1. Hằng năm, cứ vào dịp Ngày Tự do báo chí thế giới (03/5) hoặc dịp kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6), các thế lực chống phá cách mạng Việt Nam lại tung ra những quan điểm sai lệch, xuyên tạc về tự do ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam. Điển hình cho những luận điệu sai lệch, xuyên tạc ấy phải kể đến tên đầu sỏ là Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF), tiếp đó là một số trang tiếng Việt ở hải ngoại thiếu thiện chí với Việt Nam, như: BBC, FRA, RFI, VOA,… gần đây là trang Nhật ký yêu nước cùng các đối tượng phản động, chống phá lại tung hứng với giọng điệu loạn ngôn, quy chụp, vu cáo quyền tự do báo chí ở Việt Nam.
Thủ đoạn của chúng thường theo các bước:
1- Tổ chức RSF công bố “Chỉ số Tự do
Báo chí Thế giới”, trong đó xếp Việt Nam đứng thứ 174/180 quốc gia để quy kết rằng
Việt Nam “không có tự do báo chí”, “đàn áp tiếng nói phản biện”, cố tình đánh
tráo khái niệm giữa “tự do báo chí” với “tự do vô giới hạn”; 2- một số tổ chức, cá nhân chống đối tiếp
tục viện dẫn cái gọi là “bảng xếp hạng tự do báo chí” để lấn sang mổ xẻ, xuyên
tạc thêm.
Cụ thể là trang Nhật ký yêu nước hồ hởi
đổ thêm dầu vào lửa, xuyên tạc vô lối rằng “các nhà báo quốc doạn suốt ngày chỉ
đi tuyên truyền cho chế độ, ca tụng lãnh đạo, ca tụng Đảng - Nhà nước, bắt người
dân yêu nước phải yêu Đảng. Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ thì gọi là nước lạ, Cảnh
sát giao thông đuổi em học sinh Đăk Lawk tử vong thì gọi là xe lạ. Đó là hậu quả
của báo chí mà cứ làm theo chỉ đạo của Đảng Cộng sản”.
Còn BBC, FRA, VOA Tiếng Việt bám theo chỉ
số vớ vẩn đó để xuyên tạc trắng trợn rằng: “Việt Nam không có tự do ngôn luận,
tự do báo chí và tự do tư tưởng”, “Việt Nam trở thành nhà tù lớn thứ ba thế giới
về tự do báo chí”, “Việt Nam là quốc gia không có tự do ngôn luận, không có tự
do báo chí”; “ngoài đàn áp những người làm truyền thông độc lập, bộ máy kiểm
duyệt còn thực hiện một số biện pháp khác để hạn chế tự do báo chí ở Việt Nam”;
“Việt Nam tiến một bước dù bỏ tù thêm nhiều nhà báo và vẫn là một trong những
quốc gia tồi tệ nhất thế giới”, v.v.
Các tổ chức, cá nhân chống phá cách mạng
Việt Nam thường lợi dụng những bảng xếp hạng đó để tạo cảm giác rằng Việt Nam
“bị quốc tế lên án”, từ đó kích động tâm lý hoài nghi và phủ nhận thành tựu bảo
đảm quyền con người ở Việt Nam. Đây là thủ đoạn tuyên truyền quen thuộc: dùng
danh nghĩa “quốc tế” để tạo vỏ bọc khách quan cho các luận điệu mang động cơ
chính trị.
Thời gian qua, việc bắt giữ, xét xử những
đối tượng có hoạt động lợi dụng vấn đề tự do báo chí, tự do ngôn luận để vi phạm
pháp luật như Phạm Thị Đoan Trang, Lê Trọng Hùng, Phạm Chí Dũng… mà họ gọi là
“nhà báo độc lập”, “nhà báo công dân”, “nhà báo tự do” là đúng người, đúng tội.
Những hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước của các đối tượng mượn danh nhà báo
trên là hành vi vi phạm pháp luật, gây bất ổn định xã hội, đi ngược lại với lợi
ích, nguyện vọng của nhân dân, của dân tộc. Như vậy, tự do ngôn luận, tự do báo
chí ở Việt Nam luôn được pháp luật đảm bảo theo đúng thông lệ quốc tế.
