May 15, 2020

Cán bộ tốt hay xấu phụ thuộc chủ yếu vào quá trình tự rèn luyện của bản thân



Tre Việt - Nhân sự kiện ông Nguyễn Văn Hiến, nguyên Tư lệnh Quân chủng Hải quân ra hầu tòa, trên VOA tiếng việt, Trân Văn cho rằng, cán bộ xấu - tất cả đều là do công tác cán bộ của Đảng (!). Rồi đặt vấn đề: Khi cán bộ vi phạm thì sai ở cán bộ hay công tác cán bộ? Trả lời câu hỏi này, Tre Việt có mấy ý thế này.
Bác Hồ nói “cán bộ là gốc của mọi công việc”, điều này đúng cho mọi thời đại, mọi tổ chức, quốc gia. Vậy, làm thế nào để có cán bộ tốt đã và đang là vấn đề trăn trở của bất kỳ hệ thống chính trị, kinh tế nào trên thế giới. Trong lĩnh vực này, chúng ta cần phân định rõ 2 vấn đề là: cán bộ tốt và chọn được cán bộ tốt. Chọn được cán bộ tốt là quá trình tìm nhân sự đủ điều kiện để đề bạt, bổ nhiệm vào các vị trí theo yêu cầu công việc. Đây là một quá trình dài và phức tạp, phụ thuộc rất nhiều yếu tố, trọng tâm là quy trình công tác cán bộ và chất lượng tổ chức thực hiện quy trình này. Cán bộ tốt là những người hoàn thành tốt hoặc xuất sắc nhiệm vụ được giao (đúng theo bảng mô tả công việc) và phải có đủ những đức tính “cần, kiệm, liêm, chính, chí, công, vô, tư”. Do đó, có thể khẳng định rằng:
Một là, cho tới nay, công tác cán bộ của Đảng, Nhà nước là hết sức chặt chẽ, khoa học. Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Đảng, Nhà nước ta luôn đặc biệt coi trọng công tác cán bộ, làm cơ sở để chọn được những cán bộ tốt mang lại hạnh phúc, no ấm cho Nhân dân. Do đó, Đảng, Nhà nước, Chính phủ đã có hàng trăm nghị quyết, quy định, luật, thông tư về công tác này, như: Quy định số 89-QĐ/TW ngày 04/8/2017, Quy định số 98-QĐ/TW ngày 07/10/2017, Quy định số 105-QĐ/TW ngày 19/12/2017, Quy định số 132-QĐ/TW ngày 08/3/2018, Quyết định 179-QĐ/TW ngày 25/2/2019… của Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị về công tác cán bộ; Luật Cán bộ, công chức số 22/2008/QH12; Nghị định số 24/2010/NĐ-CP ngày 15/3/2010 quy định về tuyển dụng, sử dụng và quản lý công chức. Mới đây là Quy định số 205-QĐ/TW ngày 23/9/2019 của Bộ Chính trị, về tiêu chuẩn chức danh cán bộ cấp cao và kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ, v.v. Để tổ chức thực hiện chính xác và hiệu quả, quy trình công tác cán bộ được chia thành các khâu gồm: 1- đánh giá; 2- quy hoạch; 3- đào tạo, bồi dưỡng; 4- luân chuyển, điều động; 5- bố trí, sử dụng (bổ nhiệm, bổ nhiệm lại, bầu cử, giới thiệu ứng cử, chỉ định, phân công phụ trách, miễn nhiệm...); 6- quản lý; 7- khen thưởng, kỷ luật cán bộ; 8- thực hiện chính sách đãi ngộ; 9- kiểm tra, giám sát;10- bảo vệ chính trị nội bộ;11- giải quyết khiếu nại, tố cáo về cán bộ; 12- kiện toàn tổ chức, nâng cao chất lượng cán bộ làm công tác cán bộ.
Hai là, chọn nhầm cán bộ là do chất lượng tổ chức thực hiện quy trình. Các khâu của công tác cán bộ là một thể thống nhất, có quan hệ chặt chẽ, mật thiết với nhau, tác động, thúc đẩy lẫn nhau; nếu một khâu nào đó thực hiện chưa tốt, không đúng quy trình sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến các khâu khác và kết quả chung của công tác cán bộ. Trong 12 khâu trên, các khâu 1, 2, 4 ,5 rất nhạy cảm, rất dễ bị tác động, làm sai, diễn giải theo ý kiến chủ quan của một số ít người làm ảnh hưởng đến chất lượng tuyển chọn. Xét về những tồn tại ở 4 khâu nhạy cảm, trước hết, việc đánh giá cán bộ đòi hỏi cái nhìn toàn diện, lâu dài, song người đánh giá không có điền kiện đó; người được đánh giá thường cố tạo hình ảnh tốt hơn thực tế, dễ gây hiểu lầm. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước nhắc nhở: “Đừng thấy đỏ tưởng là chín” là vì thế. Quy hoạch cán bộ bị chi phối bởi tâm lý “tất cả cùng thắng”, nhiều khi thấy việc quy hoạch là dài hạn, quy hoạch còn có sự rà soát hằng năm, muốn việc quy hoạch phải “mở”,… nên tiến hành khá dễ dãi, thiếu chặt chẽ. Điều động, luân chuyển cán bộ rất thuận lợi cho việc bố trí, bổ nhiệm và sử dụng ở vị trí cao hơn; đồng thời, cán bộ được điều động, luân chuyển sẽ thuận lợi hơn rất nhiều cán bộ khác trong việc xem xét bổ nhiệm vào cùng một ví trí quy hoạch nên dễ bị lợi dụng và tác động. Cuối cùng, việc bố trí, sử dụng cán bộ có tính chất quyết định nhất của việc chạy chức, đây là  đích đến của quá trình mua chức, là khâu đem lại nguồn lợi bất chính lớn nhất cho những người làm công tác cán bộ; do đó, là khâu có tính phức tạp cao, bị công phá mạnh. Những tồn tại đó cho thấy sự cam go, đấu tranh khốc liệt trong tổ chức thực hiện công tác cán bộ.
Ba là, cán bộ tốt hay xấu phụ thuộc chủ yếu vào quá trình tự rèn luyện của bản thân. Vì việc tìm người, giả sử đã chọn đúng người thì họ có trở thành cán bộ tốt hay không lại phụ thuộc phần lớn vào bản thân người đó. Có người cố gắng rèn luyện vươn lên, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và Nhân dân giao phó; có người bị chính “cái ghế” của mình làm hại, tự diễn biến, tự chuyển hóa để trở thành người xấu, rơi vào vòng lao lý. Những cán bộ tiền khởi nghĩa, trong cách mạng là những tấm gương tiêu biểu về cán bộ tốt, mặc dù việc tuyển chọn hết sức thô sơ, đơn giản; những cán bộ vi phạm kỷ luật trong thời kỳ đổi mới cho thấy, họ trải qua quá trình tuyển chọn ngặt nghèo nhưng vẫn bị tha hóa, hư hỏng. Họ đã bị “cái ghế” của mình làm hỏng. Do đó, Đảng ta đã ban hành và triển khai thực hiện sâu rộng Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XII) để ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ Đảng, đã và đang thu được nhiều kết quả tích cực.
Quy trình là cứng, là tĩnh người thực hiện là mềm, là động; xấu tốt phần lớn là ở bản thân con người. Không thể nói: cán bộ xấu là do công tác cán bộ./.

