của Nhà nước Việt Nam khi tuyên án những hành vi vi phạm pháp luật của Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thu. Hành động của HRW, FIDH, AI, RSF, CPJ,… không những can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ Việt Nam, mà con tiếp tay cho những kẻ vi phạm pháp luật.

Những kẻ hùa nhau “ông ổng sủa” với những mục đích xấu sẽ bị dư luận lên án, bác bỏ/.

Mar 24, 2016

THẤT NGU TRONG MỘT BÀI VIẾT CỦA ĐÀO NHƯ

Tre Việt - Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam thành công, nhân dân cả nước phấn khởi, bạn bè quốc tế khắp năm châu gửi điện chúc mừng. Sự kiện này đã được truyền thông trong nước và quốc tế đưa tin. Đó là sự thật hiển nhiên. Thế mà, bác sĩ Đào Trọng Thể bút hiệu Đào Như, là người Việt Nam, sống lang bạt kỳ hồ trên đất Mỹ lại “tai điếc, mắt mù” đơm đặt đủ điều, xuyên tạc sự thật trong bài viết ngày 15-3-2016 đăng trên ViệtNamdaily.com. Xin tạm nêu những cái “ngu” trong bài viết của Đào Như:
Thứ nhất, đăng ảnh tượng đài V.I. Lê-nin tại Hà Nội để minh họa bài viết của mình, Đào Như chú thích ảnh: “Tượng đài Lê-nin tại Hà Nội, gần Đại sứ quán Trung Quốc - được canh gác cẩn mật ngày đêm”. Thật nực cười, Đào Như có mù không? Đào Như chống mắt, mở miệng thử hỏi khách du lịch trong và ngoài nước xem: Tượng đài V.I. Lê-nin trong công viên V.I. Lê-nin nằm trên mặt phố Điện Biên Phủ, Trần Phú và Hoàng Diệu, có công an canh gác không? Câu trả lời là không. Vậy mà ở tận nước Mỹ, Đào Như ngồi một chỗ như “ếch ngồi đáy giếng” lại dùng kỹ thuật phô-tô-xốp để ghép ảnh và chú thích minh họa cho bài viết để đánh lừa người đọc. Đúng là Đào Như được xếp vào hàng “đại ngu” trong thời đại kỹ thuật số ngày nay.
Thứ hai, trong bài viết, Đào Như sử dụng cụm từ “một mình một chợ, quyền lực của ông Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam,…” nhằm ám chỉ quyền lực chỉ tập trung một mình ở cá nhân Tổng Bí thư. Điều này, Đào Như giả “mù, điếc” để viết càn. Bởi, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo và làm việc theo nguyên tắc tập thể - do đó quyền lực không tập trung ở một cá nhân nào. Điều này được quy định rõ trong Điều lệ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Có thể “thông cảm” cho Đào Như là người ngoài Đảng! Song, “một mình” làm sao họp được chợ? Thế mà Đào Như lại nói “một mình một chợ”. Một mình tự bán tự mua à? Ngu đến thế là cùng.
Thứ ba, Đào Như viết “không kèn không trống không một loan báo trước dân chúng hay ngay cả người dân Thủ đô Hà Nội, đùng một cái Thông tấn xã Việt Nam loan tin phiên bế mạc của Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần 2 khóa XII”. Ai cũng biết, trên các phương tiện thông tin báo, đài truyền hình của Việt Nam đều công khai đưa tin về kỳ họp của Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ hai (khóa XII), thế mà Đào Như lại nhắm mắt viết là “loan tin”. Đây là sự điêu ngoa, bịp bợm trắng trợn của Đào Như. Hơn nữa, theo phong tục của người Việt Nam chỉ khi nào một người cụ thể nào đó mất đi, khi đưa tiễn người quá cố về với đất mẹ thì người ta mới ví von câu “không kèn, không trống” để chỉ rằng chết không kèn, không trống. Có ai sử dụng cách nói, viết này để ví với một tập thể bao giờ? Hiển nhiên, Đào Như lại cố tình ngu. Ông ta viết “loan tin” kiểu hàng tôm, hàng cá, của những người nhàn cư vi bất thiện, ngồi lê mách lẻo. Một tổ chức hẳn phải có thông báo, thông cáo báo chí, đâu có kiểu “loan tin” - tin đồn như Đào Như viết.
Thứ tư, việc Bộ Chính trị trình Ban Chấp hành Trung ương (khóa XII) xem xét, quyết định giới thiệu nhân sự ứng cử vào các chức danh trong bộ máy nhà nước để Quốc hội xem xét là công việc bình thường và đúng luật định. Bởi, Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ lãnh đạo bằng đường lối, không bao biện làm thay; Đảng giới thiệu đội ngũ cán bộ của mình tham gia ứng cử trong bộ máy nhà nước là lẽ đương nhiên. Đâu có phải Đảng Cộng sản Việt Nam chỉ định cán bộ của mình giữ các chức danh trong bộ máy nhà nước. Thử hỏi Đào Như, ngay tại nước Mỹ: hai đảng Cộng hòa và Dân chủ hiện thời cũng đang chạy đua quyết liệt để giới thiệu người đại diện cho đảng mình để tham gia bầu cử tổng thống đó sao? Đây liệu có phải Đào Như “ấu trĩ” mà viết đầy mâu thuẫn? Đây là tư duy “ngu tối” của Đào Như.
Thứ năm, sự kiện toàn bộ máy làm việc là việc làm thường xuyên của bất kỳ một tổ chức nào, chứ chẳng phải nói đến bộ máy làm việc của chính phủ, hay quốc hội của bất kỳ một nước nào. Ở Việt Nam, việc thường xuyên kiện toàn các chức danh của Chính phủ được tổ chức theo Luật tổ chức Quốc hội Việt Nam cũng là lẽ đương nhiên, sao gọi là vi hiến. Đào Như lại “giả ngu” để nói, viết càn với dụng ý xấu.
Thứ sáu, Tổng thống B. Obama sẽ có chuyến thăm chính thức Việt Nam, điều này được cả Chính phủ Việt Nam và Hoa Kỳ tuyên bố công khai trên các phương tiện thông tin đại chúng. Việc đón tiếp và lịch trình làm việc ra sao được Bộ Ngoại giao hai nước thống nhất, đâu có theo ý kiến riêng của một cá nhân nào đó. Ấy thế mà, Đào Như cậy cái “trí khôn” của ta đây, ra điều “ta biết” cũng nhắm mắt viết càn. Đúng là ngu “như bò”.
Thứ bảy, từ khi thành lập đến nay, chưa bao giờ Đảng Cộng sản Việt Nam, hay bất kỳ một đảng viên nào của Đảng khẳng định: “Cương lĩnh của Đảng quan trọng hơn Hiến pháp”. Thế mà, Đào Như một kẻ sống tha hương nơi đất khách: miệng nói yêu Tổ quốc mà cái tay lại viết xuyên tạc toàn điều xằng bậy rằng, “Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Việt Nam quan trọng hơn Hiến pháp”. Hay đây chính là quan niệm riêng của Đào Như, của riêng cái đảng “quái dị” mà Đào Như theo đuổi, tôn thờ? Đúng là kiểu “suy bụng ta ra bụng người” của bác sĩ Đào Trọng Thể, thật là ngu hết phần người khác. Là bác sĩ ông hãy chuyên tâm chữa bệnh cho tốt; không có nhãn quan về chính trị, tốt nhất ông đừng có mà tham gia, kẻo làm hoen ố danh bác sĩ mà nhận thức vớ vẩn về xã hội đến thế thì tội nghiệp lắm Đào Trọng Thể - Đào Như ạ!


