Apr 12, 2017

Ảo tưởng điên rồ của Mai Thanh Truyết

Tre Việt - Chủ động hòa giải, hòa hợp, gác lại quá khứ, hướng tới tương lai của Đảng Cộng sản Việt Nam là một chủ trương đúng đắn, hợp lòng dân và tình hình thực tiễn hiện nay. Vậy mà, vừa qua trên các trang mạng phản động lại có bài viết của Mai Thanh Truyết, cho rằng: “ chỉ đối kháng mới loại bỏ được chế độ Cộng sản Việt Nam”(!) Đúng là một sự ảo tưởng điên rồ!
Mai Thanh Truyết
Ai cũng biết rằng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam có đường lối đối nội, đối ngoại phù hợp với xu thế của thời đại; quyền con người, quyền công dân của người dân Việt Nam không phân biệt dân tộc, tôn giáo, sinh sống ở trong nước hay định cư ở nước ngoài đều được bảo vệ bằng Hiến pháp và pháp luật. Để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, một chủ trương lớn được Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức thực hiện một cách xuyên suốt, liên tục, là thực hiện đại đoàn kết toàn dân tộc, nhằm phát huy sức mạnh của toàn dân tộc, sức mạnh thời đại, thực hiện thắng lợi mục tiêu: dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh. Để thực hiện tốt chủ trương trên, Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện phương châm: hòa giải, hòa hợp dân tộc; gác lại quá khứ cùng hướng tới tương lai. Chủ trương đúng đắn này đã được các tầng lớp nhân dân, kể cả kiều bào ta ở nước ngoài đồng tình ủng hộ và đã đạt được những kết quả to lớn. Hiện nay, Việt Nam có nền chính trị ổn định, mọi người dân đồng chí, đồng lòng, hăng say lao động, sản xuất làm giàu cho bản thân, gia đình và xã hội. Từ một nên kinh tế kém phát triển, Việt Nam đã trở thành nền kinh tế phát triển trung bình, thu nhập bình quân đầu người khoảng 3.200 đô-la (năm 2016), cuộc sống vật chất, tinh thần của người dân ngày càng được nâng lên. Cùng với đó, với phương châm: sẵn sàng là bạn, là đối tác, đối tác tin cậy, có trách nhiệm với tất cả các nước, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, cùng vươn tới mục tiêu vì hòa bình, phát triển của cộng đồng thế giới, Việt Nam đã là thành viên, thành viên có trách nhiệm của các tổ chức quốc tế lớn, có uy tín, như: Liên hợp quốc, ASEAN,… Đồng thời, có mối quan hệ về chính trị, kinh tế, văn hóa với hầu hết các nước trong khu vực và trên thế giới; đặc biệt, Việt Nam đã là đối tác toàn diện, đối tác chiến lược với các nước Thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Thế và lực của Việt Nam ngày càng vững chắc. Điều đó cũng chứng tỏ, Đảng Cộng sản Việt Nam là một đảng cầm quyền đạo đức và văn minh, luôn có bản lĩnh chính trị vững vàng, trí tuej sáng suôt, có đường lối chính trị đúng đắn, hợp lòng dân, được nhân dân đồng tình ủng hộ. Đất nước Việt ta hiện nay “vững tựa âu vàng”! Bị mù, bị điếc hay sao mà Mai Thanh Truyết chẳng thấy?

Cũng cần nói thêm rằng, Mai Thanh Truyết sinh ra và trưởng thành ở Việt Nam trước năm 1975, sau khi chế độ Việt Nam Cộng hòa tay sai bị đánh đổ, Ông ta chạy sang Mỹ. Hiện nay, Ông ta là Đệ nhất Phó Chủ tịch tổ chức phản động Đại việt Quốc dân đảng có trụ sở ở Mỹ. Như vậy, có thể khẳng định rằng Mai Thanh Truyết biết và biết rõ tình hình Việt Nam, nhưng bởi mang trong lòng mối thâm thù cộng sản, lại ăn phải bả của các thế lực chống cộng cuồng điên, nên đang tìm mọi cách để tiến hành loại bỏ chế độ Cộng sản ở Việt Nam. Đừng có ảo tưởng điên rồ Truyết nhé./. 