May 13, 2020

Đòi tam quyền phân lập – Mục tiêu là gì?

Tre Việt - Từ sự kiện giám đốc thẩm vụ án Hồ Duy Hải, Luật sư Nguyễn Văn Đài, đang sống ở Đức, nói với BBC News Tiếng Việt hôm 06/5/2020: “Có tam quyền phân lập, có tư pháp độc lập mới mong giảm hay chấm dứt được các vụ án xét xử oan sai ở Việt Nam”. Quan điểm này không phù hợp.
Thứ nhất, mô hình tam quyền phân lập không phù hợp với Việt Nam. Lịch sử cho thấy, ở bất kỳ quốc gia nào, quyền lực của Nhà nước là hành pháp, lập pháp, tư pháp thường được phân chia cho 3 cơ quan nắm giữ. Các cơ quan này thường hoạt động theo mô hình được nhắc đến nhiều là: tam quyền phân lập. Tuy nhiên, sự độc lập chỉ là tương đối; trên thực tế, không tồn tại nhà nước nào hoàn toàn phân lập quyền lực; quyền hạn và trách nhiệm của các cơ quan nhà nước thường chồng lấn lên nhau, có quan hệ chồng chéo phức tạp, có sự mâu thuẫn, cạnh tranh, không tách rời. Hiện nay, trong tổ chức bộ máy nhà nước, nguyên tắc phân quyền được áp dụng ở các nước không hoàn toàn giống nhau. Những nước theo chế độ cộng hòa tổng thống thường áp dụng triệt để nguyên tắc phân quyền theo quan điểm của tam quyền phân lập. Trong khi đó các nước theo chính thể cộng hòa đại nghị hoặc quân chủ đại nghị thường áp dụng nguyên tắc phân quyền mềm dẻo hơn.
Ở Việt Nam, Điều 2, Hiến pháp 2013 chỉ rõ quyền lực Nhà nước là thống nhất, thuộc về Nhân dân. Do đó, về nguyên tắc,quyền lực này không chia sẻ cho cá nhân hay tổ chức nào khác. Về bản chất, các cơ quan nhà nước khi thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp là thực hiện các quyền của Nhân dân giao phó, ủy quyền. Ba cơ quan lập pháp, hành pháp và tư pháp đều có mục đích duy nhất là phục vụ Nhân dân, đặt dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng. Điều 69, Hiến pháp 2013 quy định: Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Quốc hội thực hiện quyền lập hiến, quyền lập pháp, quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước và giám sát tối cao đối với hoạt động của Nhà nước. Như vậy, về bản chất quyền lực của Nhân dân không thể phân chia. Nhà nước Việt Nam không cần tới mô hình tam quyền phân lập bởi sự phân công, phối hợp, kiểm soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp vì mục tiêu phục vụ Nhân dân được bảo đảm và thực hiện tốt.
Theo Điều 4, Hiến pháp 2013, Đảng Cộng sản Việt Nam là đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc; Đảng gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình. Do đó, việc Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội chính là thực hiện chức năng, nhiệm vụ mà nhân dân giao phó; đồng thời là cơ sở để giải quyết các mâu thuẫn trong quá trình hoạt động của các cơ quan thi hành quyền lực nhà nước.
Hai là, án oan, sai không phải xuất phát từ việc không có tam quyền phân lập. Quá trình điều tra, thu thập chứng cứ, xét xử các vụ án là vô cùng phức tạp phụ thuộc vào nhiều nguyên nhân chủ quan, khách quan, văn hóa, xã hội, điều kiện lịch sử các quốc gia, dân tộc,… và sự phát triển của kỹ thuật hình sự. Do đó, chỉ cần tìm trên internet, chúng ta thấy trên thế giới đầy rẫy những vụ án thực hiện không đúng người, đúng tội. Tất cả các nước đều cố gắng phát triển, cải cách tư pháp để giảm thiểu những oan, sai trong quá trình làm án. Bộ Chính trị khóa IX đã ban hành Nghị quyết số 49-NQ/TW, ngày 02/6/2005 và Kết luận số 92-KL/TW về Chiến lược cải cách tư pháp đến năm 2020 là để xây dựng, hoàn thiện hệ thống pháp luật liên quan đến tổ chức và hoạt động tư pháp, góp phần bảo vệ quyền lợi của nhân dân. Vụ án Hồ Duy Hải trải qua 12 năm là do những tình tiết phức tạp của nó, nhưng trên hết vẫn là sự thận trọng của các cơ quan tư pháp, là trách nhiệm của Chủ tịch nước, Quốc hội và các cấp thực hiện đối với tính mạng một con người, thể hiện sự ưu việt của chế độ ta.
Đòi tam quyền phân lập chỉ là cái cớ để loại bỏ sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội Việt Nam, không phải vì Nhân dân./.