Mar 15, 2016

ĐỪNG TỰ BIẾN MÌNH THÀNH CON RỐI

        Tre việt - Trong dịp bầu cử Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 - 2021, Nhà nước ta chủ trương dành khoảng 5% số ghế cho đại biểu là những người tự ứng cử. Đây là chủ trương nhằm mở rộng dân chủ hơn nữa, thu hút những người có trình độ cao, thật sự tâm huyết, vì dân, vì nước, tạo sự đa dạng trong thảo luận, quyết định các vấn đề, bảo đảm khách quan, chính xác, phản ánh đúng tâm tư, nguyện vọng của nhân dân. Theo đó, cho đến nay, đã có nhiều người thuộc các tầng lớp khác nhau: nghệ sĩ, nhà báo, nhà khoa học,… nộp đơn tự ửng cử, mà như BBC nói là “phong trào tự ứng cử”. Trong đó, nhiều người mong muốn được đem tài năng của mình ra để phục vụ đất nước, song không ít kẻ mong muốn đạt được chút ít gì đó, chứ chưa hẳn vì dân, vì nước như cái mồm họ nói, họ có thể ở mấy dạng sau:
          1. Những kẻ tạm gọi có chút ít danh tiếng trong xã hội được mấy người tung hô, giật dây, nghĩ rằng mình là người quan trọng cần phải làm gì đó to tát, mà không tự hỏi “mình là ai?”. Dạng này, có thể kể đến “diễn viên hài” Vượng Râu. Anh này nghe đâu cũng có học sân khấu điện ảnh, cóp nhặt mấy chuyện linh tinh rồi đi diễn nơi này, nơi khác, pha mấy câu tục tĩu, cười nhạt, gọi là hài, nghe ức chế lắm, chỉ lừa được mấy bọn trẻ con nhà quê thôi, thế nhưng cũng kiếm được số tiền kha khá, xây phủ gì đó đến tiền tỉ kia mà, nên ngộ nhận, cứ tưởng mình là “nghệ sĩ” lớn. Nghe đâu, cũng tham gia nhóm hoạt động dân sự gì đó? Chắc ra tự ứng ứng là có sự “động viên” của nhóm này, chứ hắn làm gì xứng đáng là đại biểu của dân, đúng là không biết mình là ai, hay hắn định vào Quốc hội để thi thoảng mang “hài” phục vụ các đại biểu cho đỡ căng thẳng?
          2. Mấy người cũng có học, ra ứng cử để nhằm thực hiện mục đích của mình là đối đầu với Đảng Cộng sản, biến xã hội Việt Nam thành xã hội dân sự, mà mục tiêu cuối cùng là xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Tiêu biểu ở dạng này là Tiến sĩ Nguyễn Quang A. Ông ta đã nói với BBC như vậy, và đang được các thế lực ở nước ngoài ra sức tung hô, khuyến khích, coi như là phép thử trong lần bầu cử này. Vậy, xin thưa với Nguyễn Quang A rằng, chúng tôi không cần đại biểu Quốc hội như thế. Chúng tôi cần những đại biểu tâm huyết, đem trí tuệ, công sức ra làm cho đất nước phát triển, nhân dân sống ấm no, hòa bình, hạnh phúc, chứ không phải vào đó để đấu đá nhau, tranh giành quyền nọ, quyền kia. Như vậy, Ông cũng chỉ là nhóm lợi ích mà thôi, đừng có to mồm.
Nguyễn Quang A
          3. Một số người đã nghỉ hưu, nay ra ứng cử, như họ nói, là cơ hội để làm việc có ích cho xã hội. Song, thực chất là để vớt vát chút gì đó! Số này có thể kể đến Nhà báo Trần Đăng Tuấn, nguyên Phó Tổng giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam. Phải thừa nhận rằng, quá trình công tác trước đây, ông Tuấn đã có đóng góp lớn cho sự phát triển của ngành Truyền hình Việt Nam, khi nghỉ hưu cũng có nhiều hoạt động từ thiện mang ý nghĩa xã hội lớn và đôi lúc lên tiếng trước vụ việc tiêu cực được dư luận đánh gia cao, như vụ chặt cây ở Hà Nội. Thế mà chẳng hiểu sao, đang làm việc ngon lành, nơi công tác ngon lành, đùng một cái xin nghỉ hưu, dù ông cũng đã giải thích rồi, nhưng chắc có phần bất mãn, bởi sự thăng tiến của đàn em. Nay tự ra ứng cử đại biểu quốc hội nhằm thể hiện, chứng minh mình mới là người quan trọng, vớt vát chút công danh. Dù ông có giải thích thế nào, thì quyết định ra ứng cử lần này, cũng như quyết định về hưu trước kia, cũng cho thấy tâm trạng của một Trần Đăng Tuấn thất thế. Vậy nên hãy vui với những gì mình đang làm có lẽ là tốt hơn.

          Tự ứng cử để bầu vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp là quyền tự do của công dân. Song, mỗi người nên tự xem xét kỹ xem mình có xứng đáng, phù hợp không? Đừng để người đời chê cười, bôi bác, kẻ xấu lợi dụng, biến thành con rối bị giật dây./.

Feb 28, 2016

LẬP LỜ ĐÁNH LẬN CON ĐEN

Tre Việt - Bài viết: “Khi Hiến pháp bị vi phạm có hệ thống” là bài viết đăng trên blog của Bùi Tín, lại được mõ làng VOA tiếng Việt đăng tải ngày 26-02-2016. Qua bài viết cho thấy, Bùi Tín cố tình lờ đi sự khác nhau giữa đảng lãnh đạo và đảng cầm quyền để “Lập lờ đánh lận con đen”!

Ông ta cho rằng: Cả năm bản Hiến pháp các năm 1946, 1959, 1980, 1992 và 2013 của Việt Nam đều bị vi phạm suốt 70 năm nay (!). Bùi Tín cố “chứng minh” là khi các bản hiến pháp hiến định vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội là đã đặt Đảng cao hơn Quốc hội, là “truất quyền của Quốc hội” và rằng, “Quyết định đặt Đảng Cộng sản Việt Nam lên trên Quốc hội không hề được nhân dân phúc quyết, và đây rõ ràng là một hành động vi hiến cực kỳ nghiêm trọng”(!). Còn nữa, theo Bùi Tín “Mới đây, khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định Hiến pháp là thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng, Hiến pháp bị đặt dưới Cương lĩnh của Đảng, thì đó cũng là một lời tuyên bố vi hiến”. Vậy có đúng như Bùi Tín nói? Câu trả lời là: Không. Bởi vì, Ông ta không phân biệt hay cố tình không phân biệt sự khác nhau giữa đảng lãnh đạo và đảng cầm quyền.
          Về lý luận, lãnh đạo là hoạt động thuyết phục, tập hợp, gây ảnh hưởng nhằm hướng các nỗ lực của mọi người, tập thể cùng hợp tác để thực hiện một mục tiêu chung. Đảng lãnh đạo là đảng đề ra chủ trương, đường lối và tổ chức, động viên các tầng lớp nhân dân thực hiện.
          Cầm quyền là nắm giữ chính quyền nhằm lãnh đạo và quản lý toàn xã hội. Đảng cầm quyền là đảng đại diện cho một giai cấp nắm giữ và lãnh đạo chính quyền để điều hành, quản lý đất nước nhằm trước hết phục vụ lợi ích của giai cấp mình. Khi đảng đã giành được chính quyền thì đảng lãnh đạo bằng chính quyền, thông qua chính quyền. Trở thành đảng cầm quyền thì đường lối, chủ trương của đảng sẽ được thể chế hóa thành hiến pháp, pháp luật và chính sách mang tính pháp lý để toàn xã hội thực hiện.
          Xác định một đảng cầm quyền phải căn cứ vào các yếu tố sau: (1) Được hiến pháp và pháp luật thừa nhận về cầm quyền; (2) Có vai trò quyết định trong lập hiến và lập pháp - nghĩa là phải nắm được cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất, đó là quốc hội hoặc tổng thống; (3) Trực tiếp đưa đảng viên của đảng nắm các chức vụ quan trọng nhất trong bộ máy nhà nước, giữ vai trò quyết định mọi hoạt động đối với bộ máy đó.
Về thực tiễn, ở các nước phương Tây, trong các liên minh cầm quyền, có đảng chỉ tham gia lãnh đạo chính quyền, nhưng không giữ vai trò quyết định. Đó là đảng lãnh đạo, không phải đảng cầm quyền. Ở Việt Nam, Đảng Cộng sản vừa là đảng lãnh đạo, vừa là đảng cầm quyền. Bởi lẽ, đối chiếu với các yếu tố xác định là đảng cầm quyền ở trên thì Đảng Cộng sản Việt Nam đáp ứng đầy đủ các yếu tố đó. Quá trình hình thành, phát triển của Đảng Cộng sản Việt Nam cho thấy, trong cuộc đấu tranh giành chính quyền, Đảng giữ vai trò lãnh đạo các tầng lớp nhân dân; khi có chính quyền, Đảng trở thành đảng cầm quyền, nhưng vẫn lãnh đạo nhân dân. Đảng Cộng sản không chỉ lãnh đạo xã hội, mà quan trọng hơn là lãnh đạo Nhà nước. Vì vậy, Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền cũng là Đảng lãnh đạo chính quyền. Nghĩa là, Đảng không lãnh đạo thì không thể cầm quyền. Vì là đảng lãnh đạo đồng thời là đảng cầm quyền, nên các bản Hiến pháp của Việt Nam phải thể chế hóa Cương lĩnh của Đảng Cộng sản là hoàn toàn đúng về lý luận cũng như thực tiễn thế giới. Điều đó chứng tỏ Bùi Tín cố tình “Lập lờ đánh lận con đen” với mục đích xấu.

          Đúng là, Hiến pháp nước ta hiến định: ở Việt Nam thực hiện bỏ phiếu tự do, trực tiếp và kín. Điều đó, không đồng nghĩa với những ai ứng cử thì cứ thế mang ra bầu mà không cần phải qua các bước cần thiết nào. Sống ở “trời Tây” đã lâu, mà Bùi Tín cố tình nhắm mắt trước các ứng viên của mỗi đảng cũng phải qua việc tranh cử bằng cách bầu ở cơ sở, các nơi. Điều đó cũng giống như ở Việt Nam các ứng cử viên độc lập phải được cuộc họp ở phường xóm và Mặt trận Tổ quốc thông qua. Vậy mà Bùi Tín cho là Việt Nam “vi phạm trắng trợn quyền hiến định cả của người ứng cử lẫn người bầu cử”! Như vậy, rõ ràng, Bùi Tín là kẻ nói lấy được./.

