Aug 22, 2026

Đập tan âm mưu kêu gọi từ bỏ chính sách quốc phòng “bốn không” để trở thành đồng minh quân sự

      

     Tre Việt - Gần đây, trên thế giới hình thành các liên minh nhóm nước này chống lại nước khác, điển hình như vai trò liên minh quân sự Bắc Đại Tây Dương - NATO, Mỹ và phương Tây trong xung đột Nga - Ucraine hiện nay, nên các thế lực thù địch ra sức công kích chính sách quốc phòng “bốn không” của Đảng, Nhà nước ta. Họ cho rằng, chính sách quốc phòng “bốn không” nêu trên của Đảng Cộng sản Việt Nam là “không phù hợp với thời đại, không có bạn chí cốt, nên dễ bị cô lập khi đất nước có chiến tranh”. Từ đó họ “kiến nghị” với Đảng, Nhà nước ta về những thay đổi trong chính sách quốc phòng bảo vệ Tổ quốc của Việt Nam. Chúng cố tình lập luận rằng không có đồng minh là không có chỗ dựa, không liên minh là tự cô lập, thậm chí coi việc từ bỏ “bốn không” là điều kiện để bảo đảm an ninh quốc gia. Đáng chú ý, đằng sau lời kêu gọi từ bỏ “bốn không” là ý đồ sâu xa nhằm làm thay đổi nhận thức, thúc đẩy Việt Nam lệ thuộc vào một cực quyền lực, từ đó từng bước làm suy giảm nền tảng độc lập, tự chủ trong đường lối đối ngoại, quốc phòng. Nếu những luận điệu ấy được tiếp nhận thiếu tỉnh táo, hậu quả không chỉ dừng ở thay đổi một chính sách quốc phòng, mà còn có thể tác động đến lợi ích quốc gia, dân tộc và môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước. Đây là luận điệu hoàn toàn sai trái, đánh tráo khái niệm, nhằm tác động vào nhận thức, từng bước làm suy giảm niềm tin vào đường lối quốc phòng độc lập, tự chủ của Việt Nam.

Chúng ta cần khẳng định rõ: chính sách quốc phòng “bốn không” là sự lựa chọn có tính nguyên tắc, phù hợp với lợi ích quốc gia, dân tộc và truyền thống yêu chuộng hòa bình của Việt Nam. Việt Nam không tham gia liên minh quân sự; không liên kết với nước này để chống nước kia; không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ Việt Nam để chống lại nước khác; không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực trong quan hệ quốc tế. Bản chất của “bốn không” không phải là “đóng cửa, biệt lập hay tự tước bỏ khả năng bảo vệ Tổ quốc, mà nhằm giữ vững độc lập, tự chủ, tránh bị cuốn vào đối đầu, cạnh tranh phe phái và xung đột giữa các nước lớn.

Thực tiễn đã bác bỏ hoàn toàn luận điệu cho rằng “bốn không” khiến Việt Nam bị cô lập. Không tham gia liên minh quân sự không đồng nghĩa với không hợp tác quốc phòng. Việt Nam vẫn chủ động, tích cực mở rộng quan hệ đối ngoại, quốc phòng, an ninh với nhiều quốc gia, tổ chức quốc tế; thúc đẩy hợp tác về đào tạo, quân y, gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc, an ninh biển, tìm kiếm cứu nạn, phòng, chống tội phạm xuyên quốc gia và nhiều lĩnh vực khác... Chính sách quốc phòngbốn không” tạo cho Việt Nam không gian chiến lược rộng mở, giúp đất nước duy trì quan hệ với nhiều quốc gia, nhiều trung tâm quyền lực, đồng thời tránh bị ràng buộc bởi những cam kết có thể làm hạn chế quyền tự quyết. Chính sách này cũng không phải sự đóng khung cứng nhắc. Việt Nam chủ trương phát triển quan hệ quốc phòng với các nước trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, bình đẳng, cùng có lợi và phù hợp với luật pháp quốc tế. Đó là sự kiên định về nguyên tắc nhưng linh hoạt về sách lược.

Kiên định chính sách quốc phòng “bốn không” không phải là yếu mềm, càng không phải “đứng ngoài thế giới”. Đó là bản lĩnh của một quốc gia biết hợp tác nhưng không lệ thuộc, hội nhập nhưng không hòa tan, kiên trì hòa bình nhưng luôn sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc. Vì vậy, mọi luận điệu kêu gọi Việt Nam từ bỏ chính sách quốc phòng “bốn không” để trở thành đồng minh quân sự cần được nhận diện đúng bản chất, kiên quyết đấu tranh bác bỏ. Giữ vững “bốn không” chính là giữ vững quyền tự quyết chiến lược, bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc và tạo dựng môi trường hòa bình, ổn định để Việt Nam phát triển bền vững.

Chính vì vậy, mỗi cán bộ, chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam phải là một “lá chắn” trên mặt trận tư tưởng. Cần nắm chắc bản chất, nội dung, cơ sở và giá trị của chính sách quốc phòng “bốn không”; nhận diện đúng những luận điệu xuyên tạc, không dao động trước các thông tin phiến diện trên không gian mạng. Khi đấu tranh phản bác, phải lấy lý luận, thực tiễn và bằng chứng thuyết phục làm cơ sở; tránh tranh luận cực đoan, cảm tính, đồng thời chủ động lan tỏa thông tin chính thống, góp phần định hướng nhận thức đúng đắn cho cán bộ, chiến sĩ và Nhân dân. Bên cạnh đó, các cơ quan, đơn vị cần tăng cường giáo dục, bồi dưỡng bản lĩnh chính trị, kiến thức quốc phòng, đối ngoại và năng lực nhận diện thông tin xấu độc; chủ động cung cấp thông tin chính xác về đường lối quốc phòng, đối ngoại của Đảng, Nhà nước./.

0 comments:

Post a Comment