Vạch mặt thói hàm hồ


                                             
Tre Việt - Một trong những nội dung chính của Hội nghị lần thứ 12, Ban Chấp hành Trung ương Đảng, khóa XII đang diễn ra là bàn và quyết định về phương hướng công tác nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XIII sắp tới. Lợi dụng vấn đề này, các thế lực thù địch đã đăng tải nhiều bài viết tuyên truyền, xuyên tạc trên mạng xã hội. Chúng cho rằng: Đảng, Nhà nước ưu tiên công tác chuẩn bị Đại hội Đảng XIII hơn so với vấn đề chủ quyền Biển Đông và dịch bệnh trong nước. Đây là thói ăn nói hàm hồ, kích động, chia rẽ nội bộ của các thế lực thù địch, cần phải vạch mặt, lên án, bác bỏ.
Có thể thấy rằng, công tác chuẩn bị nhân sự cho mỗi kỳ Đại hội Đảng là việc làm hệ trọng cần được chuẩn bị, tiến hành kỹ lưỡng, chu đáo từ trước, nhằm lựa chọn đúng những cán bộ có đủ phẩm chất, năng lực, đức, tài, có tâm, có tầm,… để Đại hội bầu vào Ban Chấp hành Trung ương khóa mới - những người sẽ giữ các cương vị lãnh đạo chủ chốt của Đảng, Nhà nước, ban, bộ, ngành Trung ương, địa phương. Đây là việc làm rất cần thiết, hoàn toàn bình thường và phải được chuẩn bị trước khi diễn ra mỗi kỳ đại hội hay cuộc bầu cử. Vấn đề này không những chỉ diễn ra ở Việt Nam mà với bất cứ đảng phái, quốc gia nào đều phải tiến hành như vậy.
Xuất phát từ thực trạng một bộ phận cán bộ, trong đó có cả cán bộ cao cấp thiếu tu dưỡng, rèn luyện dẫn đến suy thoái về tư tưởng chính trị, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, vi phạm pháp luật, vi phạm quy định của Đảng phải xem xét xử lý, thì việc lựa chọn, giới thiệu khách quan, chính xác những cán bộ có đủ đức, tài, phẩm chất, năng lực, trình độ để đưa ra đại hội bầu là việc làm rất quan trọng. Việc làm này đòi hỏi phải rất cẩn thận, giống như việc “đãi cát tìm vàng”, nó liên quan đến sự tồn tại, phát triển của Đảng, đất nước, chế độ; đến việc hoạch định chủ trương, đường lối xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, v.v.
Đối với vấn đề chủ quyền Biển Đông, chúng ta không thể nóng vội, giải quyết trong một sớm, một chiều, mà cần phải bình tĩnh, khôn khéo trong giải quyết dựa trên bằng chứng, cơ sở phù hợp với luật pháp quốc tế, để vừa bảo vệ vững chắc toàn vẹn chủ quyền, lãnh thổ, vừa giữ vững được hòa bình, ổn định để phát triển đất nước. Trên thực tế, những năm qua, Đảng, Nhà nước, lực lượng vũ trang chưa bao giờ chủ quan, lơ là trong bảo vệ Tổ quốc, kể cả trên Biển Đông.
Còn với công cuộc phòng, chống đại dịch Covid-19 ở Việt Nam đã được khống chế. Theo số liệu mới nhất, đến nay, Việt Nam đã có 26 ngày không có ca nhiễm mới trong cộng đồng, tỷ lệ chữa khỏi các ca nhiễm đạt trên 86%. Mặc dù, Đảng, Nhà nước đã nới lỏng các quy định về giãn cách xã hội, từng bước đưa nền kinh tế, đời sống, xã hội dần trở lại bình thường, song vẫn không chủ quan, lơ là trong phòng, chống dịch. Việt Nam đang trở thành điểm sáng, mô hình điển hình trong phòng, chống đại dịch Covi-19 được thế giới ghi nhận, đánh giá cao.
Vì thế, việc các thế lực thù địch cho rằng: Đảng, Nhà nước ta ưu tiên công tác chuẩn bị Đại hội Đảng XIII hơn so với vấn đề chủ quyền Biển Đông và dịch bệnh trong nước là hoàn toàn phi lý, không có căn cứ. Thói ăn nói hàm hồ của chúng phải bị vạch trần, phơi bày, lên án. Bởi, Đảng, Nhà nước, Chính phủ luôn hành động đúng đắn, vì lợi ích của quốc gia, dân tộc./.