Feb 17, 2016

Thang máy kiểu gì thế? :)


“Khóc ra nước mắt” vì con dâu phố về quê ăn Tết

Giá như con dâu tôi như gái quê hiền hậu, kín đáo, ứng xử lễ phép... thì có phải năm nay tôi mát mặt với họ hàng lối xóm khi con dâu phố về quê ăn tết.
Con dâu phố về quê ăn Tết không như ý khiến tôi buồn lòng rất nhiều.
Tôi là phụ nữ đã ngoài 50, được tiếng dâu ngoan hiền, tử tế, không mất lòng bất cứ ai, kể từ khi mới về nhà chồng! Tôi cũng không có nhiều nhặn con cái! Chỉ có 2 cậu con trai, một đứa mới lấy vợ năm ngoái, một đứa đang là sinh viên đại học.
Ngay từ lúc con trai đầu có ý định lấy vợ Hà Nội tôi đã có chút không vừa lòng. Vì công chức quèn nhà quê như chúng tôi vốn không mấy khá giả. Không những thế, gái phố về quê, tôi e không thể đủ sức cáng đáng được vai trò dâu trưởng mà bao năm tôi vất vả gồng gánh. Nhưng vì thương chúng yêu nhau nên tôi không ngăn cấm. Thế là chúng quyết tâm cưới nhau vào tháng 8 vừa qua trong sự hứa hẹn ngập tràn không để cha mẹ thất vọng.
Làm việc suốt 4 tháng trời ở Hà Nôi, thỉnh thoảng về quê được 1, 2 ngày rồi lại đi ngay nên những điểm xấu của con dâu, tôi chưa có dịp diện kiến!
Tết đến, năm nay là năm đầu tiên "dâu phố" chính thức về quê nhà tôi ăn Tết. Dù đã dự đoán trước và chuẩn bị mọi tình huống có thể xảy ra nhưng phải lên tiếng ngao ngán.
Dẫn con dâu ra chợ mua đồ Tết, nó nhìn hàng quần áo nào cũng bảo đồ rởm với lại loại này mặc ngứa người, thế này thế nọ rồi lại chẳng mua, bà bán hàng lườm nguýt, tôi đến ái ngại.
Con dâu thích thú mua bán rau quả thật nhiều nhưng lại hồn nhiên để mẹ chồng xách hết! Mấy bà bán hàng nhìn tôi chỉ chỏ cười! Tôi đành phải nhắc khéo "Cầm hộ để mẹ mua thêm con gà", con dâu mới "Chết, con quên".
Làm cỗ Tết, có mơ tôi cũng không tưởng tượng được nó lại không biết nhặt đến từng cọng rau! Tôi phải chỉ bảo từng chút một. Nhưng giời ơi, đất hỡi, mỗi loại rau khác nhau là mỗi lần dâu hỏi tôi vặt như thế nào. Đã thế làm được chút thì kêu mỏi lưng, ngoe nguẩy đứng dậy chạy đi đâu mất. Tôi có thể thông cảm, vì nó còn chưa quen, nhưng sức chịu đựng của tôi có giới hạn.
Giữa ngày mùng 1 Tết, vẫn như mọi ngày con dâu nằm chềnh ềnh đến đúng 9h mới chịu dậy. Mặc cho khách khứa vào chơi, nàng dâu vẫn ỉ ôi "thèm ngủ", ngáp ngắn, ngáp dài. Nó xuề xòa với bộ quần áo ngủ luộm thuộm ra chào mọi người vài câu không cảm xúc khiến tôi ngượng chín mặt. Đồ cỗ ăn uống xong, người dọn vẫn là bà mẹ chồng hơn 50 tuổi như tôi.
Đã thế cũng chẳng ý tứ gì, thỉnh thoảng đứng trước mặt bố mẹ chồng vẫn cười hô hố, hôn chồng vào má, khiến chúng tôi phát ngượng.
Quá bực, tôi vào nhà nhắc nhở nó một vài câu, nó im lặng, tối đó dỗi không chịu ra ăn cơm. Mùng 2 Tết, nó xách vali lên nói "Mẹ, con xin phép về thành phố ăn Tết một vài hôm". Tôi nói nó được câu nào quá đáng chưa mà nó hành xử như thế! Đã thế chồng nó lại bênh vực, ton hót đi theo!
Mẹ chồng
Đấy, có cái ngữ dâu mới nào, dỗi mẹ chồng rồi đòi về quê giữa Tết như nó không. Tôi không nói nhiều, đồng ý luôn, trong lòng có chút trách móc vì nó thiếu suy nghĩ, không hiểu cho người mẹ chồng muốn góp ý như tôi. Thở phào nhẹ nhõm khi dâu xin về nhà mẹ đẻ ăn Tết.
Gói cho nó ít bánh mang biếu ông bà thông gia, thì nó bảo "Bố mẹ con không ăn mấy loại bánh đấy đâu, Hà Nội thiếu gì, năm nào mẹ con cũng mua tượng trưng rồi lại vứt bỏ ấy mà". Rồi nó vô tư leo lên xe vi vút cùng chồng trong khi chưa đi thăm, chúc Tết, ra mắt bà con họ hàng chút nào,... Mới có năm đầu tiên về nhà chồng thôi đấy, hóa ra làm mẹ chồng mà gặp nàng dâu như này cũng khổ thật.
"Con dâu phố" không phải cô nào cũng thế, tôi biết. Nhưng xin các nàng dù có xuất thân ở đâu, dù có lấy chồng về đâu thì xin hãy biết một vài kỹ năng chứ. Đằng này cứ vụng về, ẻo lả thế này thì sao bền được.
Tôi nghĩ về những cái Tết tiếp theo trong hoang hoải và buồn phiền!


                                             Theo Phunuonline

Feb 15, 2016

LIỆU CÓ XỨNG ĐÁNG?

           TRE VIỆT - Quốc hội khóa XIII đã thống nhất lấy ngày 22-5-2016 để tiến hành bầu cử Quốc hội khóa XIV và theo quy định của pháp luật, đại biểu có thể do tổ chức đề cử, nhưng công dân cũng có thể tự ứng cử. Đó là lẽ bình thường, thể hiện không khí dân chủ của nước ta và quyền của công dân. Nhưng những người không vì nước, vì dân, luôn chống phá sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta, họ chỉ vì lợi ích của mình thì liệu có xứng đáng? Nguyễn Quang A là người ứng cử đầu tiên, liệu ông ta có xứng đáng để ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XIV?
          Nguyễn Quang A sinh năm 1946 tại huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, là con trai duy nhất trong một gia đình có cha là Liệt sĩ chống Pháp, vì là con Liệt sĩ nên ông ta được Đảng và Nhà nước ưu tiên cho đi du học ở Hunggari năm 1965, rồi trở thành Tiến sĩ khoa học năm 1982, ngành Điện tử Viễn thông. Về nước mang tấm bằng TS danh giá, trở thành một Sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam. Đáng lẽ ra Nguyễn Quang A phải nhận thức được rằng, mình đã được Đảng và Nhà nước quan tâm cho ăn học đến để thành danh ông TS, thì ông ta phải biết phát huy truyền thống cách mạng của gia đình, mang trí tuệ, sức lực, cùng tài năng để cống hiến, để phục vụ Tổ quốc, phụng sự Nhân dân và trả ơn cho chế độ. Thế nhưng, Nguyễn Quang A đã không làm như vậy, ông ta đã tự biến mình thành một kẻ vô ơn, bạc nghĩa. Bởi tư tưởng, lập trường của ông ta luôn có vấn đề, thường xuyên không ổn định, của một con người ham hố quyền lực, cùng với tham vọng cá nhân, nên từ năm 1987 – 1993, Nguyễn Quang A chuyển ngành ra khỏi Quân đội, lần lượt chuyển công việc đến nhiều lần, ở nhiều cơ quan nhà nước và cả tư nhân, cùng các hội đoàn, để dần biến ông ta trở thành con buôn kinh tế lẫn cả con buôn chính trị.
          Khi danh vọng cùng những tham vọng không đạt được Nguyễn Quang A  nảy sinh tiêu cực, bất mãn đổ oán trách lên chế độ, chính quyền. Ngày 27-8-2007 Nguyễn Quang A cùng 8 nhà nghiên cứu có tên tuổi trong nước thành lập ra cái gọi “Viện nghiên cứu phát triển IDS”. Viện nghiên cứu IDS với tư cách một tổ chức độc lập, vừa là tổ chức mở, phi lợi nhuận chuyên nghiên cứu những vấn đề liên quan đến chính sách, chiến lược, kế hoạch phát triển cho các cơ quan Nhà nước và các Tổ chức xã hội. Tuy nhiên, từ khi thành lập Tổ chức IDS này chưa giúp được gì cho Nhà nước hay các Tổ chức xã hội, mà toàn “Phản biện” lại chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước làm xã hội và người dân bất bình. Vì thế, theo quyết định 97 của Thủ tướng Chính phủ v/v “Thành lập các Tổ chức Khoa học và Công nghệ” cùng với nó là “yêu cầu xử lý nghiêm một số cá nhân trong tổ chức IDS có những phát biểu thiếu tinh thần xây dựng”. Trước nguy cơ bị giải tán, tổ chức IDS đã tự giải thể trước khi quyết định 97 của Thủ tướng Chính phủ có hiệu lực. Bất mãn với những tham vọng của cá nhân không đạt được Nguyễn Quang A đã bắt đầu có nhiều lời nói và việc làm, cùng những hành vi tiêu cực trái với quan điểm, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước.