Apr 11, 2017

Không thể thay đổi


Tre ViệtGần đây, có người đề xuất thay tư tưởng Hồ Chí Minh bằng chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa nhân văn, do họ không phân biệt được đúng sai.
Thực tiễn cho thấy, trong khi Việt Nam đang khủng hoảng đường lối cứu nước, cứu dân, thì Nguyễn Ái Quốc tìm thấy chủ nghĩa Mác – Lê-nin và khẳng định đây là “Chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mạng nhất”, nhưng không dập khuôn máy móc, mà vận dụng sáng tạo. Sau khi tiếp xúc và nghiên cứu kỹ chủ nghĩa Mác – Lê-nin, Nguyễn Ái Quốc thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua Chính cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt, Điều lệ vắn tắt; cho rằng, cách mạng có thể nổ ra ở thuộc địa. Các ý tưởng này của Nguyễn Ái Quốc không được Quốc tế III chấp nhận, mãi tới Đại hội VII Quốc tế Cộng sản không những thừa nhận, mà còn khẳng định có bước phát triển. Vậy là Nguyễn Ái Quốc đã vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào điều kiện cụ thể Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo sáng suốt và tài tình của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, cách mạng Việt Nam đã đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Vậy mà người ta lại bảo là sai lầm, cần phải thay đổi.
Trong kỷ niệm lần thứ 100 (năm 1990) Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh, Unesco ra Nghị quyết công nhận Người là Anh hùng giải phóng dân tộc của Việt Nam, nhà văn hóa kiệt xuất. Tháng 02-1999, Tạp chí Thời báo 100 ở Oasinhton tổ chức bầu chọn lần thứ hai “20 nhà lãnh đạo và cách mạng có nhiều ảnh hưởng nhất của thế kỷ XX”; trong đó, có Hồ Chí Minh. Nhà sử học Mỹ R. S. Tenson có bài viết “Hồ Chí Minh, con người bình thường và người cộng sản kiệt xuất”: khi đến tham quan, chiêm ngưỡng thần Tự do, các chính khách đều ca ngợi, thần Tự do: ngôi sao tỏa sáng trên vòng nguyệt quế, ánh sáng tự do,… duy nhất chỉ có Nguyễn Tất Thành (nguyễn Ái Quốc) ghi: “ánh sáng trên đầu thần Tư do tỏa rộng khắp trời xanh, còn dưới chân tượng thần Tự do thì người da đen đang bị chà đạp. Bao giờ người da đen được bình đẳng giữa các dân tộc? Và bao giờ phụ nữ được bình đẳng với nam giới?”, v.v. Vậy là, tư tưởng giải phóng dân tộc, giải phóng xã hội, giải phóng con người, giải phóng loài người đã hình thành vững chắc trong tư tưởng Hồ Chí Minh. Cho nên không thể thay thế tư tưởng Hồ Chí Minh bằng chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa nhân văn.

Với công lao đóng góp và tầm ảnh hưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với cách mạng nước ta, tại Đại hội VII, Đảng Cộng Sản Việt Nam khẳng định: “Đảng lấy chủ nghĩa Mác - Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động”. Và gần đây, Đảng ta chỉ đạo đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh. Vậy là mưu đồ thay đổi nền tảng tư tưởng của Đảng ta do họ đề xuất ắt sẽ thất bại./.

Việt Nam không có tự do tôn giáo?

Tre việt - Kính thưa Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ, việc các ngài giới thiệu “Đề án tù nhân lương tâm tôn giáo” ngày 6 tháng 4 năm 2017 và kêu gọi Mỹ đưa Việt Nam trở lại nhóm các nước cần đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo (CPC) là một hành động chủ quan, thiếu cơ sở.
Với học vấn uyên thâm, các vị đã biết rằng: Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền năm 1948 nêu rõ về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và các nội dung chi phối bởi luật pháp, văn hóa vì lợi ích chung của cộng đồng tại Điều 18, Điều 29.
Việt Nam, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, các giới hạn về tự do tôn giáo được quy định trong Hiến pháp và Luật tín ngưỡng, tôn giáo. Việc lãnh đạo công tác tôn giáo cũng được đề cập trong nghị quyết của các kỳ đại hội Đảng, nhất là nghị quyết chuyên đề trung ương 7 khóa IX.
Song song với xây dựng hệ thống pháp lý, việc phát triển tôn giáo luôn được Nhà nước Việt Nam coi trọng. Đến nay, cả nước có 12 tôn giáo với 37 tổ chức tôn giáo được công nhận hoạt động trong khuôn khổ pháp luật (tăng 2 lần so với khi Việt Nam rời CPC năm 2006), hơn 30 triệu tín đồ, hơn 100.000 chức sắc và nhà tu hành đang hoạt động tại hơn 26.000 cơ sở thờ tự trên cả nước. Phật giáo có 4 học viện và 49 trường cao đẳng, trung cấp Phật học, 14.321 ngôi chùa, tịnh xá, tịnh thất, niệm Phật đường; Công giáo có 6 Đại chủng viện, 6.003 nhà thờ, nhà nguyện; Tin lành có gần 500 nhà thờ, nhà nguyện; Cao Đài có 1.284 thánh thất; Phật giáo Hòa Hảo có 522 chùa, hội quán; Hồi giáo có 89 thánh đường v.v. Riêng đạo Tin lành ở các tỉnh Tây Nguyên, năm 1975 có hơn 50.000 tín đồ, đến nay tăng lên với gần 500.000 người. Địa bàn Tây Nguyên và Tây Bắc có gần 2000 điểm nhóm đạo Tin lành đăng ký sinh hoạt tôn giáo với chính quyền cơ sở. Quan hệ đối ngoại của các tôn giáo Việt Nam ngày càng mở rộng; Tòa thánh Va-ti-căng đã bổ nhiệm Đặc phái viên không thường trú tại Việt Nam; tháng 12-2012, Hội đồng Giám mục Việt Nam đăng cai tổ chức thành công Hội nghị Liên hội đồng Giám mục Á Châu.