May 9, 2020

Lại võ đoán



Tre Việt - Đã thành thông lệ, cứ mỗi khi đến ngày Chiến thắng 30/4 là trên mạng xã hội lại có những ý kiến khác nhau. Năm nay, điều đó không phải ngoại lệ. Mới đây, có ý kiến cho rằng, vì miền Bắc xâm lược miền Nam nên mới có sự kiện ngày 30/4/1975. Điều đó chỉ thống nhất được đất nước mà không thống nhất được lòng người. Vậy nên, mới có tình trạng thuyền nhân - một số người bỏ nước ra đi để đến nước khác bằng đường biển - của những năm sau năm 1975. Nói vậy là võ đoán.
Thống nhất đất nước là nguyện vọng chung của cả dân tộc Việt Nam, không phải của riêng người dân miền Bắc mà cả người dân miền Nam. Đúng như Tố Hữu viết: “Đường giải phóng mới đi một nửa/ Nửa mình còn trong lửa nước sôi/ Một thân không thể chia đôi”. Điều đó cho thấy, quyết tâm thống nhất đất nước là nguyện vọng thiết tha của cả dân tộc Việt Nam. Cho nên, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, nếu chỉ có sự tấn công của các binh đoàn chủ lực mà không có sự nổi dậy của quần chúng nhân dân, sự nổi dậy của đồng bào ở các vùng địch tạm chiếm thì khó mà giành được thắng lợi. Khắp nơi ở miền Nam đều có sự nổi dậy của quần chúng nhằm chống lại ách áp bức của chủ nghĩa thực dân mới, điển hình là phong trào đồng khởi của đội quân tóc dài tỉnh Bến Tre những năm 1960. Không chỉ có sự nổi dậy, mà chính đồng bào miền Nam còn giúp sức để các đơn vị chủ lực có điều kiện thuận lợi nhất tăng sức mạnh tấn công. Do có sự kết hợp giữa tiến công của các đơn vị chủ lực với sự nổi dậy của quần chúng nhân dân mà mùa Xuân 1975 quân và dân Việt Nam đã giành thắng lợi vẻ vang, thống nhất đất nước, thỏa ước mong của con dân đất Việt. Nhờ huy động được sức mạnh của miền Bắc và sức mạnh nổi dậy của đồng bào miền Nam nên chúng ta đã tạo nên sức mạnh vượt trội giành chiến thắng trong chiến tranh theo quy luật: mạnh được yếu thua là có sự kết hợp ấy. Vì vậy, không thể nói miền Bắc xâm lược miền Nam, mà thống nhất đất nước là mong ước của muôn người ở khắp các vùng miền của đất nước, do là mong ước của mọi người, nên không chỉ thống nhất đất nước mà đã thỏa ước mong của mọi người nên đã thống nhất được lòng người.
Vấn đề đặt ra là thống nhất được lòng người thì làm sao lại có tình trạng “thuyền nhân” của những năm sau 1975? Có tình trạng “thuyền nhân” do nhiều nguyên nhân; trong đó, phải kể đến nước nào sau chiến tranh cũng gặp không ít khó khăn, phải ra sức hàn gắn vết thương chiến tranh thêm vào đó là công tác tuyên truyền sai sự thật, xuyên tạc của bên thua cuộc làm cho một số người ít nhiều có dính dáng đến bên thua cuộc, nhẹ dạ cả tin nghe theo lời tuyên tuyên của bên thua cuộc, nên đã tìm đến miền đất hứa. Vì thế, họ tìm cách vượt biên trái phép bằng đường biển trên các tàu thuyền nhỏ đầy nguy hiểm đến tín mạng. Theo lẽ thông thường thì: “Con không chê cha mẹ khó/ Chó không chê chủ nghèo”. Thế mà, một số người không theo lẽ thông thường đó, họ vẫn cố tình tìm cách vượt biên, tạo nên cái gọi là “thuyền nhân” là sao? Ngày nay, người Việt ở nước ngoài, mỗi khi khó khăn đều tìm về đất mẹ Việt Nam. Trong đại dịch Covid-19 đang diễn ra, thể theo nguyện vọng của đồng bào ta ở nước ngoài, Nhà nước ta đã có nhiều chuyến bay đưa công dân Việt Nam ở nước ngoài về nước, có ai “bỏ” nước để đến nước khác đâu. Mặc dù, nhiều người đang sinh sống, học tập, công tác ở những nước mà trước đây những người tạo ra cái gọi là “thuyền nhân” cho đó là miền đất hứa, người ta vẫn thiết tha về với đất mẹ Việt Nam đấy thôi. Thế mà họ lại nói sự kiện 30/4/1975 chỉ thống nhất được đất nước mà không thống nhất được lòng người là sao? Hiện tượng “thuyền nhân” chỉ là nhất thời, xảy ra trong một thời điểm nhất định. Nên không vì thế mà quy là sự kiện 30/4/1975 chỉ thống nhất đất nước, không thống nhất được lòng người. Bởi đó là cách nói võ đoán./.  