Từ năm 2011 đến nay, trước những hành động gây hấn của Trung Quốc, Nguyễn Quang A đã tham gia tổ chức nhiều cuộc biểu tình, được gọi là ôn hòa tại Hà Nội để phản đối Trung Quốc. Nhưng hành động, cùng việc làm của ông ta là kích động Nhân Dân chống Chính phủ và Nhà nước Việt Nam.
Nguyễn Quang A lại là người đầu trò thành lập ra cái gọi là “Diễn đàn xã hội dân sự” thực chất diễn đàn này tập hợp những kẻ bất mãn, những kẻ lưu manh chính trị cùng những kẻ được cho là bất đồng chính kiến, tiếp tục chống đối Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lợi dụng tự do dân chủ, cái gọi “Diễn đàn xã hội dân sự” đã kích động Nhân Dân đi biểu tình gây bất ổn chính trị xã hội, nói ngược chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, đi ngược lại lợi ích dân tộc, đòi đa đảng, đa nguyên và cuối cùng mục tiêu là đòi thay đổi thể chế.
Hành vi ngông cuồng, trắng trợn và bất chấp đạo lý được thể hiện bằng việc tháng 6-2014 Nguyễn Quang A dẫn đầu một nhóm với cái gọi là “Diễn đàn xã hội dân sự” sang tận Thụy Sĩ để đòi tự do, dân chủ cho Việt Nam trước Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, nhân dịp Việt Nam báo cáo rà soát định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ hai. Báo cáo đã được Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc đánh giá cao và thông qua ngày 8-02-2014 tại Geneva, Thụy Sĩ. Nguyễn Quang A một công dân Việt, lợi dụng diễn đàn này để tố cáo, vu khống chính quyền Việt Nam về vấn đề tự do dân chủ, tự do tôn giáo và kêu gọi Liên hợp quốc có những áp lực cần thiết để cô lập, gây sức ép với Việt Nam - Tổ quốc của mình. Tuy nhiên, Nguyễn Quang A và đồng bọn đã bị hố, bị thất vọng vì không được “mời” phát biểu như dự kiến ở diễn đàn này. Để vớt vát thể diện ông ta đành viết một lá thư gửi lại Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc để “bày tỏ” nỗi thất vọng sâu xa! Đó là sự đốn mạt của Nguyễn Quang A đối với Tổ quốc và Nhân dân.
Ngày 8-8-2014, nhân dịp Thượng nghị sĩ John McCain sang thăm và làm việc tại Việt Nam, Nguyễn Quang A đã có một hành động nhục nhã và đáng hổ thẹn. Tại buổi gặp 4 đại diện của các Tổ chức “Xã hội dân sự ở Hà Nội”, Nguyễn Quang A đã trao bức thư được gọi là Thư chung của cái gọi là các tổ chức xã hội dân sự độc lập Việt Nam[1] cho 2 thượng nghị sĩ John McCain (Cộng hòa) và Sheldon Whitehouse (Dân chủ). Trong lúc khách đang đánh giá cao mối quan hệ Việt - Mỹ rằng: “Mỹ sẵn sàng đương đầu với những thách thức mới, những cách nghĩ mới và việc làm mới. Chúng tôi sẵn sàng đi đến hoàn tất Hiệp định TPP, cùng với Việt Nam với tư cách là đối tác toàn diện của Mỹ”. Ông John McCain còn nói “Chính phủ Mỹ “sẵn sàng tăng cường hợp tác quân sự với mức độ mà Việt Nam chấp nhận được”. Và “sẵn sàng gia tăng trợ giúp Việt Nam để Việt Nam bảo đảm an ninh và bảo vệ quyền chủ quyền của Việt Nam”, và việc Mỹ có động thái dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.
Ngày 01-8-2015, Nguyễn Quang A tham dự một cuộc hội thảo về chủ đề quá trình dân chủ hóa tại Việt Nam tại Neckartenzlingen, ngoại ô thành phố Stuttgart, Đức. Tại cuộc hội thảo này, Nguyễn Quang A trình bày và giới thiệu tập tiểu luận có tên “Dân chủ hóa: vài bài học quốc tế và kịch bản khả dĩ cho Việt Nam”. Nội dung của tập tiểu luận này được giới thiệu là bao gồm các bước, các giai đoạn, lộ trình và những bước chuyển biến cho quá trình “dân chủ hóa” ở Việt Nam, hay nói cách khác là những bước đi và lộ trình thực hiện cho một cuộc lật đổ chế độ ở Việt Nam. Theo kịch bản Nguyễn Quang A vạch ra chẳng khác nào một kế hoạch cho cuộc lật đổ chế độ này ở Việt Nam được ngụy trang dưới cái mác “dân chủ hóa”.
Điểm qua một vài hoạt động của Nguyễn Quang A cho thấy ông ta không xứng đáng đưa lên bàn nghị sự để công dân lựa chọn bầu vào đại biểu Quốc hội khóa XIV. Nói cách khác, với con người như vậy, chắc chắn sẽ bị loại ngay từ vòng gửi xe!




[1] - Gồm: 1. Diễn đàn Xã hội dân sự do Nguyễn Quang A đại diện; 2. Giáo hội Mennonite Thuần túy do Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng đại diện; 3. Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam do Nguyễn Bắc Truyền đại diện; 4. Hội Anh Em Dân Chủ do Nguyễn Văn Đài đại diện; 5.  Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam do Phạm Chí Dũng đại diện; 6. Hội Phụ Nữ Nhân quyền Việt Nam do Trần Thị Nga, Trần Thị Hài, Huỳnh Thục Vi đại diện; 7. Hội thánh Chuồng bò, do Mục sư Lê Quang Du đại diện.