2. Tự do báo
chí ở Việt Nam là quyền hiến định, được bảo đảm bằng pháp luật và thực tiễn. Từ
khi Báo Thanh Niên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập ra số đầu tiên ngày
21/6/1925, nền Báo chí cách mạng Việt Nam đã đồng hành cùng sự nghiệp đấu tranh
giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng
định: “Cán bộ báo chí cũng là chiến sĩ cách mạng. Cây bút, trang giấy là vũ khí
sắc bén”. Trải qua hơn một thế kỷ, báo chí cách mạng luôn là lực lượng xung
kích trên mặt trận tư tưởng, văn hóa, góp phần củng cố khối đại đoàn kết toàn
dân tộc, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng và lợi ích quốc gia – dân tộc. Hơn
400 nhà báo đã anh dũng hy sinh, minh chứng cho truyền thống chiến đấu vẻ vang
của báo chí cách mạng Việt Nam.
Cần khẳng định rõ rằng, ở Việt Nam, quyền
tự do ngôn luận và tự do báo chí là quyền hiến định, được pháp luật bảo vệ. Điều
25 Hiến pháp năm 2013 và Luật Báo chí năm 2016 quy định đầy đủ quyền tự do báo
chí, quyền tiếp cận thông tin, quyền phản ánh, kiến nghị và tham gia giám sát
xã hội của công dân. Vì vậy, những luận điệu cho rằng Việt Nam “không có tự do
báo chí” là hoàn toàn sai lệch, cố tình phủ nhận thực tế khách quan.
Bản chất của các luận điệu này là đánh
tráo khái niệm giữa quyền tự do báo chí với việc lợi dụng tự do ngôn luận để
xuyên tạc sự thật, phát tán tin giả, kích động chống phá Nhà nước và gây mất ổn
định xã hội. Không một quốc gia nào cho phép tự do vô giới hạn. Ngay tại nhiều
nước phương Tây, các hành vi tung tin sai sự thật, kích động bạo lực, xâm phạm
an ninh quốc gia hoặc vu khống cá nhân đều bị xử lý nghiêm theo pháp luật. Do
đó, yêu cầu báo chí hoạt động trong khuôn khổ pháp luật là nguyên tắc chung của
mọi quốc gia có chủ quyền, không phải đặc thù riêng của Việt Nam.
Bên cạnh đó, quyền tiếp cận thông tin và
bày tỏ chính kiến của người dân ngày càng được mở rộng. Thông qua báo chí và
không gian mạng, người dân có thể phản ánh tâm tư, nguyện vọng, góp ý chính
sách và tham gia thảo luận các vấn đề xã hội. Báo chí thực sự trở thành diễn
đàn của Nhân dân, là cầu nối giữa Đảng, Nhà nước với quần chúng, góp phần tăng
cường dân chủ và đồng thuận xã hội.
Là thành viên có trách nhiệm của Liên hợp
quốc, Việt Nam luôn nghiêm túc thực hiện các cam kết quốc tế về quyền con người,
trong đó có quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí. Những nỗ lực của Đảng và
Nhà nước trong việc bảo đảm quyền biểu đạt, quyền tiếp cận thông tin và tạo điều
kiện cho báo chí phát triển là thực tế không thể phủ nhận. Vì vậy, mọi sự xuyên
tạc, bóp méo tình hình tự do báo chí ở Việt Nam đều nhằm mục đích hạ thấp uy
tín đất nước, gây hoài nghi trong xã hội và phục vụ các ý đồ chống phá về chính
trị, tư tưởng. Tự do báo chí ở Việt Nam là có thật, được pháp luật bảo vệ và
ngày càng phát triển theo hướng công khai, minh bạch, trách nhiệm. Điều cần cảnh
giác là việc lợi dụng chiêu bài “tự do báo chí” để hợp thức hóa các hoạt động
xuyên tạc, chống phá, phát tán thông tin sai sự thật, gây nhiễu loạn dư luận và
xâm hại lợi ích quốc gia, dân tộc.
Thực tiễn đời sống báo chí Việt Nam hiện
nay là minh chứng sinh động cho quyền tự do báo chí được bảo đảm ngày càng đầy
đủ. Hệ thống báo chí phát triển mạnh mẽ trên tất cả các lĩnh vực chính trị,
kinh tế, văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh. Báo chí không chỉ tuyên truyền
chủ trương, chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước mà còn tích cực phản biện
xã hội, đấu tranh chống tham nhũng, tiêu cực, lãng phí và các hành vi vi phạm
pháp luật. Nhiều vụ việc lớn liên quan đến quản lý đất đai, giáo dục, y tế, thị
trường và đội ngũ cán bộ đã được báo chí phản ánh kịp thời, góp phần thúc đẩy
các cơ quan chức năng vào cuộc xử lý. Đó là vai trò, đóng góp của báo chí không
thể ai thay thế được, càng không thể xuyên tạc được./.
(Nguồn: ivanlevanlan.wordpress.com/)

0 comments:
Post a Comment