May 7, 2020

Một hành động đúng đắn


         Tre Việt - Ngày 05-5-2020, Đài Châu Á tự do (RFA) đăng bài than rằng: “Facebook lại giới hạn truy cập nội dung của Đài Á Châu Tự Do tại Việt Nam!”, với nội dung chủ yếu là “oán trách” khi cho rằng, việc làm này của Facebook sẽ làm tổn hại đến “lợi ích của người dân và của chính tập đoàn này”(!).
          Việc Facebook giới hạn truy cập nội dung của Đài Á Châu Tự Do tại Việt Nam là hoàn toàn đúng đắn, thể hiện rõ việc tuân thủ pháp luật, bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của tổ chức, cá nhân ở Việt Nam và chính Facebook. Đồng thời đưa đến bạn đọc một mạng xã hội “sạch”, không bị nhiễm bẩn. Thế chẳng cần thiết lắm sao?
          Việt Nam là một quốc gia độc lập, thống nhất, được điều hành, quản lý bằng Hiến pháp và pháp luật. Mọi tổ chức, công dân Việt Nam hay hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam đều phải “Sống và làm việc theo Hiến pháp, pháp luật” và nếu như vi phạm thì sẽ bị xử lý theo quy định. Đây cũng chính là nhằm bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mọi tổ chức, công dân Việt Nam hay hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, trong đó có Facebook.
          Thực tế cho thấy, quyền tự do thông tin trên internet, mạng xã hội của mọi tổ chức, cá nhân ở Việt Nam được đảm bảo bằng pháp luật và trên thực tế. Nhà nước Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản pháp luật như: Bộ luật Hình sự năm 2017, Luật Công nghệ thông tin, Luật an toàn thông tin mạng, Luật An ninh mạng,… gần đây nhất là Nghị định 15/2020/NĐ-CP của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, công nghệ thông tin và giao dịch điện tử nhằm bảo vệ quyền, lợi ích tổ chức, cá nhân trên không gian mạng. Cùng với đó, Nhà nước Việt Nam tăng cường mở rộng hợp tác với các quốc gia, các tổ chức quốc tế có trình độ phát triển cao về an ninh mạng để học tập, tiếp thu công nghệ, đào tạo, bồi dưỡng nguồn nhân lực; đẩy mạnh đầu tư hạ tầng kỹ thuật, công nghệ, v.v. Các cơ quan chức năng Nhà nước Việt Nam luôn tạo điều kiện, hướng dẫn để các tổ chức, cá nhân được sử dụng internet, mạng xã hội, đảm bảo đúng quy định pháp luật, thực sự “ích nước, lợi nhà”; yêu cầu các tập đoàn truyền thông như: Google, Facebook… gỡ bỏ các clip, tài khoản có nội dung xấu, độc hại, trái với thuần phong mỹ tục của dân tộc và xâm phạm an ninh quốc gia nước ta, cam kết chấp hành pháp luật trong quá trình hoạt động ở Việt Nam. Đồng thời, đẩy mạnh việc phát hiện, đấu tranh, xử lý nghiêm các đối tượng có hoạt động lợi dụng internet, mạng xã hội để xuyên tạc tình hình dân chủ, nhân quyền, kích động, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xâm phạm an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội, v.v. Đến nay, Facebook đã trở thành mạng xã hội được người Việt Nam ưa thích sử dụng, trở thành nơi học hỏi kiến thức, kinh nghiệm, chia sẻ, gắn kết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau của tổ chức, cá nhân trong mọi công việc trên mọi miền đất nước và thế giới. Có thể khẳng định rằng, Việt Nam đã mang lại lợi ích to lớn cho Facebook.
          RFA thực chất là một cơ quan báo chí (phát thanh 09 thứ tiếng qua làn sóng ngắn và internet đến các nước Trung Quốc, Miến Điện, Lào, Campuchia, Việt Nam, Triều Tiên) được tài trợ và hoạt động phục vụ cho những tổ chức, cá nhân chống cộng cực đoan. Hằng ngày, trên RFA đầy rẫy những thông tin sai sự thật nhằm xuyên tạc, bôi nhọ đường lối, chủ trương của Đảng Cộng sản Việt Nam, chính sách và pháp luật của Nhà nước; việc bảo đảm nhân quyền, v.v. Lợi dụng tiện ích của Facebook và tâm lý ưa thích sử dụng mạng xã hội này của người Việt, RFA thường xuyên đưa các thông tin lên Facebook. Hành động này là vi phạm pháp luật Việt Nam nhất thiết phải ngăn chặn, nhằm đảm bảo quyền, lợi ích chính đáng cho các tổ chức, cá nhân, trong đó có Facebook sinh sống, hoạt động ở Việt Nam.
          Như thế, việc Facebook hạn chế các tổ chức, cá nhân ở Việt Nam tiếp cận RFA trên trang mạng của mình là hành động hoàn toàn đúng đắn. Đó chỉ là bước đầu, nếu RFA tiếp tục vi phạm có lẽ Facebook sẽ ngăn chặn vĩnh viễn./.  





Apr 24, 2020

“Nhập gia tùy tục”



          Tre Việt - Vi Yên với bài: “Tồn vong chế độ hay thịnh vượng quốc gia” cách đây ít phút, trên Facebook Việt Tân đã cho rằng, vừa qua facebook chậm là do Việt Nam chặn, buộc facebook phải kiểm duyệt các bài viết chống đối chế độ. Như vậy là “Việt Nam đã ưu tiên đặt mục tiêu kiểm duyệt không gian tự do trên mạng xã hội nhằm dẹp bỏ những ý kiến bất đồng đang thách thức sự tồn vong của chế độ, lên trên mọi thứ khác, kể cả thịnh vượng quốc gia”. Đó là cái nhìn chỉ “thấy cây mà không thấy rừng”, thấy hiện tượng mà không hiểu bản chất.
          Trước hết, Việt Nam cũng như bất kỳ quốc gia có chủ quyền nào kiểm duyệt facebook hay bất kỳ tổ chức nào hoạt động trên đất nước mình là điều tất yếu. Việt Nam là quốc gia độc lập có chủ quyền, có hệ thống luật pháp riêng vừa phù hợp với thực tiễn Việt Nam, vừa phù hợp với luật pháp, công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia ký kết. Vì vậy, mọi tổ chức, cá nhân muốn đến Việt Nam sinh sống, học tập, công tác… đều phải chấp hành hệ thống pháp luật của Việt Nam. Đó là điều đương nhiên, không chỉ Việt Nam, mà mọi quốc gia - dân tộc có độc lập, chủ quyền khác trên thế giới cũng đều như vậy. Bất kỳ tổ chức, cá nhân nào đến nước Mỹ hay bất kỳ quốc gia có độc lập chủ quyền nào khác cũng đều phải chấp hành luật pháp của Mỹ hay quốc gia mà anh đang ở. Thế nên ông cha ta có câu: “Nhập gia tùy tục” với ý nghĩa như vậy. Một lẽ dễ hiểu là facebook hay bất kỳ tổ chức, cá nhận nào muốn đến hoạt động ở Việt Nam cũng đều phải chấp hành luật pháp Việt Nam.
          Thứ hai, có giữ vững ổn định thì mới có sự phát triển đất nước. Họ viết: “Việt Nam đã ưu tiên đặt mục tiêu kiểm duyệt không gian tự do trên mạng xã hội nhằm dẹp bỏ những ý kiến bất đồng đang thách thức sự tồn vong của chế độ, lên trên mọi thứ khác, kể cả thịnh vượng quốc gia” là không đúng. Việt Nam ưu tiên cả hai, vừa giữ vững ổn định chính trị xã hội, vừa phát triển kinh tế - xã hội, tạo sự thịnh vượng quốc gia. Đất nước không thể phát triển nếu mất ổn định chính trị - xã hội. Hậu quả của đại dịch Covid-19 đến nền kinh tế mỗi nước, và cả thế giới cho thấy rõ điều ấy. Một đại dịch xảy ra, làm mọi hoạt động sản xuất, kinh doanh, đời sống sinh hoạt của cộng đồng dân cư đều đảo lộn. Sản xuấ bị đình trệ, đời sống khó khăn chồng chất khó khăn, ai cũng nhận thấy, gia đình nào cũng bị ảnh hưởng với những mức độ khác nhau. Vấn đề này đã chứng minh, việc nước ta kiểm duyệt những ý kiến bất đồng, thách thức sự tồn vong của chế độ là tất yếu. Việc làm đó là để tạo sự ổn định chính trị xã hội cho phát triển kinh tế - xã hội đất nước, nên rất cần thiết. Điều đó một lần nữa bác bỏ ý kiến cho rằng, Việt Nam đặt kiểm duyệt mạng xã hội hơn sự phát triển thịnh vượng quốc gia là cách nói hời hợt, chỉ nhìn thấy hiện tượng, cố tình không hiểu bản chất để lu loa với dụng ý xấu - chống chế độ. Thật chẳng đáng./.


"Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”


Tre Việt – Ngày 22/4/2020, kênh VOA tiếng Việt có bài “Facebook tăng kiểm duyệt tin chống phá nhà nước sau khi bị Việt Nam ép”. Tiêu đề bài viết như vậy có ý cho rằng Facebook bị chèn ép ở Việt Nam! Vậy đâu là sự thật?
Trước hết, cần khẳng định ngay rằng, với mỗi quốc gia đều phải có hệ thống pháp luật riêng để bảo vệ an ninh quốc gia, duy trì an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội. Các tổ chức, cá nhân nước khác đến hoạt động, sinh sống, học tập, công tác,… đều phải chấp hành pháp luật của nước sở tại. Việt Nam cũng không phải ngoại lệ. Vì vậy, không riêng gì Facebook mà bất kỳ công ty, doanh nghiệp nước ngoài nào đến hợp tác, làm ăn tại Việt Nam đều phải tuân thủ, chấp hành pháp luật của Việt Nam.
Hiện nay, ở Việt Nam có khoảng 65 triệu người dùng Facebook, là một trong những quốc gia có số người dùng lớn trên thế giới. Điều đó, đồng nghĩa với việc mang lại nguồn lợi kinh tế không hề nhỏ cho ông chủ của Facebook. Còn với người dùng Facebook ở Việt Nam cũng được mở mang, cung cấp, trao đổi thông tin nhiều hơn, kết nối, chia sẻ với nhau và với cộng đồng quốc tế thuận lợi hơn, v.v. Song bên cạnh mặt tích cực, thì Facebook đang là “mảnh đất” màu mỡ để các thế lực thù địch, tổ chức khủng bố, phần tử phản động, bất mãn, tiêu cực lợi dụng tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá nhằm xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, lật đổ chế độ xã hội, Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Trên thực tế, có rất nhiều các trang Facebook của các tổ chức khủng bố, phản động, phần tử bất mãn, tiêu cực, như: Việt Tân, Dân Làm báo, Dân Luận, Tiếng Dân, Việt Nam thời báo, Lê Nguyễn Hương Trà, Phạm Đoan Trang,… đã trở thành những diễn đàn lớn có hàng trăm nghìn lượt theo dõi, hằng ngày đăng tải nhiều bài viết tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo tình hình ở Việt Nam, công kích, đả phá Đảng, Nhà nước, chế độ. Thậm chí, thông qua các trang Facebook này, những kẻ cầm đầu còn kêu gọi, xúi giục, kích động nhân dân, nhất là những người nhẹ dạ, thế hệ trẻ tham gia biểu tình, gây rối trật tự công cộng, v.v. Những hành động, việc làm nêu trên đã vi phạm nghiêm trọng các quy định của Luật An ninh mạng, pháp luật Việt Nam, ảnh hưởng đến an ninh quốc gia. Trước thực tế đó, các cơ quan bảo vệ pháp luật của Việt Nam đã nhiều lần yêu cầu Facebook phải tăng cường kiểm duyệt thông tin, gỡ bỏ kịp thời những thông tin kích động bạo lực, tuyên truyền, chống phá Đảng, Nhà nước, xóa bỏ chế độ. Tuy nhiên, Facebook đã phớt lờ những cảnh báo, yêu cầu của cơ quan chức năng Việt Nam, dẫn đến tình trạng trên tiếp tục tái diễn và ngày càng gia tăng. “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”, các cơ quan chức năng của Việt Nam phải có những biện pháp quyết liệt, buộc Facebook nếu muốn tồn tại ở Việt Nam thì phải tuân thủ, thực thi theo quy định của pháp luật Việt Nam. Đây là lẽ đương nhiên.
Điều này sẽ thiết thực góp phần làm “sạch” mạng xã hội ở Việt Nam, xây dựng xã hội lành mạnh, văn minh, được dư luận đồng tình ủng hộ. Bởi nếu không có Facebook, người dân Việt Nam còn có rất nhiều trang mạng xã hội “made in Việt Nam để lựa chọn. Chỉ có thế lực thù địch, khủng bố và những kẻ bất mãn, tiêu cực, phản động mới lo hết đất diễn trò chống phá, nên mới lu loa lên mà thôi./.