TỘI PHẢI XỬ TRẢM

TRE VIỆT - Ngày 14-02-2016, trên trang Ba Sàm có bài viết: “Luận về cách dùng người” của Nguyễn Tiến Dân. Ông ta giới thiệu: tạm trú tại: 544 đường Láng, quận Đống Đa, Hà Nội; điện thoại:  0168-50-56-430. Đọc bài viết thấy rõ ông ta là kẻ lộng ngôn, suy diễn với mục đích đen tối. Ông ta viết cho một trang chống chế độ nào đó, hòng kiếm tiền mà thôi. Đó là tội bán nước cầu vinh nên phải xử trảm!
Mở đầu bài viết đã thể hiện rõ tâm đen của y rằng: “Khác với Phương Tây, người Việt, có tập tục cải táng. Thông thường, họ chọn dịp cuối năm, để sang nhà mới, cho người đã khuất. Những người Cộng sản, cũng vậy. Không biết, họ điên hay khùng, mà toàn chọn những lúc năm cùng - tháng tận, để tổ chức Đại hội Đảng. Chẳng có nhẽ, họ muốn đặt Đảng của họ, vào cửa Tử, để cầu Sinh chăng?”. Tay Dân này viết vớ vẩn. Y không thấy hay cố tình không thấy, 5 năm là một kỳ đại hội Đảng. Đại hội XI của Đảng vào tháng 01-2011, 5 năm sau cũng vào tháng 01-2016, Đại hội XII của Đảng được tiến hành là thực hiện đúng kế hoạch và tiến hành vào đầu năm chứ không phải cuối năm. Và dẫu có vào cuối năm thì cũng cứ tiến hành theo kế hoạch, chứ hà cớ gì như Dân nói là “Đau đẻ lại chờ sáng trăng” là sao? Cứ theo cách nói của Dân thì cuối năm mọi việc ngừng à. Cuối năm chỉ có ăn chơi sao? Ông cần giấy tờ gì để các cấp chính quyền giải quyết, xin mời ông chờ sang đầu năm sau nhé! Kẻo giải quyết cho ông vận đen ám vào ông, vào mặt mũi ông trông như kẻ vừa bị hun khói lem luốc, “người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm” thì “tội nghiệp” cho kẻ khốn nạn.
Chẳng biết trí khôn của ông ta bị chó tha đi đâu mà lú lẫn không nhìn ra thế giới, để thấy rằng, trước các sự kiện chính trị quan trọng, nước nào, tổ chức nào của quốc tế mà chẳng phải tăng cường công tác bảo vệ an ninh, trật tự, bảo đảm an ninh, an toàn cho sự kiện được diễn ra đúng kế hoạch. Đại hội XII của Đảng vừa qua không phải ngoại lệ. Thế mà Dân viết lấy được rằng: “Già nửa vạn quân, đã được triển khai…. Chưa cần đề cập đến tính chính xác của số liệu trên, đã cho thấy Dân là kẻ không có thiện chí, dựng chuyện. Những ai sinh sống ở Hà Nội vào thời điểm diễn ra Đại hội XII của Đảng đều không thấy: “Trên không, tàu bay lượn khắp Trời - dưới đất, xe tăng bò mãn Địa” như Dân viết. Và không biết con mắt hắn ta lác hay đui đến mức độ nào mà “Nhìn gà hóa quốc”: “Bộ đội - Công an, sát khí đằng đằng”(!). Đi trên đường Hà Nội những ngày diễn ra Đại hội XII của Đảng chỉ thấy công an, dân phòng nhiều hơn thường lệ ở ngã tư, năm của các con đường (lác đác đâu đó có cả bộ đội) làm công tác trật tự giao thông, hướng dẫn người dân đi lại để đảm bảo giao thông thông suốt mà thôi. Vậy mà, Dân viết cứ y như thật, hòng đánh lừa những ai không sinh sống ở Hà Nội những ngày đó chắc. Nhưng cũng chẳng thể nào làm được điều đó, vì làm gì có ai dễ bị Dân lừa. Bởi người ta tin ở Đảng, tuy có một bộ phận như Dân luôn mang trong lòng sự hậm hực mới thiếu thiện chí, dựng chuyện mà thôi.
Chưa hết, Dân còn viết: “Nước mình, nghèo lắm - Nợ, như Chúa Chổm. Nhưng, tiền của Dân, Đảng vẫn tiêu bạt mạng. Dân chúng, xót xa - ông Trời, phẫn nộ. Để trừng phạt, Ông giáng xuống trần gian, một trận đại hàn, cực kỳ khắc nghiệt. Bao kẻ, vì thế vạ lây: Trâu bò chết - mùa màng mất. Dân chúng, trắng tay. Họ khóc như ri, trong suốt kỳ Đại hội”. Dân ơi là Dân! Sao ông giàu chí tưởng tượng, gán ghép thế. Ông không mở mắt cho to, căng tai để nghe cho rõ, nhìn ra các nước xung quanh người ta nói như thế nào về đợt rét kỷ lục vừa rồi. Không thấy COP 21 vừa diễn ra ở  Pa-ri để sau 18 năm có được tiếng búa - đồng thuận làm hạn chế sự biến đổi của khí hậu. Ông không thấy tình trạng nước biển dâng sao? Đợt rét vừa qua là hậu quả của sự biến đổi khí hậu, không chỉ ở Việt Nam mà còn ở một số nước trên thế giới, vậy mà Dân lại cho rằng ông trời “trừng phạt” Việt Nam vì nợ công, vì tiêu sài. Tay này đúng là viết, nói cho “sướng miệng” mà chẳng cần suy nghĩ gì. Đó là suy nghĩ của Chí Phèo - cứ gào thét, chửi bới chẳng cần biết đúng sai, phải trái gì cả. Mà đã là Chí Phèo thì không ai chấp với thằng say, chỉ biết rạch mặt ăn vạ. Vậy nên, cuối bài viết Dân có Vài dòng tâm sự riêng, với ông Tổng Trọng”. Theo đó, hắn viết rằng, có ý kiến gì thì phản hồi. Ơ hay, ai mà đi chấp với hạng Chí Phèo nhà ngươi mà nhắn nhủ! Người bận như Tổng Bí thư thời gian đâu mà có “ý kiến phản hồi” với nhà ngươi, nếu thừa thời gian thì cũng để nghỉ ngơi. Chỉ như tôi đây, lướt qua thấy nhà ngươi viết nóng mắt, ngứa cái lỗ…đ mới viết mấy dòng quẳng vào mặt ngươi thôi.

Cuối cùng thì cái mặt nạ nhà Dân cũng bị tụt xuống. Dân viết: Chỗ ở của hắn mọi người biết rồi (hắn cho địa chỉ như đầu bài viết, chưa kiểm chứng không biết có đúng không), rồi viết tiếp: “Tốt nhất, đem tiền xuống tận nơi, mà trả cho lão”. Như vậy, Dân viết để kiếm tiền, tống tiền. Không biết lão này đầu quân cho trang chống chế độ nào, nên cố viết để hòng nhận được những đồng tiền bố thí. Đích thực Dân là tay sai, là kẻ bán nước cầu vinh. Không thể khác được, tội này phải xử trảm hàng trăm nghìn lần cũng xứng đáng./.

Jan 31, 2016

TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG - GÁNH NẶNG ĐẤT NƯỚC TRÊN VAI

TRE VIỆT - Xin giới thiệu tới bạn đọc toàn văn bài viết sau đang thu hút sự quan tâm của nhiều bạn đọc trên mạng in-tơ-nét của tác giả Đông La:

TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG -
GÁNH NẶNG ĐẤT NƯỚC TRÊN VAI

      