Các tổ chức tôn giáo duy trì tốt những hoạt động đào tạo, bồi dưỡng chức sắc, phong chức, phong phẩm và bổ nhiệm chức sắc, chức việc nhà tu hành tôn giáo. Nhà nước còn tạo điều kiện cho việc in ấn, xuất bản kinh sách, hầu hết các tổ chức tôn giáo đều có báo, tạp chí, bản tin, đáp ứng yêu cầu hoạt động của các tôn giáo. Chỉ tính riêng Nhà xuất bản Tôn giáo, mỗi năm đã cấp phép xuất bản hơn 1.000 ấn phẩm liên quan đến tôn giáo. Hằng năm, có khoảng 8.500 lễ hội tín ngưỡng, tôn giáo được tổ chức ở các quy mô khác nhau trên phạm vi cả nước; trong đó, các sự kiện trọng đại của các tôn giáo đều được chính quyền các cấp tạo điều kiện tổ chức và lãnh đạo Đảng, Nhà nước, địa phương đều quan tâm, động viên, chúc mừng
Như vậy, tôn giáo ở Việt Nam được Hiến pháp và Pháp luật bảo vệ, có tổ chức, có điều lệ, có kinh sách, có nơi hành lễ và tu tập, có quan hệ với hệ thống tôn giáo quốc tế v.v. Người dân theo đạo thực hiện “sống phúc âm trong lòng dân tộc”, “nước vinh, đạo sáng”, với tấm lòng “kính chúa, yêu nước”; vừa làm tròn bổn phận của tín đồ đối với tôn giáo, vừa hăng hái lao động sản xuất, tham gia các hoạt động xã hội.

Những cái đó nói lên cái gì thưa các ngài? Không phải là tự do tôn giáo sao? Các ngài hãy nhìn vào thực tế đi, đừng có nghe theo mấy ông linh mục bàn-ren, ta-rô, bu-lông…, hay nghe theo vài ông họ “Thích Cá Độ”, thích nổi trội nên “chém gió” lung tung. Mấy ông ấy hay lú lẫn và sống thiếu kỷ luật lắm, hơi tý  là kích động giáo dân tụ tập đông người, gây mất ổn định chính trị, trật tự an toàn xã hội. Điều đó làm xấu đi hình ảnh của tôn giáo trong cộng đồng. Mong các ngài sáng suốt.

Hết chỗ nói

Tre Việt - Gần đây, Huỳnh Quốc Huy cùng đồng bọn đã đăng tải nhiều clip trên youtube, với những tiêu đề “nóng”, nhằm thu hút sự tò mò của cư dân mạng, nhất là đối với giới trẻ. Ở mỗi clip, hắn đều sủa ra những lời xuyên tạc vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; trong đó, đã trắng trợn cho rằng “Đảng Cộng sản Việt Nam đang bán nước cho Tầu cộng”(!)
Huỳnh Quốc Huy
Thoạt ghé qua vài clip của hắn, Tre Việt thấy Huỳnh Quốc Huy có khuôn mặt khá “sáng sủa”, “thông minh”, “dễ coi”(!). Nhưng, ngay sau những tiếng sủa đầu tiên trong mỗi clip đều toát lên sự ấu trĩ của hắn. Có lẽ vì thế, nên hắn không đủ khả năng duy trì cuộc sống bằng sức lao động chân chính như bao người bình thường khác, cách duy nhất để hắn duy trì sự tồn tại là trở thành một kẻ “lưu manh giả danh trí thức”, mong được bố thí ít nước thừa từ bã mía mà “voi” nhả ra để có thể tồn tại. Bởi, xét về bản chất, những tiếng sủa của Huỳnh Quốc Huy đã được “bầy voi” - các thế lực thù địch, cơ hội, phản động sử dụng để chống phá sự nghiệp cách mạng từ lâu rồi. Thực tế cho thấy, sau hơn 30 năm đổi mới toàn diện đất nước, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, nước ta đã có quan hệ ngoại giao với hơn 220 quốc gia và vùng lãnh thổ, thu hút trên 250 tỷ USD đầu tư nước ngoài (FDI) thuộc tất cả các châu lục trên thế giới (trong đó, có quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với 3 nước (Nga, Trung Quốc, Ấn Độ), 15 đối tác chiến lược và 10 đối tác toàn diện). Thực hiện: “Bảo đảm lợi ích tối cao của quốc gia - dân tộc, trên cơ sở các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, bình đẳng và cùng có lợi”, hoạt động đối ngoại của nước ta đã giữ vững môi trường hòa bình, ổn định, thuận lợi cho phát triển; đóng góp tích cực vào việc thực hiện các mục tiêu phát triển kinh tế, xã hội, cơ hội tìm kiếm việc làm phù hợp cho người lao động ngày càng cao, đời sống của nhân dân ngày càng được cải thiện; góp phần quan trọng vào nhiệm vụ giữ vững chủ quyền lãnh thổ, biển, đảo, bảo vệ an ninh Tổ quốc và nâng cao uy tín, vị thế của nước ta trên trường quốc tế, v.v. Nếu suy diễn như Huỳnh Quốc Huy thì Đảng Cộng sản Việt Nam bán đất nước này cho hơn 220 quốc gia và vùng lãnh thổ khác trên thế giới hay sao? Thật là hết chỗ nói.