Apr 23, 2020

Bán mình cho quỷ dữ



          Tre Việt - Ngày 22/4/2020, tin Cơ quan Cảnh sát Điều tra, Bộ Công An ra quyết định khởi tố bị can, bắt giữ và khám xét đối với PGS, TS. Nguyễn Nhật Cảm, Giám đốc Trung tâm Kiểm soát bệnh tật Hà Nội (CDC Hà Nội) và 06 đồng phạm là thuộc cấp của ông ta, vì đã “câu kết, gian lận, thông đồng, nâng khống giá trị gói thầu mua sắm thiết bị phòng chống dịch Covid-19 gây thiệt hại đặc biệt nghiêm trọng cho ngân sách nhà nước” làm chấn động dư luận trong nước. Không ai tin, trong bối cảnh này lại diễn ra hành động như vậy của những người giữ trọng trách “kiểm soát bệnh tật” của ngành Y ở Hà Nội. Nhưng nó đã xảy ra. Thật đau lòng.
Nguyễn Nhật Cảm và đồng phạm
Nguyễn Nhật Cảm, với học hàm, học vị là PGS, TS, lại giữ cương vị Giám đốc của CDC Hà Nội và đồng bọn suy nghĩ gì về hình ảnh của những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, những cụ già ở tuổi “thất thập cổ lai hy”, em nhỏ,… đã “của ít lòng nhiều” mang đến góp tiền của, hiện vật đến hỗ trợ các khu cách ly, để chia sẻ khó khăn, cầu mong cho đất nước vượt qua cơn đại dịch Covid-19; hay hình ảnh những “ATM gạo”, “ATM thực phẩm”… miễn phí, những đợt phát quà với tinh thần “nếu khó khăn hãy lấy một phần, nếu bạn ổn xin nhường người khác”,... đang lan tỏa khắp nơi,… mà lại hành động như vậy?
          Lẽ ra ông và đồng bọn, phải thực hiện tốt chức trách, nhiệm vụ được Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó và thực sự gương mẫu đi đầu trong công tác kiểm soát bệnh tật, chăm sóc, bảo vệ tính mạng người dân, nhưng Ông đã chủ mưu cùng với các thuộc cấp “ăn gian, nói dối”, lạm dụng công quỹ. Một hành động không những làm hoe ố hình ảnh của: đội ngũ trí thức, “Những chiến sĩ tiên phong áo trắng”, người cán bộ, đảng viên, mà còn vi phạm pháp luật, làm cho công cuộc chống giặc Covid-19 của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta gặp khó khăn. Đồng thời, “tiếp thêm đạn” cho những kẻ cơ hội, phản động, chống đối cực đoan lợi dụng để xuyên tạc phẩm chất, đạo đức của người cán bộ, đảng viên; đường lối, chính sách và pháp luật của Đảng, Nhà nước, chống phá chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta trong bổi cảnh hiện nay.  
          Thật khốn nạn, Ông và đồng bọn đã bán mình cho quỷ dữ. Còn nhớ, cách đây gần 70 năm (ngày 05/9/1950), khi đất nước ta mới giành được độc lập, Chính quyền cách mạng non trẻ, gặp biết bao khó khăn, thách thức trong công cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, thì Đại tá Trần Dụ Châu, Cục trưởng Cục Quân nhu (Bộ Quốc phòng) đã phạm tội nghiêm trọng “biển thủ công quỹ, xa hoa, lãng phí” và đã bị Toà án binh tuyên án tử hình. Khi nhận được đơn xin giảm án, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bác bỏ, bởi: “Một cái u nhọt dẫu có đau cũng phải cắt bỏ, không để nó lây lan nguy hiểm”./.
          Hành vi bán mình cho quỷ dữ của Nguyễn Nhật Cảm và đồng bọn nhất định sẽ bị trừng trị nghiêm minh của pháp luật, sự lên án mạnh mẽ của dư luận trong nước và quốc tế./.




Có nên kiện Facebook?