Thế là TBT Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử chức TBT khóa mới, một điều trước giai đoạn chuẩn bị cho Đại hội Đảng tôi không bao giờ ngờ tới, dù tôi đã nhiều lần viết “bênh” Ông trước nhiều sự công kích. Tôi viết hoàn toàn tự nhiên vì sự đúng sai chứ hoàn toàn không có ý “vận động bầu cử” cho Ông. Bắt đầu Đại hội Đảng tôi đã viết, tôi viết nhiều về chính trị nhưng lại không quan tâm đến chuyện nhân sự trước Đại hội Đảng, dù biết nhân sự là quan trọng nhất vì chính nhân sự sẽ chọn ra những người làm chính trị. Tôi không quan tâm vì tôi có muốn thế nào thì sao mà thực hiện được? Không ngờ kết quả nhân sự lại vừa ý tôi bởi tôi thấy vậy là đất nước còn phúc, Trời Đất còn phù hộ đất nước này. Tôi không ảo tưởng như bọn hãnh tiến kêu gào đổi mới. Không ai không muốn đổi mới để cuộc sống sung sướng hơn, nhưng đổi mới lại phụ thuộc vào trí và lực của đất nước chúng ta chứ không phải vào những ảo tưởng viển vông, phi thực tế, đổi mới không phải tiến lên mà đâm xuống vực. Đất nước không thể phát triển chỉ bằng những sự thay đổi cực đoan không phù hợp như thực hiện đa đảng chẳng hạn. Tôi đã một lần viết, nếu có đảng nào thay thế Đảng hiện thời làm cho đất nước thành như Mỹ, Đức, Nhật, như Bắc Âu thì tôi sẽ giơ cả 4 tay chân đồng ý và bảo con mèo nhà tôi cũng giơ 4 chân đồng ý luôn. Nhưng thực tế chỉ với “một bộ phận không nhỏ” của một đảng thôi đã làm đất nước biết bao rắc rối rồi, nếu lại có cả một trăm đảng lưu manh giành giật nhau nữa thì đất nước sẽ loạn thế nào. Điều này không phải tôi tưởng tượng mà có rất nhiều dẫn chứng thực tế. Như Ucraina trình độ hơn ta rất nhiều vậy mà suốt từ ngày là một mảnh vỡ ra từ Liên Xô, nhân dân chỉ là bình phong cho các nhóm quyền lực tranh giành nhau! Đến nay còn đấm vào mặt nhau trên nghị trường.
Còn tại sao tôi viết việc TBT Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử là đất nước còn phúc? Bởi thực tế đất nước ta đang có nhiều yếu tố bất ổn, mầm mống của hỗn loạn, thì giữ được sự ổn định mới là điều quan trọng nhất. Có được ổn định mới tiếp tục chỉnh đốn, gỡ rối, ươm mầm, chăm sóc để những yếu tố tiến bộ sinh sôi; cắt bỏ, ngăn chặn những tệ nạn, sai trái; từ đó đất nước sẽ dần phát triển một cách bền vững đúng theo quy luật lượng đổi chất đổi của Chủ nghĩa Mác. Hãy liên tưởng chỉ với việc xây dựng đội bóng của nước ta để đá thắng Thái Lan thôi đã quá khó rồi huống hồ xây dựng cả một đất nước tiến lên CNXH! Tôi hay chống lại bọn hãnh tiến thùng rỗng kêu to đòi lật đổ tất cả để đổi mới là vì vậy, bởi chuyện đó cũng giống như tay trắng mà đòi đập nhà cũ xây nhà mới vậy!
            Muốn đất nước đổi mới thì cũng giống như một cơ thể, trước khi hành động phải được trị hết bệnh cho khỏe mạnh mới có thể làm được. Căn bệnh nặng nhất của đất nước chúng ta là chuyện tham ô, tham nhũng. Nó mâu thuẫn với bản chất công bằng của chế độ XHCN, nó chính là bất công lớn nhất khi thời chiến tranh cả nước đổ máu để đến hôm nay một nhóm nhỏ người hưởng thành quả cách mạng. Vậy muốn chống được tham nhũng trước hết như chính lời TBT Nguyễn Phú Trọng nói: “Bản thân mỗi đồng chí và vợ, con phải giữ gìn sự trong sạch, rồi mới chống tham nhũng được, nếu không nói chẳng ai nghe, tay đã nhúng chàm thì không thể làm gì khác được” (BBC. 2 tháng 4 năm 2013). Cũng đã có nhiều người nói, người ta còn nói hay hơn Ông, nhưng chính Ông là người có lời nói đi đôi với việc làm.
           Chính vì vậy từ lâu tôi đã ủng hộ Ông. Thật mừng khi bản lĩnh của Ông đã thể hiện qua việc Ông lãnh đạo tổ chức thành công Đại hội XII vừa qua, một điều đã làm ngạc nhiên không chỉ tôi mà cả dư luận trên toàn thế giới.
***
Tôi từng lo ngại rất nhiều ở chỗ Ông có dáng hiền lành của một nhà giáo, một nhà nghiên cứu hơn là một nhà chính trị. Chính vì vậy đã xảy ra nhiều chuyện kiểu chó con liếm mặt, những kẻ du côn từ những thằng già cho đến con trẻ thi nhau hỗn láo, diễu cợt công kích Ông.
Như vụ Nguyễn Đắc Kiên bị lãnh đạo Tòa báo GĐ&XH đuổi việc sau khi viết Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng phản bác những ý kiến của Ông trên VTV1.
          Kiên viết:
Bằng tất cả sự tôn trọng dành cho người đang đứng đầu một đảng chính trị của VN, tôi xin nói với ông Nguyễn Phú Trọng vài lời như sau:
Đầu tiên, cần phải xác định, Ông đang nói với ai? Nếu Ông nói với nhân dân cả nước thì xin khẳng định luôn là Ông không có tư cách”!
Tôi đã viết, trước mắt tôi VTV4 đang chiếu lại phim “Long thành cầm giả ca”, thật e ngại khi xem cảnh “nạn kiêu binh”, và còn e ngại hơn nữa khi thấy Nguyễn Đắc Kiên đúng là một “kiêu binh”  trên mặt trận chính trị tư tưởng trong những ngày hôm nay!
Nguyễn Đắc Kiên tiếp: “Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp… mà tôi muốn… lập một Hiến pháp mới”; “Tôi ủng hộ”: “đa nguyên, đa đảng”, “tam quyền phân lập”, “phi chính trị hóa quân đội”; “Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng
Tôi đã viết, ĐCSVN hiện đang lãnh đạo không chỉ các cơ quan báo chí mà còn lãnh đạo tất cả Nhà nước VN. Chỉ khi nào về lý thuyết Hiến pháp VN xóa điều 4, trong thực tế ĐCS từ bỏ quyền lãnh đạo thì Nguyễn Đắc Kiên viết như trên là có lý. Đúng là ai cũng có quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, nhưng nếu “tự do” ấy làm loạn, làm mất ổn định xã hội, có nghĩa là xúc phạm tự do của gần 100 triệu người VN khác thì “tự do” ấy là phạm pháp, “tư tưởng” ấy là phản động. Các nhà chức trách tất nhiên phải có trách nhiệm bảo vệ lợi ích chung của toàn xã hội, “xử lý” thứ “tự do” ấy. Nên Nguyễn Đắc Kiên đang bú “con bò” nhà nước mà viết vậy bị “cắt sữa” là đúng, nếu có bị bắt nữa thì cũng chẳng oan, nói chung là dốt không hiểu gì.
Lẽ ra Kiên phải xin nghỉ việc trước rồi mới “đấu tranh” thì đúng là có khí phách. Và cần phải hiểu đã làm cách mạng lật đổ quyền lực nói chung thì không thể chỉ viết vài chữ là giành thắng lợi mà còn phải biết chấp nhận như thơ Tố Hữu: “Dấn thân vô là phải chịu tù đầy/ Là gươm kề cổ súng kề tai/ Là thân sống chỉ coi còn một nửa”.  Nguyễn Đắc Kiên mới bị đuổi việc mà đã cuống lên thì làm được trò gì. Và Nguyễn Quang A hung hăng vận động các phóng viên bảo vệ Kiên cũng “đếch biết gì về pháp luật! Đếch hiểu gì về cuộc đời!”
Cả Kiên và A cần phải biết:
Khoản 1, điều 8 trong Luật cán bộ, công chức: "Trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; bảo vệ danh dự Tổ quốc và lợi ích quốc gia" và khoản 1 điều 16 Luật Viên chức: "Chấp hành đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam và pháp luật của Nhà nước".
Những ngày hôm nay, trước thành công của Đại hội Đảng, Nguyễn Quang A thể hiện sự cay cú và thù hận của mình qua lời “tâm sự” : “Mình cố tránh xem, nghe các ông ấy nói xạo để khỏi bị stress. Tối qua tham gia một tọa đàm của BBC đành phải xem 2 clip mà lộn cả ruột”; “Chuyện các ông ấy, nhất là ông Trùm, đánh tráo khái niệm, dối trá”; “Dân chủ ư? Dân chủ có 2 khía cạnh cơ bản là cạnh tranh và tham gia”.
Như vậy, theo ý ông ta Đại hội Đảng không dân chủ vì mọi người không được tự do “cạnh tranh, tham gia”. Có điều đó chỉ là ý của một kẻ đầu gấu chính trị vì đến các nước dân chủ phương Tây cũng cho nền dân chủ trực tiếp là nguy hiểm và không thực tế nên đa số đã thực hiện một nền dân chủ đại diện. Vậy một cơ chế bầu cử đảm bảo lựa chọn một cách dân chủ những người đủ phẩm chất ứng cử, ngăn chặn và loại bỏ những người không đủ phẩm chất là một việc làm tỉnh táo và cần thiết. Chỉ có những thành phần thuộc băng nhóm Nguyễn Quang A mới cho là phản dân chủ và lồng lộn lên mà thôi!