Còn về quan hệ với Trung Quốc: có thể nói, lịch sử quan hệ Việt - Trung có lúc thăng, lúc trầm, nhưng hướng giải quyết chủ yếu vẫn là thương lượng hòa bình phù hợp với nguyện vọng và lợi ích của nhân dân hai nước. Từ năm 1991 đến nay, thực hiện đường lối đối ngoại của Đảng, nước ta và Trung Quốc về cơ bản đã giải quyết được những vấn đề lớn liên quan đến biên giới lãnh thổ, phân định Vịnh Bắc Bộ (do lịch sử để lại) và Hiệp định Hợp tác nghề cá. Mặc dù, Trung Quốc chưa phải là nước có vốn đầu tư lớn nhất tại Việt Nam hiện nay, nhưng quan hệ kinh tế - thương mại hai nước phát triển nhanh (kim ngạch thương mại song phương tăng từ 37 triệu USD năm 1991 lên trên 60 tỷ USD năm 2016), tạo điều kiện về công ăn việc làm, nâng cao đời sống nhân dân; quan hệ giữa hai Đảng, giữa các bộ, ngành liên quan và các địa phương vùng biên giới có cơ chế hợp tác rõ ràng, chặt chẽ, giao lưu nhân dân phát triển. Tuy nhiên, trong quan hệ giữa hai nước vẫn tồn tại sự khác biệt nhất định trên một số vấn đề, cần tiếp tục đấu tranh. Vì thế mà cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam bán nước cho Trung Quốc là sao? Tuy nhiên, trong quan hệ giữa hai nước vẫn tồn tại sự khác biệt nhất định trên một số vấn đề, cần tiếp tục phải đấu tranh.

Cùng là ngư dân

Tre Việt - Sáng ngày 9-4-2017, tàu cá vỏ sắt công suất 829 CV của ông Trần Xuân Sinh (trú tại thôn Trung Nghĩa, xã Thạch Bằng, huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh), đã cập cảng Cửa Sót (xã Thạch Kim, huyện Lộc Hà) khi đánh được mẻ lưới thu được hơn 2 tấn cá thu sau 13 ngày ra khơi đánh bắt. Ngay sau khi tàu cá của ông Sinh cập cảng, nhiều thương lái đã tìm đến cảng Cửa Sót để thu mua cá với giá 180.000 đồng/kg. Ông Sinh thu về gần 400 triệu đồng.
Thuyền viên Tàu ông Sinh chuyển cá bán cho thương lái
        
Sự cố môi trường biển đã được khắc phục, biển đã dần sạch trở lại, cá đã lại về, ngư dân đã nhận tiền đền bù thỏa đáng, đang tận dụng những chính sách ưu đãi về cho vay vốn, giãn nợ của Nhà nước để ổn định cuộc sống. Những ngư dân chân chính như ông Sinh vẫn chăm chỉ, cần mẫn ra khơi bám biển và mang về những mẻ cá tươi ngon, góp phần phát triển kinh tế gia đình và địa phương. Vậy mà, cũng thời điểm này, một số ngư dân thiếu hiểu biết, nhẹ dạ cả tin, bị các phần tử chống đối chính quyền mua chuộc, lôi kéo, kích động đã có những hành vi vi phạm pháp luật, như: tụ tập đông người; mang lưới cá ra chặn quốc lộ, ném đá, đánh đập lực lượng chức năng; tấn công trụ sở cơ quan công quyền, hạ lá cờ đỏ sao vàng; ngang nhiên công khai ủng hộ chính quyền Việt Nam Cộng hòa, v.v.
Một số ngư dân tụ tập, mang cờ ba que và gào thét "bao giờ có cá để ăn"
       
 Những hành vi đó đã trực tiếp làm mất ổn định an ninh chính trị của đất nước; gây phẫn nộ, bức xúc cho nhân dân; cản trở, làm trì trệ quá trình phát triển kinh tế, xã hội của địa phương và trên hết là ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của từng ngư dân (không có thời gian lao động sản xuất, không có thu nhập thậm chí phải ngồi tù vì vi phạm pháp luật,...).