Tre Việt - Ngày 15/4/2020, Facebook tái phạm việc sử dụng bản đồ Việt Nam không có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong lãnh thổ mà đưa 2 quần đảo này vào bên trong đường biên giới của Trung Quốc. Trước sự đấu tranh quyết liệt của Bộ Thông tin và Truyền thông và sự phản đối mạnh mẽ của cộng đồng mạng Việt Nam, Facebook đã phải lập tức gỡ bỏ Hoàng Sa và Trường Sa ra khỏi bản đồ Trung Quốc, trả về cho Việt Nam. Cần lưu ý rằng, đây là lần thứ 2 xảy ra vụ việc; đồng thời, bản đồ xuất hiện khi thực hiện chạy quảng cáo - một hoạt động mang lại doanh thu lớn cho Facebook; do đó, không thể gọi là sơ xuất, không loại trừ khả năng có sự thao túng từ phía Trung Quốc. Trung Quốc là cường quốc, cả thế giới quan tâm; đồng thời, Facebook là mạng xã hội có trên 2,2 tỷ người dùng trên thế giới, các hoạt động truyền thông trên mạng này có sức lan tỏa rất lớn, nhất là tuyên truyền về Trung Quốc. Nên đây là việc làm hết sức nguy hiểm, không nên để tái diễn nhiều lần. Facebook có dấu hiệu vi phạm pháp luật trong lĩnh vực quảng cáo, có dấu hiệu tái phạm.
Nghị định số 158/2013/NĐ-CP của Chính phủ Việt Nam cấm hành vi: “Quảng cáo làm tiết lộ bí mật nhà nước, phương hại đến độc lập, chủ quyền quốc gia, an ninh, quốc phòng”, nếu vi phạm có thể bị phạt tới 70 triệu đồng. Nếu tái phạm, tùy từng trường hợp có thể xử lý hình sự theo Điều 197, Bộ luật Hình sự năm 2015. Mới đây nhất, ngày 03/02/2020, Thủ tướng vừa ký ban hành Nghị định 15/2020/NĐ-CP về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, tần số vô tuyến điện, công nghệ thông tin và giao dịch điện tử. Theo đó, điều 101 Nghị định mới quy định mức phạt tiền từ 10 - 20 triệu đồng đối với hành vi lợi dụng mạng xã hội để cung cấp, chia sẻ thông tin giả mạo, thông tin sai sự thật, như: cung cấp, chia sẻ hình ảnh bản đồ Việt Nam nhưng không thể hiện hoặc thể hiện không đúng chủ quyền quốc gia hoặc chia sẻ đường dẫn đến thông tin trên mạng có nội dung bị cấm; xuyên tạc, vu khống; cung cấp, chia sẻ thông tin cổ súy các hủ tục, mê tín, dị đoan; cung cấp, chia sẻ thông tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân, kích động bạo lực, tội ác, tệ nạn xã hội hay cung cấp các ấn phẩm vi phạm sở hữu trí tuệ, chưa được phép lưu hành, v.v.
Việt Nam có đầy đủ cơ sở pháp lý, chế tài để thắng kiện Facebook. Xa hơn nữa là phơi bày vụ việc trước dư luận và tranh thủ sự ủng hộ quốc tế, tạo án lệ để răn đe những hoạt động tương tự của Facebook; đồng thời, có thể phơi bày những hành vi xấu, dùng tiền để thao túng doanh nghiệp của các thế lực thù địch, tương tự như vụ việc “đường lưỡi bò” trên xe Volkswagen./.

Cái gọi là “Tam Sa, Tây Sa và Nam Sa”



Tre Việt - Ngày 18-4, Chính phủ Trung Quốc thông qua quyết định thành lập cái gọi là huyện đảo Tây Sa và Nam Sa thuộc thành phố Tam Sa (thành lập vào năm 2012). Trung Quốc dùng các đơn vị hành chính này để quản lý quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Đây là một trong hàng loạt những hành động ngang ngược, bá đạo, chà đạp lịch sử, luật pháp quốc tế, chuẩn mực ngoại giao và đạo đức lãnh đạo.
Từ xưa, lịch sử ngoại giao, kinh tế giữa Việt Nam với Trung Quốc và các nước khác, lịch sử hàng hải, lịch sử cai trị thuộc địa của các nước tư bản,… đều khẳng định, các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Ngày nay, đây là điều rất rõ ràng, được nhân dân cả thế giới công nhận, được ghi trong tất cả các tài liệu in, điện tử, văn bản pháp quy, thậm chí trên không gian mạng. Tuy nhiên, các năm 1956, 1974, 1988, Trung Quốc đã dùng sức mạnh quân sự để đánh chiếm một phần rồi toàn bộ quần đảo Hoàng Sa, một phần quần đảo Trường Sa. Trong những năm tháng đó, quan hệ Việt Nam - Trung Quốc rất tốt; đồng thời, Việt Nam đang gặp muôn vàn khó khăn trong 2 cuộc kháng chiến giành độc lập, thống nhất Tổ quốc và chuẩn bị cho công cuộc đổi mới. “Ngựa quen đường cũ”, những ngày gần đây, lợi dụng hoàn cảnh cả thế giới, nhất là các nước thường trực Liên hợp quốc đang gồng mình chống đại dịch Covid-19, ít quan tâm đến các vấn đề quốc tế, Trung Quốc đã bày ra hành động quái gở này. Sự việc có thể vẫn chưa dừng lại ở đó, theo quy định tổ chức bộ máy hành chính của Trung Quốc, có lẽ tới đây, nhân sự kiện gì đó, chúng lại tiếp tục thành lập các đơn vị hành chính cấp hương (tương đương cấp xã) và thôn. Có thể, hương dùng để quản lý một đảo nhỏ, thôn dùng quản lý một vài con cá biển (vì làm gì có dân).
Trung Quốc cướp đảo, giữ lâu không trả, bồi đắp, cơi nới, quân sự hóa,… mà không xin phép chủ nhà Việt Nam. Nay lại còn thành lập các đơn vị hành chính là thành phố Tam Sa, các quận Nam Sa, Tây Sa để mưu đồ lấy biển đảo của nước bạn, của quốc tế làm của riêng, biến đường 09 đoạn thành hiện thực là những việc sai chồng sai. Thật là, “lợi dụng quan hệ tốt để trục lợi”, “tranh thủ người khác cháy nhà để xông vào cướp của”, là những việc làm thường thấy của giới lãnh đạo Trung Quốc. Họ thiếu cả nhân cách lẫn đạo đức, thường xuyên tự vả vào mặt khi mở miệng nói về “phương châm 16 chữ”, “tinh thần 4 tốt”.
Trong lòng nhân dân thế giới và trước con mắt của cộng đồng quốc tế, những cái tên Tam Sa, các quận Nam Sa, Tây Sa và những gì đó nữa chỉ là những bóng ma, vô danh, vô thực. Những cái tên đó được sinh ra từ những ý tưởng quái thai của giới lãnh đạo Trung Quốc; chúng không là gì cả mà chỉ tạo ra những tiền lệ xấu trong quan hệ quốc tế. Rủi thay, nếu người Mỹ học theo, họ sẽ tuyên bố chủ quyền của họ đối với thành phố Bắc Kinh và thành lập chính quyền Bang Bắc Kinh, bang thứ 51 thuộc Hoa Kỳ./.