***
Tay “GS tương cà” Tương Lai cũng là một nhân vật hay kiếm cớ công kích TBT Nguyễn Phú Trọng. Ông ta từng mau mắn bênh vực Nguyễn Đắc Kiên. Trên quechoa của “Lập què” từng đăng Thư ngỏ gửi ông Nguyễn Phú Trọng, trong đó Tương Lai viết:  “Vì chưa lúc nào vận mệnh của đất nước lại bấp bênh, chao đảo như hiện nay khi mà bàn tay của Trung Quốc đã thọc quá sâu vào mọi hoạt động của Đảng và Nhà nước, của đời sống đất nước ta”; “Chính vì thế, chưa bao giờ uy tín của Đảng xuống thấp đến vậy”.
Tôi đã viết, đây hoàn toàn là sự phóng đại, thổi phồng một cách chủ quan không đúng thực tế. Nếu so với toàn bộ lịch sử thì chưa bao giờ nước ta có vị thế độc lập như những ngày hôm nay, không chỉ với riêng Trung Quốc mà với tất cả các nước. Nếu nói giai đoạn ta chịu chi phối và ảnh hưởng từ TQ thì phải nói đó là giai đoạn kháng chiến thống nhất đất nước, lúc ta phải ngửa tay xin họ từ bánh lương khô, quân trang quân dụng đến vũ khí đạn dược, và giai đoạn chịu ảnh hưởng nhiều nhất chính là lúc xuất hiện Chủ nghĩa Xét lại tại Liên Xô với tư tưởng “chung sống hòa bình” của Khơrutsov, bởi như vậy chỉ còn có TQ viện trợ cho ta mà thôi. Nhưng rồi lãnh đạo của nước ta đã tài tình cởi bỏ được cái nút thắt ấy. Còn rắc rối trong quan hệ với Trung Quốc hôm nay chủ yếu là về biển đảo, vì biển đảo ngày càng quan trọng hơn vì có dầu, vì giao thông biển, vì vị trí chiến lược. Đó chính là hậu quả để lại của lịch sử, là một trong những cái giá phải trả cho sự thống nhất, độc lập ngày nay. Đảng và nhà nước đã thực hiện chiến lược ngoại giao, một mặt mềm mỏng với TQ, một mặt ta vẫn tăng cường ngoại giao đa phương và vẫn trang bị vũ khí hiện đại, còn xây nhà giàn, đồn biên phòng canh giữ trên biển. TBT Nguyễn Phú Trọng từng đối đáp trực tiếp với Hồ Cẩm Đào Việt Nam luôn tôn trọng Công ước quốc tế về Luật biển của LHQ năm 1982 có chữ ký của các nước, trong đó có chữ ký của TQ. Nếu TQ không đồng ý, thì đem ra Tòa án Công lý Quốc tế phân xử.
Với vụ Nguyễn Đắc Kiên, Tương Lai viết: “Quả thật, tôi quá sửng sốt khi nghe anh nói: “Vừa rồi đã có các luồng ý kiến thì cũng có thể quy vào được là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống. Chứ gì nữa? Xem ai có tư tưởng là muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Muốn “tam quyền phân lập” không? Hả? Muốn “phi chính trị hóa quân đội” không? Người ta đang có những quan điểm đấy. Đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thì như thế là suy thoái chứ còn gì nữa! Chỉ ở đâu nữa nào? Tham  gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì…ì? Cho nên các đồng chí quan tâm xử lý cái này”. Tương Lai đã cho TBT Nguyễn Phú Trọng là “tùy tiện quy kết một cách hồ đồ”, là “đánh tráo khái niệm”.
Tôi viết, người “hồ đồ” ở đây chính là ông Tương Lai. TBT Nguyễn Phú Trọng dùng từ “suy thoái” chỉ những hành động như vậy là quá nhẹ và chưa chính xác, mà hành động đó chính là hành động công khai lật đổ chế độ, gọi như trước đây thì gọn hơn là “bọn phản động”. Mọi lý sự quanh co của Tương Lai chỉ là ngụy biện che đậy sự gian xảo của mình.
***
Một người nữa luôn chống phá TBT Nguyễn Phú Trọng điên cuồng chính là Nguyễn Khắc Mai. Tôi vốn không biết Nguyễn Khắc Mai là ai, chỉ loáng thoáng thấy cái tên này gắn với cái trung tâm “minh triết” gì đó. Khi TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ theo lời mời của Chính phủ Mỹ mới biết đến Nguyễn Khắc Mai vì có viết bài “Lại có điều hầu chuyện với anh Trọng” lan truyền trên các trang có khuynh hướng chống phá nhà nước VN. Tìm hiểu chút nữa thì thấy Nguyễn Khắc Mai không chỉ có một bài đó mà còn có nhiều bài về minh triết khác nữa, không chỉ bàn về minh triết mà còn dùng minh triết bàn về chính trị. Bàn về chính trị đã khó, về minh triết chính trị nữa lại càng khó hơn, điều này đã khiến tôi tò mò tìm hiểu. Nhưng kết quả khiến tôi “ngã bổ chửng” bởi thấy minh triết của Nguyễn Khắc Mai là thứ minh triết du côn!
Còn hai chữ minh triết tưởng dễ hiểu nhưng không ngờ giới “tinh hoa” rồi cả những người xưng là “nhà minh triết” như ông Mai cũng lại chẳng hiểu gì! Theo nghĩa chung nhất của từ thì chữ “minh” là sáng suốt, chữ “triết” là hiểu biết, vậy “minh triết” là hiểu biết một cách sáng suốt. “Sáng suốt” ở đây có nghĩa là hiểu sâu sắc và toàn diện; nói theo ngôn ngữ triết học là hiểu một cách biện chứng. Theo Nguyễn Khắc Mai: “Minh triết chính là năng lực để sống”. Năng lực để sống là trí tuệ, là tay nghề, là cần cù chịu khó, là có chí để vượt khó, để thích nghi hoàn cảnh chứ “năng lực” không phải là minh triết. Một người “minh triết” mà lười, mà không có chí thì cũng đói ăn thôi! Như vậy, Nguyễn Khắc Mai, một người chưa hiểu chính xác chữ minh triết, lại làm giám đốc một trung tâm minh triết, rồi bàn về minh triết e rằng sẽ có nhiều huyên thuyên!
Trên BBC, 9 tháng 2 2015, Nguyễn Khắc Mai đã trả lời phỏng vấn BBC về vấn đề tối quan trọng “Đảng nên chọn Tổng bí thư kế tiếp thế nào?” Nguyễn Khắc Mai nói:
“…chúng tôi cũng đang mong muốn là xu hướng ấy nó sẽ xảy ra là làm sao chọn được một Tổng Bí thư mà có thể nói là không lú lẫn như anh Trọng (Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng) hiện nay”.
Tôi đã viết, tôi thật ngạc nhiên một ông già U90, từng là Vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu, Ban Dân vận Trung ương, một ban của Đảng, lại nói về TBT Đảng của mình một cách “du côn” như vậy. Giờ còn làm giám đốc một trung tâm minh triết nữa, thì theo tôi, minh triết của Nguyễn Khắc Mai là một thứ “minh triết du côn”!
Nguyễn Khắc Mai “tâm sự” với TBT Nguyễn Phú Trọng: “Anh từ Mỹ về, hãy đem những “thực tế văn minh tiến bộ của một Dân tộc hiện đại” làm bài học cho Việt Nam. Hãy từ bỏ cách nghĩ thực chất là của Liên Xô và Trung Cộng, chúng mớm cho ta kèm theo với vũ khí và lương thực, rằng Mỹ là đế quốc sài lang, là kẻ thù nguy hiểm nhất”. Một người học Văn- sử mà viết vậy đúng là mù lịch sử. Chỉ những thằng ngu mới phải cần người khác chỉ cho biết người xâm lược mình là ai. Nước ta nhược tiểu, hai bàn tay trắng, vậy muốn giành được độc lập buộc phải đi nhờ vả. Nhưng thực tế trong hai cuộc kháng chiến ta hoàn toàn không phải là con rối cho các nước lớn giật dây, mà nếu hiểu lịch sử thì phải biết, chúng ta đã không chỉ một lần vượt qua sự sắp xếp của các nước lớn, để thực hiện được mục tiêu tối thượng là giành lại nền độc lập, thống nhất đất nước của mình.
Gần đây, trong Đại hội Đảng, lại có bài viết vu cáo, bôi nhọ hình ảnh TBT Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Khắc Mai còn hung hãn yêu cầu điều tra làm rõ, thậm chí bắt giam TBT Nguyễn Phú Trọng. Vũ Hoàng Sơn, chủ trang trelang blog viết:
Với những bài viết trên facebook của ông đạo diễn và những bài trên blog Khang Nguyên của Nguyễn Khắc Mai, cơ quan công an hoàn toàn có thể bắt cả 2 ông theo điều 258.
Rất mong cơ quan công an ra tay”.
Với bọn vô văn hóa, chống đối, quấy rối thì không chỉ TBT, các vị lãnh đạo, mà cả các bậc thánh nhân, các lãnh tụ cũng đều bị chúng bêu xấu diễu cợt. Tôi cũng bị bọn “sâu bọ rắn rết” chửi bậy rất nhiều, nhưng đời tất phải có kẻ xấu người tốt, nếu mình tự tin là tốt thì bọn chửi mình tất phải xấu. Còn muốn bọn xấu cũng khen mình thì buộc phải làm điều xấu thôi nên tôi không chấp! Nhưng chuyện ông Nguyễn Khắc Mai nói về ông Nguyễn Phú Trọng không phải là chuyện cá nhân mà là chuyện chính trị, mà với chuyện chính trị thì cái gì cũng “không chấp” đất nước sẽ loạn!
            Thật e ngại khi chưa bao giờ xã hội ta có tình trạng “chó con liếm mặt”, “cá mè một lứa”, dốt nát nhưng dám công kích công khai đích danh Tổng Bí thư. Trước tất cả những hiện tượng không phải phản biện mà là phản bác, đối kháng chứ không phải đối lập, trong triết học chỉ ra là cần phải sử dụng bạo lực, cần phải chuyên chính, chứ cải lương cũng sẽ loạn. Tất nhiên bạo lực trong thời bình là kiên quyết giữ nghiêm kỷ cương phép nước, thưởng phạt công minh, chứ không phải đối thoại bằng súng ống như thời chiến.