Cùng là ngư dân với hoàn cảnh như nhau, nhưng một số ngư dân thiếu hiểu biết, nhẹ dạ cả tin lại hành động theo cách đi ngược lại lợi ích của bản thân và xã hội. Mong rằng, những hành vi vi phạm pháp luật sẽ được xử lý nghiêm minh để ổn định đất nước. Đồng thời, những ngư dân hãy tỉnh táo để  không bị các thế lực thù địch lợi dụng chống phá Đảng, Nhà nước./.

Apr 10, 2017

Là sao?

Tre Việt - Đồng quan điểm với bài “Hôn mê”, ngày 07-4-2017 qua địa chỉ: langtreviet@gmail.com bạn Phố Đông gửi tới Tre Việt bài: “Là sao?”. Tre Việt xin cảm ơn bạn Phố Đông, trân trọng giới thiệu với quý độc giả bài viết này.
Là sao?
Phố Đông

Theo lẽ thường, ở cái tuổi gần đất xa trời như Bùi Tín thì người ta thảnh thơi tuổi già, vui vầy cùng con cháu. Đối với Bùi Tín thì khác, y sống ở nơi đất khách, quê người, cô quạnh vẫn phải cắm mặt tìm kế sinh nhai cho những ngày cô quả cuối đời. Mà cái tuổi già, sức cùng, lực kiện, Bùi Tín còn việc gì khác để kiếm tiền ngoài việc “viết lách” ?
Bùi Tín
Cái đáng bàn ở đây là Bùi Tín - kẻ lạc loài phản phúc thì viết gì để kiếm tiền? Hắn chỉ có thể viết bợ đít cho các thế lực thù địch và những kẻ ngông cuồng chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam (đất Mẹ, nơi sinh ra và nuôi dưỡng hắn thành người) để kiếm tiền bố thí !
Nhiều người cho rằng hắn vì tuổi già mà phát bệnh “hôn mê”? Không, hắn vẫn tỉnh táo để viết những điều xằng bậy, xuyên tạc đấy chứ! Cố tình lập luận đánh tráo sự thật lịch sử dân tộc nhằm mục đích xấu để kiếm tiền, hắn cố biện minh sự “chính nghĩa” cho những kẻ xâm lược đã gây ra biết bao khổ đau, tang thương cho đất nước và nhân dân Việt Nam.
Bùi Tín có thể trả lời một số sự thật sau: thực dân Pháp xâm lược vơ vét tài nguyên, khoáng sản nước ta gần một thế kỷ với biết bao tội ác man rợ; đế quốc Mỹ xâm lược với những hành động bạo tàn mà cả thế giới lên án, đến nay hậu quả vẫn còn kia. Chắc Bùi Tín mù mà không thấy: hình ảnh Em bé cháy bom Na-pan; vụ thảm sát Mỹ Khê; chính quyền Ngô Đình Diệm lê máy chém khắp miền Nam thảm sát dân thường; máy bay B52 Mỹ dải thảm bom hủy diệt bệnh viện Bạch Mai, phố Khâm Thiên thành phố Hà Nội; đặc biệt chúng dùng chất độc da cam/diôxin để hủy diệt môi trường sống mà đến nay di chứng vẫn còn, v.v. Đó là chính nghĩa sao?

Hơn ai hết, Bùi Tín cũng đã có những năm tháng sống trong hoàn cảnh, thời khắc ấy, chứng kiến sự thật ấy! Thế mà Bùi Tín lại “mặt dày” giả đò “lú lẫn”, “hôn mê”, bẻ cong ngòi bút để xuyên tạc sự thật, biện minh cho những kẻ đã gieo biết bao đau thương cho dân tộc để kiếm mấy đồng bố thí là sao? 

Lưu manh chính trị

Tre Việt - Bạn đọc Âu Dương Phong gửi đến Tre Việt bài viết “Lưu manh chính trị”. Xin giới thiệu với bạn đọc và cảm ơn bạn Âu Dương Phong.