Trên thế giới hiện tại cũng có quá nhiều tổ chức nhân quyền sống bằng nghề chõ mõm vào chuyện nhà người khác, tôi thấy cũng chỉ là trò vớ vẩn. Bởi khi các địa ngục trần gian mọc lên khắp nơi, họ có đỡ đòn được cho bao chiến sĩ cách mạng từng bị tra tấn tàn khốc không? Họ có ngăn được bom rơi, đạn nổ trên đất nước chúng ta ngày nào không?
            ***
Ngày 28 tháng 01 năm 2016, sau khi tái đắc cử, khi được các phóng viên hỏi "Cảm nghĩ của Tổng Bí thư ra sao khi được bầu là người lãnh đạo cao nhất của Đảng". TBT Nguyễn Phú Trọng trả lời:
Hơi bất ngờ với tôi, khó trả lời. Tôi cũng không ngờ được Đại hội tín nhiệm giới thiệu, được BCH Trung ương bầu làm Tổng bí thư gần như 100% tuyệt đối.
Bất ngờ vì tuổi cao, sức khoẻ có hạn, trình độ có hạn, tôi đã xin nghỉ rồi. Trách nhiệm Đảng giao thì tôi với tư cách đảng viên thì phải chấp hành.
Tôi chân thành cảm ơn đồng bào đã có những nhắn gửi, giao trách nhiệm cho chúng tôi. Tôi bất ngờ, xúc động và có lo lắng vì trách nhiệm sắp tới còn nặng nề lắm, trước tình hình diễn biến trong nước và quốc tế”.
          Theo lẽ thường người ta thường chúc mừng người ta trước mỗi sự thành công, thành đạt, nên tôi cũng xin chúc mừng sự “thắng cử” của TBT Nguyễn Phú Trọng. Nhưng mọi bữa tiệc đều tàn, không khí lễ hội cũng qua đi, chỉ còn lại gánh nặng đất nước đè trên vai Ông. Tất nhiên chỉ “nặng” đối với người có tâm với dân với nước còn với những người coi chiếc ghế để kinh doanh quyền lực thì không. Thực tế chứng tỏ TBT Nguyễn Phú Trọng hoàn toàn không có điều tiếng về sân sau, sân trước; không móc ngoặc với các nhóm lợi ích này, nhóm lợi ích kia; vợ con, họ hàng Ông không lợi dụng quyền lực của Ông; nên tôi tin rằng Ông tái cử không phải vì tham quyền, cố vị, không vì lợi lộc, mà vì dân, vì nước. Chính vì vậy mới nói trên vai Ông giờ đây là gánh nặng đất nước.
          Vừa rồi dự luận rất đồng tình, kể cả có sự lợi dụng, bài phát biểu của Bộ trưởng Bùi Quang Vinh. Ông nói:
          “Đảng là người lãnh đạo cao nhất của đất nước cần chủ động, nghiêm khắc đánh giá lại chính mình, và thực hiện nghiêm chỉnh Nghị quyết của Đại hội toàn quốc. Kiên quyết đổi mới cơ cấu tổ chức, chức năng hoạt động của bộ máy Đảng, Nhà nước, các đoàn thể chính trị để hoạt động hiệu quả hơn, thực chất hơn”; “… bao năm qua, cơ cấu tổ chức, phương thức hoạt động của Đảng, Nhà nước, đoàn thể các cấp gần như không thay đổi. Nền chính trị phù hợp với nền kinh tế tập trung, kế hoạch hóa trước đây, đặc biệt là trong hoàn cảnh chiến tranh, nay không còn phù hợp với nền kinh tế thị trường. Thậm chí còn là rào cản, trở ngại cho phát triển. Vì vậy, trong giai đoạn tới, việc đổi mới hệ thống chính trị đồng bộ với đổi mới về kinh tế là yêu cầu hết sức cấp bách”.
Tôi thấy ý của ông Vinh vừa rất đúng những cũng có phần chưa đúng.
          Đúng ở chỗ phương thức hoạt động của Đảng về danh nghĩa đúng là Đảng trùm lấp, ở đâu cũng có “Đảng”, có bí thư, có đảng viên. Nước ta cũng có cơ chế tam quyền phân lập, cũng có Quốc hội lập pháp, Chính phủ hành pháp, Tòa án tối cao xử án. Bao trùm lên cơ chế đó còn có Đảng lãnh đạo. Lẽ ra sự phạm pháp phải bị kiểm soát tốt hơn cơ chế chỉ có “tam quyền phân lập”. Nhưng thực tế đã diễn ra ngược lại. 
          Có tình trạng như vậy bởi đúng là Đảng lãnh đạo toàn diện, nói theo “lề trái” là “toàn trị” nhưng thực tế lại không “trị” được ai. Bởi Đảng có quyền lãnh đạo nhưng không có quyền chỉ đạo. Đảng chỉ ra đường lối, chủ trương bằng nghị quyết, rồi mọi chuyện diễn ra ngoài tầm kiểm soát của Đảng. Chính vậy mới có chuyện Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khi tiếp xúc cử tri 2 Quận Hoàn Kiếm và Ba Đình từng nói: “Cha ông ta nói rất hay: “Miếng ăn là miếng tồi tàn / Mất ăn một miếng lộn gan lên đầu”…  Đụng đến lợi ích là phản ứng, nhất là một khi lợi ích nhóm móc ngoặc với nhau thành đường dây vô cùng phức tạp”. Chủ tịch Trương Tấn Sang cũng nói ý là giải quyết các vấn nạn bây giờ rất khó vì “đụng đâu vướng đó”. Vậy phải chăng thực chất quyền lực của Đảng chỉ là quyền lực rỗng. Đảng lãnh đạo toàn diện, nhưng là lãnh đạo tập thể, cá nhân chỉ là người được phân công phụ trách; ai cũng là người của Đảng, đồng thời là người của Quốc hội, đồng thời làm quan chức; khi sự cố xảy ra thì chịu trách nhiệm chung, không ai bị làm sao cả, ngoài những người dính líu trực tiếp đến những chứng cớ phạm pháp.
         Vì tất cả các lẽ đó, đúng là cần phải có một sự đổi mới về sự lãnh đạo của Đảng, làm cho sự lãnh đạo của Đảng đúng là toàn diện. Có vậy mới giám sát được mọi hoạt động của chính quyền, của các cơ quan, các đơn vị. Đảng không làm cụ thể nhưng Đảng có quyền giám sát, mà quyền giám sát là quyền đặt cao hơn. Và càng những lĩnh vực liên quan đến kinh tế, đến tiền, thì càng cần phải giám sát chặt chẽ hơn. Sự lãnh đạo cần phải được cụ thể hóa. Sự chịu trách nhiệm của cá nhân ở mọi cấp cũng phải được luật hóa.
          Còn ý Bộ trưởng Vinh “bao năm qua phương thức hoạt động của Đảng gần như không thay đổi” cũng có phần sai ở chỗ Đảng cũng có nhiều thay đổi về sự lãnh đạo kinh tế, ở chỗ đã tăng cường sự tự chủ cho các doanh nghiệp. Như qui định chủ sở hữu (Thủ tướng) phải có nghĩa vụ: “…đảm bảo quyền tự chủ kinh doanh, tự chịu trách nhiệm của công ty nhà nước trong quá trình hoạt động. Cơ quan thực hiện quyền của chủ sở hữu nhà nước không can thiệp trái pháp luật vào các công việc của Hội đồng quản trị, Tổng giám đốc, Giám đốc của công ty nhà nước”.
      Điều này dẫn đến chuyện trong vụ Vinashin, Bộ Chính trị kết luận, Chính phủ có khuyết điểm chưa kiểm tra chặt chẽ tình hình hoạt động sản xuất kinh doanh, từ năm 2006 - 2009 tuy đã qua 11 lần kiểm toán, kiểm tra, thanh tra nhưng vẫn không phát hiện được khuyết điểm nghiêm trọng của Tập đoàn. Bộ trưởng Vũ Văn Ninh cũng có ý kiến: “...Trước hết phải nghiên cứu để thay đổi việc quy định rõ trách nhiệm của các cơ quan Bộ ngành quản lý ...  qui định lại rõ trách nhiệm và xác định có những việc phải báo cáo lên trên để phê duyệt chứ không phải giao toàn quyền cho doanh nghiệp như hiện nay để làm sao hạn chế được việc mà nhiều đại biểu nói là doanh nghiệp được quyền to quá và tự quyết rất nhiều vấn đề và phát sinh ra tiêu cực. Thứ hai, cũng phải tăng cường công tác kiểm tra... chúng tôi nghiên cứu hiện nay cũng có nước người ta áp dụng là kiểm soát viên không phải là người của doanh nghiệp, mà kiểm soát viên là người của Nhà nước cử vào doanh nghiệp”.
Còn Bộ trưởng Vinh nói câu này thì không phải đúng mà là quá đúng, cần phải đổi mới nền kinh tế bằng “tăng năng suất, nâng cao cho được năng lực cạnh tranh”. Có điều nói thì quá dễ, ai cũng nói được, thực hiện mới khó, vì nó phụ thuộc vào trình độ của cả đất nước chúng ta. Tương lai chỉ có cách là trông chờ vào nhân tài, mà nhân tài thì phải đợi ngành giáo dục đào tạo ra, nhưng ngành giáo dục thì còn lâu mới đáp ứng được chuyện đó. Lãnh đạo một nước giỏi giang như Mỹ rất dễ, lãnh đạo một nước như VN mới khó, nói trên vai TBT Nguyễn Phú Trọng là gánh nặng đất nước là vì thế!
Vì vậy tôi cũng không ảo tưởng chuyện TBT Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử sẽ làm đất nước tiến lên vù vù. Nhưng sau một nhiệm kỳ chắc chắn ông có kinh nghiệm lãnh đạo hơn, ông biết rõ hơn việc gì cần làm và làm như thế nào để đạt hiệu quả hơn. Một nhiệm kỳ với việc hệ trọng là lãnh đạo đất nước dường như là quá ngắn, vì vậy có nhiều cơ sở để tin tưởng vào sự lãnh đạo của TBT Nguyễn Phú Trọng trong nhiệm kỳ kế tiếp này.
29-1-2016

ĐÔNG LA