Lưu manh chính trị
Âu Dương Phong

Sau khi đọc bài “Tự lột bỏ mặt nạ” của Tre Việt, đăng ngày 05-4-2017, Âu Dương Phong thấy Lê Công Định lại chứng nào, tật ấy. Y càng nói lại càng chẳng hiểu gì về lịch sử dân tộc. Theo Định, Hồ Chí Minh đã giương ngọn cờ giải phóng dân tộc khỏi Pháp, Mỹ là sai lầm, là “tội đồ”, là dẫn đất nước tới “nô lệ giặc Tàu”.(!) Thực ra, đâm lao thì phải theo lao, nên Định cứ nói bừa để nhận tiền bố thí dưới cái vỏ luật sư của mình.
Lê Công Định
Sự thực Lê Công Định đâu có biết, cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX ở Việt Nam xuất hiện nhiều phong trào giải phóng dân tộc, như: phong trào “phò vua cứu nước” của Tôn Thất Thuyết; phong trào của Phan Bội Châu dựa vào Nhật để đuổi Pháp; phong trào của Phan Chu Trinh dựa vào Pháp để chống lại bọn quan lại; còn các nhà trí thức (Nguyễn Thái Học, Nguyễn Khắc Nhu, Nguyễn Nghiệp,...) thành lập phong trào Việt Nam Quốc dân đảng với mục đích: “Trước làm cách mạng quốc gia, sau làm cách mạng thế giới”. Trong hoạt động, Đảng này lại mô phỏng theo chủ nghĩa Tam dân của Tôn Trung Sơn, nhưng do tổ chức lỏng lẻo, thành phần phức tạp lại thiếu thận trọng nên cũng bị đàn áp đẫm máu. Nhìn chung, các phong trào này đã dựa vào Pháp, Nhật, Trung Quốc, song đều bị thất bại, đất nước vẫn chìm trong kìm kẹp của giặc ngoại xâm.
Những thập niên 60, 70 của thế kỷ XX, nhân dân miền Nam Việt Nam đã phải chịu sự áp bức, bóc lột dã man của Mỹ, ngụy. Suốt chiều dài đất nước hình chữ S từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái đã phải hứng chịu hàng nghìn tấn bon đạn, nhiều gia đình ly tán, bố mẹ mất con, vợ mất chồng, thậm chí là mất cả dòng dõi một dòng họ, v.v. Đây là, kết quả mà Ngô Đình Diệm đại diện cho chế độ Việt Nam cộng hòa đã dựa vào Mỹ, “mời” Mỹ về để giúp dân, giúp nước đó sao?
Trong khi đó, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh toàn dân tộc đã đoàn kết đứng dậy giành chính quyền về tay nhân dân: từng bước đánh đổ thực dân cũ, đuổi Tưởng, Nhật. Điển hình là cách mạng Tháng Tám năm 1945 thắng lợi đưa nhân dân từ kẻ nô lệ lên làm chủ đất nước, làm chủ bản thân, đánh đổ 2 hai đế quốc to là Pháp (năm 1954) và Mỹ (năm 1975), xây dựng một nước Việt Nam hòa bình, độc lập, thống nhất, vị thế ngày càng quan trọng trong khu vực và trên thế giới.

Vậy mà, Định lại cho rằng, do Hồ Chí Minh sai lầm. Thật là nực cười! Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh, dân tộc Việt Nam đã làm nên những thắng lợi vĩ đại, bài học quý báu, tiền đề để các nước trên thế giới đứng lên đấu tranh giải phóng quê hương, dân tộc mình. Dù “chính trị” của Định có lưu manh đến đâu cũng không che nổi âm mưu xấu xa, đen tối chống phá Đảng, phá hoại đất nước, chúng ta cần cảnh giác đấu tranh, không mắc mưu./. 

Apr 7, 2017

Hôn mê

Tre Việt - Trong bài viết “Ông tướng nửa tỉnh nửa mơ” của Bùi Tín đăng trên blog của Ông ta được VOA tiếng Việt và một số trang mạng “lề trái” đăng tải, thấy rõ Bùi Tín đang trong cơn hôn mê sâu. Điều đó báo hiệu Ông ta sắp “về” với tiên tổ. Thật “tội nghiệp”!
Bùi Tín
          Chẳng là, đến bây giờ mà Bùi Tín vẫn chưa nhận ra trong 2 cuộc kháng chiến chống xâm lược của dân tộc ta “bên nào là phải, là chính nghĩa, bên nào là trái, phi nghĩa, phản dân tộc phản nhân dân?” Ô hay, một điều đã rõ như ban ngày mà Bùi Tín còn chửa nhận ra thì có phải Ông ta đang trong cơn hôn mê sâu không? Cái tinh thần trong bài “Thơ thần” của Lý Thường Kiệt và Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn thể hiện ý chí quật cường của dân tộc Việt Nam: “sông núi nước Nam vua Nam ở”, Ông quẳng đi đâu rồi? Ừ mà cũng phải thôi. Bởi, Bùi Tín đang bợ đít những kẻ ngông cuồng chống Đảng, Nhà nước và nhân dân ta thì phải nói theo chúng, để kiếm ít đồng bạc lẻ kéo dài sự hôn mê. Khi có kẻ ngoại bang ngang nhiên đến chiếm đất, chiếm làng, đè đầu cưỡi cổ nhân dân ta bắt nhân dân ta vơ vét tài nguyên, khoáng sản, báu vật để phục vụ cho chúng thì chúng là chính nghĩa chắc? Trong khi Bùi Tín hô hào “Phải rất sáng suốt, rất công bằng, thấu đáo mới nhìn ra, nhận ra được” đâu là chính nghĩa, đâu là phi nghĩa, mà lại cứ hôn mê hoài thì làm sao nhận ra được hỡi Ông?
          Để khách quan, xin dẫn nhận xét của một cựu quân nhân Mỹ đã tham gia chiến tranh xâm lược Việt Nam - Thượng sĩ Donald Duncan. Ông ta đã xuất bản một bản cáo trạng có sức mạnh lớn về cuộc chiến tranh trong Tạp chí Ramparts (tháng 2-1965). Duncan là một người có tư tưởng chống cộng cứng rắn trước khi đến Việt Nam, nhưng những gì đã trải qua ở đó đã thay đổi con người này. Duncan đã viết: “Tôi đã phải chấp nhận rằng… đại đa số người dân là những người ủng hộ Việt Cộng và chống lại chính quyền Sài Gòn. Tôi cũng phải chấp nhận rằng quan điểm: “Chúng tôi ở Việt Nam bởi vì chúng tôi thông cảm với những khát vọng và ước muốn của người dân Việt Nam”, là một lời dối trá”[1]. Thế đấy, mà Bùi Tín lại cho rằng ta đánh Mỹ, đuổi Mỹ đi là sai lầm, để “thống nhất theo mô hình Việt Nam Cộng hòa thì Việt Nam đã phát triển nhanh hơn”(!) Chế độ tốt hơn sao không được nhân dân ủng hộ như nhận xét của Duncan ở trên thưa Ông? Hãy tỉnh đi, đừng kéo dài sự hôn mê nữa Bùi Tín ạ!


[1] - Joe Allen - Việt Nam cuộc chiến thất bại của Mỹ, Nxb Công an nhân dân (người dịch: Đào Tuấn), H.2009, tr. 275 - 276.

Apr 5, 2017

Tự lột bỏ mặt nạ

Tre Việt - “Ngựa quen đường cũ”, sau một thời gian im hơi, lặng tiếng, mới đây zận “dân chủ” Lê Công Định lại “sủa” bậy thể hiện đúng bản chất của một kẻ “lưu manh” chính trị.
Cậy có chút học thức, với tư tưởng chống phá chế độ, y tuyên bố “Muốn thoát Trung,… phải thoát Hồ”, tức là phải “thoát khỏi di sản tư tưởng và đường lối” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Y công khai cho rằng, Hồ Chí Minh đã giương ngọn cờ giải phóng dân tộc khỏi Pháp, Mỹ là sai lầm, là “tội đồ”, là dẫn đất nước tới “nô lệ giặc Tàu” (!)
Lê Công Định
Thật nực cười cho một kẻ được gọi là “luật sư” trong đám zận “dân chủ”!
Bởi, Lê Công Định khi đưa ra nhận định trên đã quên đi một sự thật: dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, nhân dân Việt Nam đoàn kết một lòng đứng lên đánh đuổi thực dân, đế quốc, giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Đó là sự thật hiển nhiên, tự nó đã tát vào mặt Lê Công Định.
Mục đích xấu xa của Lê Công Định là hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh. Song y đã nhầm, Chủ tịch Hồ Chí Minh – Người đã dành trọn cuộc đời, tâm huyết của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Dù Người đã mãi đi xa, nhưng hình ảnh về một lãnh tụ vĩ đại, đáng kính, được nhân loại biết đến và kính nể thì mãi vĩnh hằng trong trái tim mỗi thế hệ người Việt Nam chúng ta và bạn bè quốc tế. Nói đến Việt Nam, bè bạn quốc tế đều biết đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, nói về Người bằng tình cảm tôn trọng và khâm phục. Từ lâu hình ảnh của Người trong con mắt họ đã là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ – một dân tộc anh hùng, mà ở đó con người thật hiền hòa, chịu thương chịu khó trong lao động sản xuất, nhưng cũng vô cùng dũng cảm, kiên cường, gan dạ trong đấu tranh giành độc lập, tự do cho chính mình. Cuộc đời hoạt động cách mạng, hiến dâng đời mình cho lý tưởng cách mạng đã phác họa cả một giai đoạn lịch sử của một dân tộc từ bùn đen nô lệ vùng lên giành lại tự do, làm gương sáng cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Người là kết tinh của dân tộc, là đại diện tiêu biểu nhất cho một dân tộc, là người con của một dân tộc anh hùng, kiên trung.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ minh chứng rằng: những lập luận trên của Lê Công Định với những ngôn từ “mỹ miều” đều là sai. Đồng thời, bàn dân thiên hạ lại càng thấy rõ hơn bộ mặt thật ghê tởm của Lê Công Định. Tự y đã lột bỏ mặt nạ của mình cho mọi người thấy!

Kính chúa - yêu nước, nói không đi đôi với làm

Đức Giêsu là một giáo chủ vĩ đại trong lịch sử loài người. Ông chủ trương sống yêu thương hiền hòa, công bình, phục vụ chia sẻ cho nhau. Ông răn các con chiên rằng: Phải thờ kính Thiên Chúa; không được lấy danh Thiên Chúa để làm những việc phàm tục, tầm thường; không được giết người; không được tham lam lấy của người khác; không được che dấu sự giả dối.
Ở Việt Nam, cho dù là linh mục hay giáo dân nào đều phải làm tròn nghĩa vụ kính Chúa - yêu nước. Linh mục là người trực tiếp dẫn dắt giáo dân nêu gương sáng trong lối sống, sinh hoạt, yêu thương, hoà hợp với mọi người, giữ vững đức tin của người con Thiên chúa và chu toàn bổn phận của người công dân. Họ là những người được học hành rất cơ bản, được thực tiễn thử thách và có nhiều thành tựu trên con đường tu đạo. Với tư cách thay mặt đức Chúa để dẫn dắt con chiên, họ phải quán triệt lời răn, thấm nhuần giáo lý và ý nghĩa của đạo pháp, là tấm gương sáng trong đời sống và trên đường đạo.
Vậy mà có nhiều linh mục như Nguyễn Đình Thục, Nguyễn Thái Hợp…, dựa vào sự cố môi trường biển ở miền Trung và quá trình đền bù còn một vài vướng mắc chưa kịp giải quyết để xui xúc giáo dân bỏ việc cá nhân, tụ tập đông người, khiếu kiện trái phép, đòi hỏi quyền lợi không chính đáng. Những linh mục đó có kính Chúa? Có yêu nước?
Kính Thiên Chúa, có nghĩa là phải quán triệt và làm theo tư tưởng của Chúa, lấy mục tiêu là quyền lợi và hạnh phúc của giáo dân trên nền tảng tình yêu thương cao cả của con người để hành động. Ngược lại, họ không hướng dẫn giáo dân làm ăn, phát triển kinh tế gia đình mà tạo ra những mâu thuẫn, thù hằn trong xã hội, gây hấn với chính quyền, phá hoại mối đại đoàn kết toàn dân tộc.Họ lấy danh Thiên Chúa để làm những công việc mưu cầu lợi ích cá nhân. Vì tiền tài, chúng làm tay sai cho Việt Tân bán rẻ lợi ích cộng đồng. Xui giáo dân bỏ nhà, bỏ con, bỏ công việc để chạy theo những miếng mồi ảo tưởng do họ vẽ ra. Có lợi thì Họ hưởng, thiệt hại nhân dân chịu. Đó là làm những việc phàm tục, tầm thường, tà đạo.

Tuy họ không trực tiếp cầm dao giết người, nhưng thử hỏi, trong cái đám đông hỗn loạn ngoài quốc lộ kia, nếu xảy ra tai nạn giao thông thì ai chết, nếu xảy ra xô sát thì chỉ cần dẫm đạp lên nhau cũng đủ chết, người bị thương nằm đó mà họ không cho đi cấp cứu, v.v. Đó chẳng phải là gián  tiếp, là đối tượng gây ra giết chóc sao.
Họ bày cho giáo dân khai man thiệt hại để lấy tiền Nhà nước đền bù, để tổ chức phải mất công điều tra làm rõ. Khi được đền bù thì lại cho là không thỏa đáng, từ đó phát động sự tranh chấp quyền lợi. Đó là tham lam lấy của người khác làm của riêng.
Nổi trội nhất ở các vị linh mục này là sự giả dối. Họ dùng những lời lẽ hoa mỹ, giáo điều, nhân danh đức Chúa để lừa mị giáo dân làm điều xằng bậy, vi phạm pháp luật. Giáo dân nuôi họ như nuôi yêu quái trong nhà, họ làm kinh tế kiệt quệ, đạo hạnh suy vong.
Vì lợi ích cá nhân, họ bất chấp tất cả, tiếp tay cho phản động phá hoại mối đại đoàn kết toàn dân tộc, tôn giáo, hy sinh lợi ích cộng đồng để nhận tiền ngoại quốc. Bộ mặt thật của họ trước sau mọi người sẽ nhận ra. Không kính Thiên Chúa lại càng không yêu nước. Họ chỉ có cái lốt linh mục còn bên trong là yêu ma. Tri thức thì cao mà đạo hạnh thấp hèn, đó là những con người cực kỳ nguy hiểm. Họ rắp tâm dẫn dắt giáo dân vào con đường ma đạo. Đó là con đường suy vong. Đức Chúa linh thiêng phù hộ cho giáo dân tỉnh mộng! Nhưng trời thì cao, đất thì rộng, Chúa ở rất xa, vậy nên mỗi giáo dân hãy mau tỉnh ngộ.